watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8407 Lượt

cô cúi xuống lo xếp cái màn cho ngay ngắn lại .Hữu Bằng giận dữ :

– Thế là ý gì đây ? Ngang ngạnh , bướng bỉnh à ? Đừng quên tôi là ông chủ.

– Và tôi là một nhân viên chứ gì ? Tịnh Nghi tiếp lời – Vâng, thưa ông chủ, tôi làm sao quên được , khi ngày mai đã đến kỳ hạn lãnh lương rồi.

– Thế sao cô còn dám cãi lời tôi ? Có muốn bị cắt lương không ?

Hữu Bằng nói với vẻ bề trên . Tịnh Nghi vẫn thản nhiên :

– Tôi không cãi lời anh. Không làm chẳng qua những việc anh vừa bảo tôi làm không nằm trong danh sách những việc tôi cần phải làm . Hợp đồng còn ghi rõ đây, ông có muốn xem lại không ?

Đúng là mồm năm miệng bảy . Hữu Bằng biết mình không tài nào cãi lại Tịnh Nghi, đành phải lùi một bước . Anh hạ giọng :

– Nếu vậy thì tôi sẽ trả thêm cho cô hai trăm ngàn cho riêng công việc giao tiếp này, được chứ ?

– Không được . – Tịnh Nghi vẫn bướng bỉnh lắc đầu – Xưa nay, tôi vốn không quen giao tiếp nên dù rất ham tiền, tôi cũng đành từ chối.

– Không khó lắm đâu . – Hữu Bằng không hay mình đang năn nỉ cô – Cô chỉ cần đến đó, tha hồ ăn uống và ngắm nhìn người đẹp.

– Tính tôi xưa nay quen giữ vững lập trường, anh không cách nào lay chuyển được đâu . Trừ khi…

Mỉm cười ranh mãnh , Tịnh Nghi bỏ ngang câu nói, Hữu Bằng nôn nóng :

– Trừ khi thế nào ?

– Trừ khi anh cũng thay đổi lập trường, đồng ý cho tôi được phép ngủ trên giường.

Hất mặt lên, Tịnh Nghi nói với vẻ nắm chắc phần thắng trong tay.

– Đừng hòng.

Hữu Bằng hét to giận dữ .Xưa nay, anh không có thói quen nhượng bộ.

– Vậy thì anh cũng đừng hòng bắt tôi cùng dự sinh nhật gì gì đó . – Tịnh Nghi nheo một con mắt lại – À ! Mà tôi cũng có thể đi để chiều lòng anh đó, nhưng sẽ giở quẻ giữa chừng. Ê mặt, đừng trách tôi không nói trước.

– Tịnh Nghi !

Hữu Bằng trừng to đôi mắt , Tịnh Nghi cũng mở tròn đôi đồng tử . Một cuộc đấu nhãn bắt đầu.

Năm phút, sáu phút rồi 10 phút trôi qua trong căng thẳng . Ngoài sự im lặng chỉ còn nghe tiếng đồng hồ tích tắc gõ nhịp đều . Không ngờ cô ả lại gan lỳ đến thế ? Hữu Bằng thoáng nao lòng . Xưa nay, chưa một ai dám thẳng thừng nhìn chòng chọc anh như cô vậy . Đám nhân viên chẳng kể làm gì . Các bạn anh thường bảo với nhau rằng, thằng Bằng có cặp nhãn thần trông dữ lắm , chẳng thể nào thắng nỗi nó đâu. Vậy mà đôi mắt của Tịnh Nghi trong vắt như mặt hồ sen, đen tuyền với đôi rèm mi cong vút lại chẳng biết sợ là gì, cứ mở to sáng quắc như muốn thu trọn hồn anh vậy.

Đôi mắt sao đẹp quá, can`g nhìn càng đẹp càng mê mẩn tâm hồn, để một cái gì đó thật lạ làm lòng Hữu Bằng phải nao nao, để anh không thể nào giận nổi . Đôi mắt dịu dần, dịu dần đi chớp liền mấy cái , Hữu Bằng gật đầu . Nhận lời cô mà không hiểu vì sao hôm nay mình dễ dàng một cách bất thường.

– Những gì dặn đêm qua, còn nhớ đủ chứ ?

Vừa mới trả lời xong, lại bị hỏi, Tịnh Nghi tức quá, hét lên:

– Nhớ rồi . Sao anh cứ lẩm cẩm hỏi đi hỏi lại như ông cụ vậy ? Có cần tôi lặp lại từ đầu không ?

– Không cần. – Khoát tay, quay người qua bấm cửa mở xe, Hữu Bằng lại nói – Nhớ, đừng nói nhiều.

– Cũng không được ăn nhiều nữa chứ gì ?

Cắt ngang lời anh, Tịnh Nghi nhăn mặt ngáp một cái dài . Hữu Bằng đập mạnh xuống tay cô:

– Này, một lát vào trong không được ngáp đâu.

– Hả ? – Tịnh Nghi lại ngáp, mắt lờ đờ – Buồn ngủ quá, làm sao nín được . Ai bảo anh hồi đêm bắt tôi thức khuya quá làm gì ? – Buồn ngủ cũng phải nín.

