watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8376 Lượt

đấy.

Hừ ! Lườm Hữu Bằng một cái rồi không nói không rằng , Tịnh Nghi kéo hết mấy dĩa thức ăn về phía mình, nhai ngấu nghiến. Ngon thật . Đúng là chủ nhân nhà hàng đãi có khác , toàn đặc sản cao cấp… Ngu gì không ăn một bụng đầy , no nê chứ ?

– Sao cơ ? Con phải ngủ chung phòng với Hữu Bằng à ?

Thấy ông Thái và bà Thanh mở cửa phòng Hữu Bằng đẩy mình vào, Tịnh Nghi kêu lên hốt hoảng :

– Con không chịu đâu.

– Tịnh Nghi ! Đừng vậy cháu. – Nhẹ vuốt tay cô, bà Thanh dịu dàng :

– Nội biết, cháu hãy còn giận Hữu Bằng nhiều lắm, nhưng tại nó nhất thời nông nổi . Nó không phải kẻ bạc tình phụ nghĩa, chẳng qua … lỡ với cháu rồi, nó sợ bị bà và ba của nó la nên mới từ chối đứa con trong bụng cháu . Giờ hiểu ra, cháu cũng đã chịu trở lại đây rồi, lẽ nào còn giận dỗi, còn đòi ngủ riêng như vậy … Tội nghiệp nó lắm cháu à !

Nghe bà thuyết một hơi dài, Tịnh Nghi chỉ còn biết kêu trời trong bụng . Cô có giận Hữu Bằng đâu ? Càng không phải vợ Hữu Bằng, làm sao ngủ chung cho được.

Chẳng thể kể bà nghe rằng mình và Hữu Bằng là một cặp chồng hờ, vợ tạm, rằng sựhiện diện của mình trong nhà này là do Hữu Bằng bỏ tiền mua lấy . Tịnh Nghi chỉ còn một cách, nàng quyết định bước vào phòng Hữu Bằng ngủ đở, đợi gả về …bàn tiếp.

Chà ! Nếu như hôm nào Tịnh Nghi đã phải ngỡ ngàng trước sự giàu có lộng lẫy của toà biệt thự thì giờ đây … cô càng ngỡ ngàng, ngạc nhiên hơn trước sự gọn gàng, ngăn nắp của một căn phòng quá đầy đủ tiện nghi sang trọng.

Không thể tin đây là phòng của một gã trai độc thân chưa vợ . Tịnh Nghi không hiểu nổi, sao mọi thứ ở đây lại ngay ngắn, phẳng phiu đến thế . Từ chiếc gối nằm, tấm drap, nệm đến những chồng hồ sơ, những chiếc đĩa nhạc, thậm chí có đôi dép xốp đi lại trong nhà, tất cả đều được đặt gọn gàng đúng trật tự theo ý chủ nhân . Chẳng bù cho cô … ngủ dậy mùng mền, gối chiếu đều bị vo nùi vo cục, nhồi vào một góc cho có lệ . Chà! Để xếp được chiếc mền vuông vức thế này chắc là tốn nhiều công sức lắm.

Hữu Bằng chu đáo quá, trong phòng anh không thiếu bất cứ thứ gì . Đồ trang trí nội thất toàn bằng gỗ cao cấp, bóng ngời, đẹp không tin nổi . Đi một vòng sờ mó tất cả những vật dụng có thể chạm tay vào, Tịnh Nghi bổng cảm thấy buồn buồn . Giá có thể một lần đưa mẹ đến đây, cho mẹ được cuộc sống giữa những tiện nghi cao cấp này, để mẹ được biết thế nào là nệm lò xo, là máy lạnh . Ôi ! sao mà cô bất lực đến dường này. Ngồi thừ xuống mép giường, Tịnh Nghi nghe thích thú trước sự đàn hồi của chiếc nệm lò xo cao cấp . Không nén nổi lòng, cô nhoài người nằm xuống . Ôi ! Tuyệt làm sao ! Êm dịu quá . Thật khác hẳn với lúc cô ngủ ở nhà trên chiếc giường ọp ẹp.

Lăn một vòng rồi hai vòng trên chiếc giường gỗ quý trang trí đẹp như giường của một vị vua, Tịnh Nghi miệng cười sảng khoái . Thầm hỏi từ đâu rơi xuống tay mình một cơ hội bằng vàng như thế.

Nhớ hôm đó, để cho cô ăn xong một bụng no căng, Hữu Bằng mới từ tốn lặp lại lời đề nghị :

– Tịnh Nghi ! Theo cô thì tôi phải trả bao nhiêu một tháng thì cô mới chịu nhận lời làm vợ của tôi ?

– Hả ?

Trái nho Mỹ mắc nghẹn giữa lưng chừng cổ . Tịnh Nghi nghe giận run người . Thật không ngờ Hữu Bằng coi thường cô quá . Tự tiện ngã giá với cô như một con điếm trên đường.

Cũng tại mày, ham ăn quá, để người ta xem rẻ . Giận mình không thể moi trả những thứ đã nuốt vào , Tịnh Nghi bật khóc trong hối hận :

– Sao vậy ? – Hữu Bằng ngơ ngác – Sao lại khóc ? Ăn no chưa hả ?

– No no cái gì ? – Tịnh Nghi oà lên nức nở – Khinh người quá lắm, dám tự tiện ngã giá với tôi như vậy, anh xem tôi là hạn người gì ?

– Hả ?

Chưng hửng một giây rồi chợt hiểu ra, Hữu Bằng vội lắc đầu.

– Không . Cô hiểu lầm . Tôi không hề có ý xem thường, cũng không muốn ngã giá mua vui . Tôi chỉ cần cô đóng kịch, đến ở đây làm vợ hờ gạt nội và ba của tôi thôi.

– Vợ hờ ?

Những giọt nước mắt thôi tuôn chảy, Tịnh Nghi ngơ ngác . Hữu Bằng gật đầu :

– Phải rồi . Vợ trên danh nghĩa vậy thôi . Nếu cô đồng ý, tôi sẽ trả cho cô một tháng năm triệu.

Năm triệu đồng một tháng . Tịnh Nghi ngỡ tai mình bị ù đi . Có thật Hữu Bằng sẽ trả cô một tháng năm triệu tiền lương cho một công việc dễ như trở bàn tay ấy.

Chao ôi ! Trong một giây, bao tương lai xán lạn hiện ra đầy trước mặt Tịnh Nghi . Với số tiền năm triệu ấy, cô sẽ làm được nhiều việc lắm . Đầu tiên là tạm sửa lại căn nhà tranh dột nát, đưa mẹ đến bệnh viện điều trị sẽ thong thả hơn sẽ dành dụm mua cho Nhật Hà một chiếc xe gắn máy . Em chắc sẽ mừng lắm, sẽ hoan hô vạn tuế bà chị này hết cở, rồi … – Sao hả ? Đồng ý không mà cười có vẻ vui mừng vậy ?

Giọng Hữu Bằng vang lớn, Tịnh Nghi giật mình thoát cơn suy tưởng . Thẹn thùng vì đã biểu lộ sự hân hoan lên nét mặt, Tịnh Nghi nhẹ lắc đầu :

– Tôi không nhận lời đâu.

– Sao thế ? – Hữu Bằng lo sợ.

Tịnh Nghi cắn nhẹ môi :

– Vì anh là kẻ hay lật lọng, nói chẳng giữ lời . Lúc nãy, suýt tí đã hại tôi chết tươi rồI . Biết đâu lần này, khi tôi mắc mưu rồi anh sẽ quên, sẽ lật lọng, sẽ bảo tôi là vợ thật.

– Cái gì ? Xem cô là vợ thật ! Ôi … – Hữu Bằng bật lên cười lớn – Tịnh Nghi ! Cô đánh giá mình hơi cao rồi đấy . Nhờ cô, chẳng qua vì tôi không muốn bị ba và nội ép buộc phải cưới vợ thôi . Nếu muốn vợ, tôi thà cưới quách Kim Tuyết lúc nãy cho xong cần gì phải dài dòng rắc rối . Cô ta chẳng phải đẹp hơn cô, đủ điều kiện hơn cô gấp vạn lần sao ?

Hừ ! Bị so sánh thua sút, tự ái dâng trào, Tịnh Nghi hất mặt lên cãi lại :

– Tôi công nhận mình nghèo hơn cô ta thật, chứ không công nhận mình xấu hơn cô ta đâu.

– Hả ? – Hữu Bằng lại bật cười, gã gật đầu – Ừ, thì cô đẹp, nhưng sắc đẹp của cô cũng như hàng vạn cô gái khác không bao giờ làm động lòng được tôi đâu . Tin đi – Ngưng một chút gã hỏi – Sao hả ? Đồng ý chứ ?

Muốn gật đầu vì mức lương hấp dẫn, nhưng Tịnh Nghi vẫn còn nghe nghi ngại :

– Vậy thì anh nói đi . Tại sao lúc nãy lại lật lọng, hại tôi điêu đứng chứ ?

– Ừ thì … Đưa tay gãi tóc, Hữu Bằng khẽ ngập ngừng . Thật tình anh chẳng muốn hại cô, cũng không nghĩ là mọi việc lại diễn ra tồi tệ thế.

Hồi sáng thức dậy, vừa chải răng, anh còn vừa lảm nhảm lại mấy câu trong kịch bản . Chỉ đến khi bước xuống thang lầu mới giật mình hoảng hốt . Trời ! Không ngờ ba lại mời khách đông đảo thế . Vậy mà mấy bửa nay anh cứ định ninh, cứ ngỡ ông sẽ theo ý mình, tổ chức tiệc đính hôn gọn nhẹ trong phạm vi gia đình thân tộc.

Làm sao bây giờ ? Hữu Bằng nghe run sợ anh không đủ trơ trẻn và bản lĩnh diễn kịck trước từng ấy người đâu . Làm sao anh có thể tự nhận mình là kẻ sở khanh, phụ tình, phụ nghĩa trước từng ấy người . Họ toàn là khách hàng quan trọng, là bạn bè, là bậc trưởng thượng mà anh tôn kính . Mặt mũi nào … Trong khi rối rắm, Hữu Bằng chỉ kịp nghĩ ra một cách thôi, là chối biến đi tất cả, coi như mình không hề quen biết Tịnh Nghi . Dù vẫn biết rằng dùng cách ấy thì hơi ác, hơi bất công với Tịnh Nghi, nhưng … hiện tại còn cách nào hơn cách ấy . Cô bất quá chỉ là một cô gái giao

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT