watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8368 Lượt

hiểu sao, từ giây phút này, Tịnh Nghi bỗng thấy tay chân mình trở nên thừa thải, chẳng biết cất nó vào đâu.

Vẻ luống cuốn của Tịnh Nghi như khuyến khích thêm ánh mắt của Hữu Bằng . Dạn dỉ hơn, anh chuyển tia nhìn xuống bờ vai, cánh tay cô… để rồi lòng bỗng nôn nao, rạo rực, một cái gì cứ dậy lên, thôi thúc . Hơn bao giờ hết, Hữu Bằng muốn đặt ngay một nụ hôn xuống môi cô.

– Tịnh Nghi !

Không kềm nổi lòng mình, anh cất giọng run run gọi – Cô cho tôi được hôn cô một cái nhé.

– Sao ? Tịnh Nghi thót người quay lại, máu trong người như đông cứng . Có phải Hữu Bằng vừa bảo muốn được hôn mình không ? Cô như không tin vào thính giác của mình.

– Tịnh Nghị. Đồng ý nhé Hữu Bằng nuốt nhanh ngụm nước bọt – Không hiểu sao, tôi muốn hôn cô qúa .. nếu không được , chắc tôi chết mất thôi…

Thế nào bây giờ ? nhận lời hay từ chối ? Tịnh Nghi nghe rụng rời khó xử . Vẫn biết không nên để người ta tùy tiện đặt môi xuống môi mình, sao cô lại không đành lòng từ chối được . Nhắm đôi mắt lại, Tịnh Nghi thấy mình nhè nhẹ gật đầu.

Tịnh Nghi đã bằng lòng, tim Hữu Bằng như vỡ tung vì hạnh phúc . Anh không biết bắt đầu ra sao cả . Một bản năng đang dìu dắt anh đi vào một thế giới hoàn toàn bí ẩn, một thế giới mà càng đi anh càng lạ lùng, bỡ ngỡ, càng thích thú càng ham muốn càng khát khao mãnh liệt.

Đôi mắt của Tịnh Nghi… Ôi ! Sao như có dòng điện làm tê buốt cả người . Làm anh phải ngất ngây điên đảo . Hữu Bằng không thể ngờ, thế gian này lại tồn tại một cảm giác tuyệt vời như vậy . Bây giờ thì anh có thể hiểu vì sao gã trai kia nài nỉ người yêu của mình xin một nụ hôn rồi.

Cứ thế, một nụ hôn rồi một nụ hôn, Hữu Bằng cứ hôn mãi không ngừng . Hôn đến lúc có thể vở tung, đến lúc lý trí không còn minh mẫn nữa . Anh đã không biết làm cách nào dừng lại . Bản năng đã dẫn anh đến tận cùng cảm giác, trong sự bằng lòng và chấp nhận của Tịnh Nghi.

Anh đút từng muỗng đổ vào . Đôi mắt nhìn anh không chớp, Tịnh Nghi không tin rằng có lúc mình được anh ân cần chăm sóc thế này . Thường ngày, trông anh lạnh lùng, nghiêm khắc đến phát sợ, vậy mà bàn tay anh đút cho cô mới dịu dàng, âu yếm làm sao.

– Khỏe được chút nào chưa ?

Hữu Bằng hỏi ngọt ngào, Tịnh Nghi nhẹ gật đầu . Hữu Bằng lại hỏi:

– Bây giờ ăn cháo nhé ?

– Thôi, hổng ăn đâu . – Tịnh Nghi lắc đầu nũng nịu – Bác sĩ báo chừng nào tôi ra viện hả ?

– Khoảng 2 ngày nữa.

Tịnh Nghi thở ra 1 hơi dài:

– Công việc của anh nhiều lắm . Hay là anh về Sài Gòn trước . Tôi khỏe rồi, tự lo cho mình cũng được.

– Không đâu . – Hữu Bằng lắc đầu ngay – Tôi thà bỏ hết công việc, chứ không thể bỏ cô 1 mình được . Cứ yên tâm dưỡng bệnh, đừng lo nghĩ lung tung nữa . Công trình "Trường Thiên" đã có chú Trần và anh Long lo liệu . Hôm qua, tôi cũng đã gọi về nhà, nhờ ba trông coi nhà hàng giùm rồi . Chẳng còn bận tâm gì, tôi có thể ở đây với cô 1 tháng.

– 1 tháng ư ? – Mắt Tịnh Nghi mở lớn – Chi mà lâu vậy ?

– Để còn đưa cô tham quan Đà Lạt nữa . Hãy còn rất nhiều cảnh đẹp cô chưa được xem đấy.

Cánh cửa bật mở, cô y tá bước vào:

– Tịnh Nghi… đã đến giờ tiêm thuốc.

– Lại tiêm thuốc nữa ư ? – Tịnh Nghi sợ hãi – Không . Tôi không chịu đâu . Hãy nói với bác sĩ cho tôi uống thuốc thôi.

– Không sao đâu, đừng sợ – Nắm lấy tay cô, Hữu Bằng dỗ dành – Nhẹ thôi mà . Nhắm mắt lại đi, bảo đảm không đau…

– Nếu đau, anh phải đền đó.