Bảo cô mà Hữu Bằng nghe buồn ngáp rồi . Hồi đêm này đâu phải mình cô, mà anh cũng thức tận hai giờ sáng, để bắt cô học thuộc lòng những câu giao tiếp thông thường trong giới thượng lưu :

– Xuống xe đi . – Tịnh Nghi nóng lòng – Người ta đang nhìn anh đó.

– Biết rồi . – Vuốt mặt, vùng thoát cơn buồn ngủ, Hữu Bằng hồi hộp – Chuẩn bị xong chưa ?

– Xong rồi. – Tịnh Nghi đeo ngay chiếc bóp lên vai, rồi nhi nhảnh mở cửa xe bước xuống.

– Ngồi yên đó . – Hữu Bằng gắt nhẹ – Để tôi mở cửa . Nhớ, cặp tay tôi cho tình tứ nhé.

– Ừ.

Tịnh Nghi gật đầu, sửa lại một nếp nhăn trên áo . Chà ! Nhìn Hữu Bằng vào vai một người chồng ga lăng cùng vợ, Tịnh Nghi thấy buồn cười quá . Ngồ ngộ làm sao ấy.

– À ! Chào Hữu Bằng. Đức phu nhân đi dự sinh nhật đó à ?

Từ phía đối diện, một người đàn ông khoát tay một người đàn bà đi đến . Thấy Hữu Bằng, anh to kêu lên vui vẻ :

– Chà ! Đúng là có mắt tinh đời, phu nhân đẹp như hoa hậu vậy.

– Anh quá khen thôi.

Nắm một góc áo, Tịnh Nghi nhún nhẹ theo phong cách một tiểu thư thưọng lưu đầu thế kỷ mười chín, làm Hữu Bằng nghe thẹn quá trời . Sao mà điệu quá vậy ? Động tác này, anh nhớ mình đã chẳng hề dạy cho cô.

– Vào chứ ? – Thấy Hữu Bằng cứ đứng ngây ra đó, người bạn kêu lên – Tớ thật chưa thấy ai ngơ ngẩn trước sắc đẹp của vợ như cậu cả.

– Người ta lịch sự ga lăng vậy . – Người vợ kế bên bây giờ cằn nhằn – Chẳng phải như anh, tối ngày sáng đêm không ngó ngàng đến vợ con.

– Suỵt ! – Đặt ngón tay lên môi vợ, người thanh niên nháy mắt – Nên nhớ, hợp đồng hôm nay quan trọng lắm.

– Dạ, cháu chào chú ạ.

Từ sau cánh cửa, ông Trần bảnh bao trong bộ veston trắng, cầu kỳ với chiếc cà vạt nâu đỏ, hớn hở tiến ra đón khách . Hừu Bằng và người thanh niên đồng đứng thẳng lên, hít hơi cúi đầu chào trang trọng, chưa kịp nói câu gì, đã nghe giọng Tịnh Nghi vang lên trong vút .

Không chỉ Hữu Bằng sợ điếng hồn, mà cả người bạn đứng cạnh bên cũng tái xanh mặt mũi . Vội đứng nhích ra xa, anh ta kéo cô vợ vào sát lòng mình, như ngầm nói với ông Trần rằng mình không dính dáng gì đến cô gái vô duyên kia cả.

Cả thương trường, cả giới thượng lưu, ai cũng biết ông Trần sợ nhất cái chữ già . Năm mươi hai tuổi, nhưng ông không thích người ta gọi mình bằng chú, dù kẻ ấy mới mười tám, hai mươi, ông cũng đều xưng anh tuốt . Bởi một lý do rất dễ thương, dễ dàng thông cảm, vợ của ông hãy còn quá trẻ, cô ấy năm nay hai mươi tám tuổi.

Ậy ! Đừng hiểu lầm, Xuân Hoa không phải là bồ nhí, cũng chẳng phải vợ bé của ông đâu . Cô là vợ chính thức, cô vợ duy nhất trong đời mà ông cưng còn hơn châu báu trong đời . Bao nhiêu huyền thoại được truyền ra lan truyền khắp các giới về sự cưng chiều ưu ái của ông dành cho vợ làm các vị phu nhân phải thèm thuồng, ganh tỵ . Mà Xuân Hoa thì có đẹp đẽ gì cho cam.

Nói chẳng ai tin, phải nhìn tận mắt kìa . Lần đầu tiên gặp ông và phu nhân trong bàn tiệc, Hữu Bằng suýt tí đã phải buột lên lời ngạc nhiên rồi . Thật không ngờ phu nhân của ông lại có nhan sắc tầm thường thế, nếu không muốn bảo là bị xấu . Rụt rè, ít nói, cô chẳng biết gì về giao tiếp . Suốt buổi tiệc dài cứ cúi đầu bối rối, mỗi lần nghe ai hỏi đến, đôi má cứ đỏ bừng lên e thẹn.

Thế nhưng vẻ quê mùa, kém cỏi của Xuân Hoa không làm ông xấu hổ chút nào . Ngược lại, ông còn tỏ ý vui mừng và thích thú, cười lớn giữa bàn tiệc . Ông khoe rằng mình thật là diễm phúc mới cưới được một cô vợ đoan trang thùy mị thế.

Không chỉ yêu

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT