|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mó tay vào, Tịnh Nghi đẩy tất cả ra xa, trong khi nội lại cười bảo gói tất cả lại cho bà . Bà muốn tặng cho cô cháu dâu làm đẹp.
Thật mừng, thật thích , nhưng Tịnh Nghi thích nhất là mái tóc vừa được cắt của mình. Đơn giản với cái tên "tóc bồ câu " song nó làm cho gương mặt cô khác hẳn . Không dà, không nhọn như khi cô để tóc le hoe, dài xọc xõa trên vai nữa. Mái tóc bồ câu với những đường tỉa thật khéo ôm sát vào tai đã khiến cô trông trẻ ra , nhí nhảnh hơn và đặc biệt là… mập lên một chút. Mái tóc hợp với đôi bông kim cương lấp lánh trên trái tai đã khiến cô trông quý phái, sang trọng lên rất nhiều.
Chương 6
Hôm đó, Hữu Bằng đã dắt cô vào một shop thời trang nổi tiếng nhất SG . Nhìn bảng giá mà mắt Tịnh Nghi cứ hoa lên . Bấy lâu quen với những món áo quần "sida" gía không quá bốn chục ngan`, cô thật không ngờ chiếc áo thun trông đơn giản vậy mà gía hơn ba bốn trăm ngàn . Trời ơi ! Đúng là nhà giàu có khác . Chẳng trả giá, cũng chẳng so đo , Hữu Bằng đưa tay chỉ nhanh lên kệ treo quần áo mà không cần biết là cô mặc có vừa không.
Bước vào cửa hàng bán nữ trang, tim Tịnh Nghi đập loạn cuồng. Trời ơi ! Đẹp và sang trọng quá . Bao lần đi ngang đây cô chỉ biết ngước nhìn thèm muốn . Hữu Bằng đã mua cho cô một bộ nữ trang sang trọng bằng bạch kim, trông mảnh khảnh và tao nhã lắm . Cả một ngày trời, Tịnh Nghi cứ ngồi yên ngắm nhìn vẻ lấp lánh của kim cương mà tự hỏi : Mình đang mơ hay tỉnh ?
Cuộc đời thường có những may mắn bất ngờ, nhưng may mắn như cô thì quả là hi hữu lắm . Đời thuở có công việc nào mà nhàn hạ thế này , suốt ngày được ăn toàn cao lương mỹ vị, được ở nhà biêt. thự , được ông bà chủ yêu thương hết mực . Nói không phải khoe chứ ông Thái vừa mới mua cho cô một bàn trang điểm đẹp như bàn của công nương trong phim La Mã . Lúc nãy đi mỹ viện với nội về, bước vào phòng nhìn thấy nó, Tịnh Nghi đã phải reo to mừng rỡ.
Chỉ có Hữu Bằng là hơi khó chịu thôi . Suốt ngày cứ lầm lì, gã không buồn nói với cô lời nào cả , dù cô đã mua đền lại chai dầu cạo râu mới tinh rồi . Sự cau có lạnh lùng của gã làm cô nghe ngột ngạt , khó chịu làm sao . Nhưng không phải nói riêng một mình cô đâu, bác Ba bếp trưởng đã kể rồi , tính gã xưa nay vốn kỳ cục vậy, không ưa con gái . Mà trách làm gì ,cũng tại gã kỳ khôi, khó chịu nên cô mới có được môt. nghề kỳ lạ thế.
Thôi, đừng thèm quan tâm tới gã nữa . Bà nội và bác Thái tốt với mình như vậy cũng đủ rồi . Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, Tịnh Nghi thầm nhủ : sẽ hết lòng hầu hạ , làm vui lòng hai người bằng tình cảm chân thật của mình.
Cửa phòng bật mở , Hữu Bằng đột ngột bước vào với nét mặt đầy căng thẳng và mệt mỏi . Không nói một lời, anh thả người buông xuống ghế salon , hai tay ôm lấy đầu mình . Quay đầu lại, Tịnh Nghi nhìn anh lo lắng :
– Hữu Bằng ! Anh sao thế ? Không được khỏe à ?
Ngẩng đầu lên , đôi mắt anh nhìn Tịnh Nghi không chớp, dường như rất ngạc nhiên trước sự thay hình đổi dạng của cô.
– Nội của anh dắt tôi đi mỹ viện đó . – Với cảm giác của một người con gái biết mình đẹp lên trước mắt gã con trai , Tịnh Nghi cúi thấp đầu bẽn lẽn – Anh thấy có được không ?
– Tôi chỉ thấy tiếc tiền thôi . – Hữu Bằng cộc lốc – Có phải cô đã dùng lời ngon tiếng ngọt dụ nội của tôi không ? Lại mua cả bàn trang điểm nữa . Dễ cô tưởng mình là thành viên chính thức trong gia đình này rồi chắc . Đừng quên mối quan hệ giữa cô và tôi chỉ tạm bợ, nhất thời thôi.
Như rơi từ trên trời xuống , Tịnh Nghi bàng hoàng lặng người đi trong xấu hổ . Cô mà là kẻ lợi dụng lòng tin của người khác hay sao ?
-Tôi không thèm dụ nội của anh , cũng không bao giờ mơ tưởng mình là thành viên chính thức trong gia đình này cả . – Trừng trừng nhìn thẳng vào mặt Hữu Băng, Tịnh Nghi gằn giọng – Anh đừng xem thường tôi như vậy . Tất cả những chi phí này, tôi sẽ trả lại cho anh.
– Tốt… – Không để ý đến vẻ bị xúc phạm của cô , Hữu Bằng đứng dậy – Cứ liệt kê tổng chi phí ra giấy . Tôi nhất định sẽ trừ vào lương tháng này của cô.
Nói rồi, anh thản nhiên bước vào toilet , mặc Tịnh Nghi giận run người . Dễ… con nhỏ này sợ hay sao. Vội chạy đi tìm tờ giấy, Tịnh Nghi liệt kê từng chi phí thật rõ ràng.
Một triệu sáu rồi ư ? Cộng tất cả những con số lại, Tịnh Nghi nghe ruột mình thót lại một cái đau trong bụng . Thật là tiếc quá ! Chỉ một ngày đi mỹ viện đã mất từng ấy tiền rồi . Vậy là… vậy là lương của cô chỉ còn lại ba triệu tư thôi . Không ngờ gã Hữu Bằng nhỏ mọn tính toán từng ly như vậy . Từ nay, cô phải để ý dè chừng, dè sẻn trong việc chi tiêu mới được.
Đdã liệt kê rõ ràng tất cả chưa ? – Hữu Bằng đã tắm xong, anh bước ra hỏi với vẻ bề trên – Nhớ đừng quên món gì nhé.
– Xì ! Chẳng ai tham lam như anh tưởng.
Trao tờ giấy cho Hữu Bằng, Tịnh Nghighi trề dài môi khinh bỉ . Hữu Bằng cầm lấy tờ giấy liếc qua , gật đầu :
– Một triệu sáu . Chà ! Đi mỹ viện cũng tốn kém quá hả ? – Rồi như chợt nhớ, gã kêu lên – Này , số nữ trang tôi mua, chỉ là cho cô mượn đeo thôi nhé, không phải cho luôn đâu.
Lại thêm một lần tức nghẹn người, Tịnh Nghi nghe ức lòng muốn khóc . Dù bao lâu nay cô không hề đinh ninh , cũng chẳng bao giờ kỳ vọng gã cho mình số nữ trang kia . Cô vẫn biết là mình đang tạm đeo nhờ , nhưng hắn đâu cần nói huỵch toẹt ra như vậy . Nổi điên lên , cô tháo vội nữ trang ra khỏi người mình.
– Trả đây, tôi không thèm.
– Không trả được đâu… – Lắc đầu. Hữu Bằng bình thản nói – Nếu cô vẫn muốn tiếp tục công việc này . Đừng quên lương một tháng những năm triệu đồng, còn được tha hồ ăn ngon mặc đẹp. Trong một phút ,Tịnh Nghi chỉ muốn ném tất cả vào mặt Hữu Bằng . Nữ trang , công việc , tiền lương và tất cả tiện nghi hắn vừa mới kể . Đúng là vì thích được ăn ngo, mặc đẹp, nhưng không phải vì thế mà gã được quyền xem thường , rẻ rúng cô . Cô không thèm cũng chẳng cần đâu. Bao lâu nay nghèo khổ có sao đâu
Bàn tay đập mạnh xuống mặt bàn… nhưng rồi cô dằn lại . Hình ảnh mẹ được chửa lành bệnh và em Nhật Hạ cười hớn hở trên chiếc xe gắn máy đã làm lòng Tịnh Nghi dịu đi cơn giận. Thời buổi khó khăn, tìm được một việc làm với mức lương cao đâu có dễ . Vì mẹ, vì em, ráng nhịn đi . Những nơi khác ông chủ cũng thường mắng nhân viên vô cớ lắm . Hữu Bằng là chủ của cô, gã có quyền mắng cô mà. Buồn làm gì , cứ xem như gío thoảng mây trôi.
Đám đập bàn giận dữ với tôi à ? Có phải muốn nghĩ không ?
Lần đầu tiên có nhân viên dám đập bàn trước mặt mình, Hữu Bằng hét lên giận dữ. Tịnh Nghi cúi thấp đầu lí nhí :
– Xin lỗi anh, tôi không muốn nghỉ.
– Vậy thì làm ơn biến khỏi nơi này đi . – Khoát tay, Hữu Bằng ra lịnh – Đợi tôi ngủ say rồi hãy vào nhé . Nên biết sự có mặt của cô làm tôi khó chịu lắm.
– Vâng.
Gật đầu đứng dậy , giấu đôi mắt đỏ hoe vì tủi phận . Tịnh Nghi lầm lũi bước ra ngoài. Ranh giới đã phân định rõ ràng , cô là nhân viên , còn gã là ông chủ . Nhớ nhé.
Có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