Tịnh Nghi nhắm đôi mắt lại, nắm tay anh chặt cứng . Cô y tá cười vui nói Hữu Bằng:

– Cô vợ của anh là nhõng nhẽo nhất bệnh viện đấy . Mà anh cũng là người chồng ga- lăng cưng vợ nhất.

"Chồng vợ" 2 danh từ thường ngày Hữu Bằng vẫn lặp đi lặp lại 1 c ach thản nhiên, sao hôm nay bỗng trở nên quen thuộc quá . Lam` tim anh phải bồi hồi xao xuyến . Chao ôi ! Vậy là Tịnh Nghi đã trở thành vợ của anh rồi . Kỳ lạ thật !

Đôi má chợt bỏ bừng lên trước 2 từ "chồng vợ" của cô y tá . Tịnh Nghi nhắm luôn đôi mắt không dám mở ra ngó Hữu Bằng . Thật xấu hổ làm sao, khi nhớ lại những gì đã xảy ra ở rừng thông đêm ấy.

Cuối cùng rồi cũng được Hữu Bằng đặt nụ hôn lên môi . Ôi, nụ hôn mơ ước mà mà cô thầm chờ đợi từ bao giờ, sao lại đến bất ngờ nhỉ ? Nó khiến cô bàng hoàng, chẳng kịp chuẩn bị gì và không biết phải làm sao cả.

Đến khi bàn tay anh đặt xuống ngực mình, Tịnh Nghi đã run lên . Cô run sợ, nhưng cũng nghe thích thú . Cô không kháng cự anh, cũng không lo lắng đến hậu quả mình làm . Cô chỉ thấy yêu anh, dù biết rõ ràng anh sẽ không bao giờ yêu mình cả.

Cô đã là vợ Hữu Bằng . 1 người vợ hoàn toàn đúng nghĩa . Nhưng ..tương lai sẽ thế nào ? Anh có xem cô là vợ thật của mình không ? Hay vẫn tiếp tục lạnh lùng thủ vai anh chồng hờ hững . Chuyện ở rừng thông chỉ là 1 phút nông nổi nhấ thời ? Tịnh Nghi không đoán được . Chỉ biết từ lúc ở rừng thông, mình đã được Hữu Bằng chăm sóc tận tình . Nhưvụt biến thành người khác, anh dịu dàng, tế nhị hơn bao giờ hết . Cả bệnh viện này đang ghen lên với cô đấy.

Hữu Bằng ! Anh đang nghĩ gì ? Hé mắt nhìn ra, thấy anh đứng khoanh tay trầm tư bên cửa sổ, Tịnh Nghi nằm yên nhìn gương mặt anh tư lự . Mấy ngày gần đây, anh thường có những phút chợt xa xăm như vậy lắm . Có phải anh lo lắng, nghĩ về trách nhiệm với cô không ?

Tịnh Nghi đã phần nào đoán đúng tâm sự của Hữu Bằng . Phải, anh lo lắng, đang lo lắng rất nhiều . Mấy ngày đã trôi qua rồi, mà anh cứ bàng hoàng như người chưa tỉnh mộng . Tại sao lại để chuyện ấy xảy ra ? Rõ ràng, anh có thể kiềm chế bản thân, sao lại buông xuôi theo niềm ham muốn dâng tràn.

Tịnh Nghi đã bằng lòng, dĩ nhiên là cô không thể trách anh, cũng không thể buộc anh có trách nhiệm gì . Nhưng lương tâm không cho phép anh làm như thế . Đời con gái của Tịnh Nghi đã bị anh lấy mất, làm sao anh có thể trả lại cô, làm sao có thể bồi thường cho cô được ?

Những ngày sắp tới sẽ ra sao ? Hữu Bằng nghe khó xử . Anh không muốn chấm dứt cuộc sống độc thân, càng không muốn phá bỏ lời thề . Liệu Tịnh Nghi có hiểu cho anh ? Hay lại buồn lòng, giận anh hờ hững.

Mấy lần muốn nói với cô, đây chỉ là 1 phút ham muốn nhất thời, rồi không nỡ . Bởi trong tia mắt cô long lanh nhìn mình đầy trìu mến, anh đã cảm nhận được 1 câu trả lời hoàn toàn khác . Cô lại đang bệnh, anh không muốn làm cô thất vọng . Thôi, mọi chuyện hãy chờ cô khỏi bệnh . Hữu Bằng chợt quay đầu lại, nhìn thấy cô đang đắm đuối nhìn mình, anh nhoẻn 1 nụ cười rồi xách cà mên đi mua cháo . Thú thật, chăm sóc con gái cũng vui lắm chứ, nhất là khi nhìn mắt người ấy sáng lên, long lanh hạnh phúc… – Chị Nghi ơi ! Nhà em nằm hơi sâu trong hẻm . Chị chịu khó đi bộ 1 chút nghe . – Nắm tay Tịnh Nghi bước qua 1 ổ gà, Tú Chi e ngại nói – Em không dám làm phiền đến chị đâu, nếu như mẹ em không nằng nặc 1 2 đòi gặp chị cho bằng được.

– Không có gì đâu, em đừng ngại . Tịnh Nghi giẫm bừa lên vũng nước dưới chân – Nhà chị lúc trước cũng ở sâu trong hẻm như em vậy . Chị quen rồi.

– Thật hả ?- Mắt Tú Chi long lanh sáng – A! Thôi đi . Chị giả

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT