|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhìn thấy người vừa bước vào là Tịnh Nghi vậy hả ?
Là cô ta ư ? Ông Trần vụt sa sầm nét mặt khi nhận ra người đối tác chính là kẻ đã làm mất mặt ông.
– Là cô ta đó . – Xuân Hoa nhẹ gật đầu – Em biết giữa anh và cô ta có chút hiểu lầm, nhưng … em thích cô ta lắm, cả Trầm Nhi cũng vậy, phải không con ?
– Phải . – Trầm Nhi gật đầu, bàn tay nó nắm chặt tay Tịnh Nghi – Ba à ! Nhận lời ký hợp đồng với chị Tịnh Nghi đi, chị ấy tốt lắm, cả buổi tối đút con ăn xúp đấy.
– Tịnh Nghi đút con ăn xúp sao ? – Đôi mày giản nhanh, ông Trần sụp ngồi xuống cạnh Trầm Nhi, âu yếm nói – Thế con ăn được mấy chén nào ?
Đưa hai ngón tay lên, Trầm Nhi nũng nịu :
– Hai chén lận . Mà chị Nghi còn hứa … mai mốt sẽ ghé nhà đút con ăn cơm nữa . Ba biết không … – Ôm lấy cổ ông, nó chợt thì thầm – Lúc nãy, mẹ đã đàn cho chị Tịnh Nghi nghe đó.
– Thật sao ?
Ông Trần tỏ vẻ bất ngờ. Trầm Nhi gật đầu :
– Thật mà . Cả con, cả me,, cả chị Tịnh Nghi đã có một buổi tối thật tuyệt trên lầu đó ba . Ba … ký hợp đồng với chị Tịnh Nghi đi . Không thì … con và mẹ sẽ giận ba luông đấy.
– Đừng giận cục cưng … – Bế Trầm Nhi đứng dậy, ông Trần vui vẻ – Con thừa biết, xưa nay ba chưa bao giờ dám cãi lịnh mẹ mà, huống hồ chi lại … thêm lịnh của cô công chúa nữa . Ký hợp đồng với Tịnh Nghi chứ gì … chuyện đó đâu khó gì.
– Ôi ! Ba thật tuyệt vời.
Reo lớn, hôn đánh chụt lên má ông một cái, Trầm Nhi vuột khỏi tay ông chạy đến bên Tịnh Nghi, vui vẻ :
– Chị Tịnh Nghi ơi ! Ba đồng ý rồi . Chị vui không hả ?
– Chị vui lắm . – Mỉm cười, Tịnh Nghi bước đến gần ông – Cám ơn chú đã cho cháu cơ hội tốt … Lại chú ! Hữu Bằng giậm chân kêu trời, tức nghẹn, Tịnh Nghi như không hiểu nỗi lo sợ của anh, ung dung nói : – Cháu biết … chú không thích người khác gọi mình bằng chú vì sợ gìa sẽ không xứng với cô, nhưng … cháu không nghĩ vậy đâu . Vì qua tâm sự Với cô, cháu biết dù cháu, dù mọi người có kêu chú bằng gì, cô vẫn cứ yêu chú không thay đổi . Chú thật hạnh phúc bên cạnh một người vợ dịu dàng, nhân hậu và một cô con gái đẹp tựa thiên thần . Cháu thật sự chúc mững và cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cô chú.
– Cám ơn nhé Tịnh Nghi . – Xuân Hoa bước lên nắm lấy tay Tịnh Nghi trìu mến – Nếu không có cháu, cô sẽ không bao giờ biết anh Trần yêu cô nhiều như thế . Thấy anh ấy cứ bắt buộc mọi người gọi bằng anh, cô cứ sợ, cứ thắc thỏm trong lòng, ngỡ anh ấy chê cô già … muốn tìm thêm một cô bồ nhí.
– Không đâu … – Ông Trần vội kêu lên – Đừng nghĩ oan cho anh như vậy . Anh không bao giờ có ý định … với mấy cô nhân viên đáng tuổi con mình.
– Không có ý định, mà cứ bắt người ta gọi mình bằng anh, xưng em ngọt sớt.
Xuân Hoa liếc yêu chồng . Ông Trần gãi tóc vụng về :
– Thì … như Tịnh Nghi nói đó … Tại anh sợ gìa, không xứng với em . Lẽ nào vì chuyện này … mà cả năm nay em u sầu, ít buồn ít nói … bỏ luôn thói quen đánh đàn, cũng như không chịu đến công ty cùng anh như trước nữa ?
– Đúng vậy . – Xuân Hoa nhẹ Gật đầu – Nhìn anh cứ anh anh, em em với mấy cô nhân viên trẻ đẹp, em buồn tủi quá … Mặc cảm mình già, mình xấu nên chẳng dám đi đâu.
– Tội nghiệp cho vợ anh chưa – Vòng tay ô lấy Xuân Hoa, ông Trần xót xa – Sao em không chịu nói, cứ âm thầm đau khổ hả ? Nếu biết em ghen như vậy, anh sẽ bắt nhân viên gọi mình bằng bác, bằng ông hết … – Bây giờ thì không cần nữa . – Vòng tay sang cổ ông, Xuân Hoa âu yếm – Đã hiểu được tình cảm của anh rồi, em vui lắm . Nên dù cho thiên hạ có gọi anh bằng gì em cũng không sợ . Anh mãi mãi là chồng của em, là ba của bé Trầm Nhi.
– Chị Tịnh Nghi ơi ! Sao hôm nay ba mẹ của em nói gì nhiều thế ? Em nghe mà chẳng hiểu được gì ?
Bé Trầm Nhi bỗng cất giọng trong veo cắt ngang dòng tâm sự của đôi vợ chồng già . Giật mình, sực tỉnh, ngượng ngùng vì mình tâm sự giữa đám đông, Xuân Hoa đỏ bừng đôi má . Nép sau lưng chồng , cô đấm tay vào vai ông túi bụi :
– Cũng tại anh không . Mọi người cười em đó … – Chẳng hề gì . – Nắm lấy tay Xuân Hoa, ông Trần ngẩn mặt tự hào – Có thế, người ta mới hiểu vợ chồng mình là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trần gian . Tịnh Nghi ! Chú nói thế, cháu thấy đúng không nào ?
– Dạ đúng ạ.
Tịnh Nghi gật đầu . Ông Trần lại tiếp tục :
– Nhờ cháu mà vợ chồng chú hiểu được nhau . Bản hợp đồng đó về tay cháu thật không oan một chút nào . Ông bạn gìa của ta nãy giờ nghe qua chắc hiểu rồi, không cần ta phải thanh minh, cũng không giận ta đâu.
Ngưng một chút, ông tiếp :
– Nào, hợp đồng của cháu đâu, đưa ta xem nào … – Cháu không biết gì đâu . – Tịnh Nghi lắc đầu, lý lắc – Chuyện làm ăn, hợp đồng, xin chú hãy bàn cùng chồng cháu . Còn bây giờ … cháu phải tìm cái gì để ăn đây . Nãy giờ, chỉ lo đút bé Trầm Nhi, chưa ăn gì cả.
– Không phải đâu … – Trầm Nhi ngây thơ cãi – Lúc đút em ăn, chị cũng đã ăn hết một chén xúp rồi mà.
– Suỵt ! Im đi . – Tịnh Nghi đặt một ngón tay lên môi nói – kẻo mọi người lạ.i cười chị ham ăn bây giờ đó.
– Không có đâu . – Trầm Nhi lắc đầu – Ăn nhiều mới tốt, ba mẹ em vẫn thường nói thế mà . Trông chị Ốm nhách, ốm nhom … cần phải bồi dưỡng . Lại đây, để em dắt chị đi ăn . Có em, mọi người sẽ không mắng chị đâu . Chị thích ăn gì hả ? Một cái đùi gà nướng thật to có chịu không ?
– Chịu.
Năm tay Trầm Nhi, Tịnh Nghi chạy đi ngay, tiếng cười giòn như cây gãy :
– Vợ của cậu hồn nhiên quá.
Anh bạn lúc sáng lại nói như ganh tỵ với Hữu Bằng, rồi lặng lẽ bỏ đi ngay, nhường chỗ cho ông Trần bước xuống :
– Hữu Bằng ! Cậu có một cô vợ thật tuyệt vời . Tôi rất vui lòng cộng tác với cậu . Ngày mai, đến công ty, ta bàn kỹ hơn nhé . Bây giờ … thì cạn ly chúc mừng nhé.
– Vâng.
Chạm ly vào ly của ông mà hồn Hữu Bằng cứ lủng lơ ngơ ngác . Chuyện sao như mơ như thật, mơ hồ lẫn lộn … để anh không biết mình nên vui hay nên lo lắng nữa . Tịnh Nghi quả Khác người . Cô làm cách nào để trở nên thân mật với bà Xuân Hoa nhỉ ? Bà ấy xưa nay nổi tiếng là khó gần gũi và kiêu ngạo nhất giới thượng lưu ? Cả một đêm dài … Hữu Bằng cứ loay hoay tìm lời giải đáp, mặc cho những ly rượu và những lời chúc tụng rơi vào trống vắng …
Chương 10
Hữu Bằng không sợ hao tiền, chỉ bực mình cách nói của Tịnh Nghi thôi. Muốn chơi trội hơn anh hả ? Con gái mà đòi bao. Được thôi, nếu đã muốn thế thì anh dại gì mất tiền túi chứ?
– Cô bảo là bao tôi hả ?
– Ừ. – Tịnh Nghi gật đầu thẳng thắn, không có chút ngạc nhiên nào – Mình ăn bún riêu nhé ? Tôi biết 1 quán ngon lắm đó.
– Bún riêu ư ?
Hữu Bằng cảm thấy bất ngờ. Anh cứ ngỡ cô sẽ mời mình vào 1 nhà hàng sang trọng.
– Sao hả ? Không chịu ăn bún riêu à ? Thế anh thích ăn gì? cháo lòng hay hủ tiếu ?
– Gì cũng được.
Đã lỡ nhận lờid dể Tịnh Nghi chiê đãi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




