|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Hắn lấy cái giỏ hắn đang đeo đua cho nó . Nó cầm lên . Cái giỏ không một cuốn vở . Chắc hắn chỉ mang theo làm kiểng . Nó nhìn hắn thắc mắc .
- Haizz , lấy cái giỏ của tôi che lên đầu cho khỏi nắng . Có thể mà cũng thắc mắc .
Nó nhìn hắn đầy ngạc nhiên . Một cái gì đó rất vui thoáng lên trong lòng nó .
- Cám ơn cậu chủ !!
- Khỏi cám ơn tôi . Tại vì tôi sợ mất công cô đi nắng về ốm không ai nấu cơm cho tôi thôi . Lại mất công tôi chăm sóc cô như cai hôm cô dầm mưa ấy . Khổ tôi lắm . Nên đừng vì thế mà hiểu lầm à .
- Hứ . Ai thèm . Biết cậu chẳng tốt bụng gì mà .
Nó xị mặt xuống . Bĩu môi . Làm nó tưởng hắn quan tâm tới nó . Ai dè …
—————-
Nhưng chắc tới đây mọi người cũng hiểu là hắn quan tâm hay chỉ có cảm thình với nó rồi ha .
♥ Sau khi đã về tới nhà ~
- MYYYYYYYYYYY …… – Hắn từ dưới phòng khách hét vọng lên lầu .
- Ờ , nghe rồi !! – nó từ trong phòng hét xuống rồi chạy như bay xuống chỗ hắn – Sao , có chuyện gì ??
- Trăng sao gì nữa ?? Đói rồi dọn cơm cho tôi đi .
- Hở ?? Cơm á ?? Tôi … không biết nấu
- WHAT ??? Cô là osin mà lại không biết nấu ?? Chả lẽ tôi nấu cho cô ăn chắc ??
- Ừ được đấy ! – Nó nghĩ thầm .
- Tôi không biết !! tôi tắm xong mà chưa có cơm thì vĩnh biệt nhá !! – Nói xong hắn dông thẳng lên phòng bỏ mặc nó đang nhìn cái đống thức ăn với cái mặt mếu máo .
Hắn bước vào phòng tắm rồi mải mê đắm chìm trong những suy nghĩ …. về nó
♥ Hồi tưởng của hắn ~
– Ê !! Hôm nay đi học vui không hả ?? – Nó hỏi
- Vẫn bình thường . Chán òm như mọi khi !! – Hắn trả lời một cánh miễn cưỡng .
- Hơ . Cái lớp gì chán thế . Lớp tôi ấy hả . Tôi vừa vô là cái lớp còn hơn trung tâm cá nữa . Lớp vậy mới vui chớ ai như cái lớp IQ của cậu chớ .
- Ờ . Biết lớp cô giỏi mà .
- Haizz … đúng là người sao lớp vậy . Học sinh của lớp IQ ( lớp của hắn ấy , tập trung những thằng học giỏi mà tự kỉ thôi ) ai cũng mắc bệnh câm nên thành ra cái lớp nó chán như cái thư viện ấy . Thảo nào ở nhà cậu tảng băng . Chắc cũng do lớp đó hả ??
- Điên !! Cô nghĩ ai cũng nhí nhố như cô chắc ? Thảo nào vô cái lớp “ đần “ thấy ớn . Người ta học giỏi thì tính tình phải khác mấy đứa lanh chanh như cô chớ .
- Hờ … Quê rồi Dẹp chuyện này đi , không nói nữa . Càng nói càng nhục . Ờ mà sao bọn lớp cậu nó hiền thế ?! Toàn thấy ở trong lớp đọc sách còn cậu với tên bạn cậu toàn thấy gây sự đánh nhau thế ?? ( thế mà kêu là dẹp chuyện này đi ) Thế mà cũng học được lớp IQ à ??
- Haizz … lớp IQ đâu phải chỉ tập hợp mấy thằng mọt sách hở bà cô ! Tôi học giỏi ( tự sướng rồi ) nên mới vô được cái lớp ấy chứ . Mà công nhận cái lớp ấy chán thật . Quanh đi quẩn lại chỉ toàn biết học . May thay là có thằng Hoàng Anh hợp với tôi . ( bạn thân của hắn trong nhóm TAM HOÀNG , sẽ kể rõ hơn về nhóm này và Hoàng Anh và một thằng nữa hiện đang biệt tích )
- Thôi , đã kêu đừng nói chuyện lớp cậu nữa cơ mà ( nó khơi mào ra chứ ai ) . Tôi kể chuyện cười cho cậu nghe nhớ !!
- Thôi đừng kể . Mất công tôi ói mất .
- Cứ … Kể đây … Ngày xưa có 3 con gấu …..
Cứ thế nó kể cho hắn nghe mấy câu chuyện cười mà hôm nay nó được nghe kể từ mấy đứa lớp nó . Hắn buồn cười lắm mà không dám cười trước mặt nó nên cứ phải nín thôi làm nó cứ gọi là bực mình ấy . Nó biết hắn đang cười nhưng mà mỗi lần quay qua thì toàn thấy hắn hếch mặt lên trời thôi . Thế mới ức …..
~ Kết thúc hồi tưởng ~
– Sao mình cứ nghĩ tới con ngố đó hoài vậy nè trời . Chắc điên mất – Hắn tán vô đầu mình rồi liên tục lắc đầu để không còn nhớ đến nó rồi tự cười một mình .
- Ơ , mà lúc nãy nó mượn điện thoại của mình . Đúng rồi , tí đòi lại mới được . Con nhỏ ấy nghịch thế làm hư điện thoại của mình như chơi ấy . Mà nó mượn điện thoại mình làm gì vậy nhờ ?
~ Hồi tưởng của hắn ~
Nó không làm cho hắn cười lên tiếng nên nó bực mình lắm . Cái mặt xị ra một đống ấy . Hắn thấy càng buồn cười hơn nhưng dĩ nhiên vẫn phải nín cười . Sau một hồi im lặng , nó mới nảy ra một ý :
- Ê , cho tôi mượn điện thoại cậu tí đi .
- Làm gì ?? Tôi đâu có ngu !!
- Tôi không phá đâu . Đi !! Cho tôi mượn đi . Nha !!
- Không là không !! – Nó rồi hắn đi nhanh hơn để nó khỏi kì kèo nữa .
“ Hừm , không cho mượn thì đành cướp thôi !! HAHAHA !! “
Nó suy nghĩ xong liền chạy thật nhanh đến chỗ hắn và nhanh chóng luồn tay vô túi quần hắn và nhanh gọn rút điện thoại hắnra . Hắn vẫn khôn biết gì vẫn cứ nghênh mặt , huýt sáo mà đi . Nó chạy lên trước mặt hắn , khoe khoe cái điện thoại :
- Cúc cu , cái gì đây ?!
Hắn giật mình thò tay vào trong túi , phát hiện ra chiếc điện thoại đang nằm trong tay nó , hắn hét lên :
- AAAAA , con nhỏ kia , đưa cho tôi mau , lại phá nữa hả ??
Nó chu mỏ lên , chớp chớp mắt với hắn làm ra vẻ “ cún con “ :
- Cho tôi mượn tí thôi , có cần ki bo thế không ?? Tôi không phá đâu mà .
- Nhớ đấy, nó bị hư thì cô biết với tôi . Cấm lục lọi phần tin nhắn !! Toàn là tin nhắn tình cảm tôi nhắn cho bồ tôi không đấy .
- Vâng ạ !! Biết rồi khổ lắm .
Thế là mặc cho hắn đi trước , nó cứ nhảy chân sáo đi theo sau , vừa đi nó vừa mở máy hắn ra , xem hết phần hình , phần tin nhắn , phần nhạc , phần hình nền , phần danh bạ điện thoại , … trong máy của hắn . Nó phán ra một câu :
- Đích thị tên này là một kẻ nhàm chán .
Đúng là nhàm chán thật .Thư mục hình ảnh thì không lưu bức ảnh nào ngoài bức ảnh hắn đang lưu làm hình nền cho máy => không có năng khiếu tự sướng .
Phần hình nền cũng chả có một cái hình nào dễ thương được một tí . Toàn hình đầu lâu ( hình nó thích ) , không thì toàn mấy cái hình nền có font chán ngắt , tẻ nhạt .
Phần tin nhắn thì toàn tin nhắn gửi đến do mấy đứa con gái gửi cho hắn mà toàn cùng một nội dung . Không đòi làm bạn gái cũng muốn hẹn đi chơi với hắn . Hắn không trả lời lại cái nào , hắn chỉ toàn gửi tin nhắn cho thằng bạn thân của hắn là Hoàng Anh * chú ý nhân vật này * ngoài ra thì không còn gửi cho ai nữa ( thế mà kêu là toàn tin nhắn tình cảm gửi cho bồ . Xạo quá ).
Phần danh bạ thì chỉ lưu đúng 4 số thôi .
1 . Là bố mẹ hắn
2 . Là thằng Kiệt 0 . Thôi kệ !! Tí trả . A! Đúng rồi . Hehehe .
Nó suy nghĩ một hồi và kết thúc bằng cái giọng cười đểu không thể tả , cuối cùng nó mở máy và …
TÁCH . TÁCH . TÁCH .
Nó bấm chụp hình liên tục và bao nhiêu hình ảnh của nó được lưu trong máy . Trông mặt ngố ngố mà chụp hình lên xinh cực ấy . Toàn là tấm nó cười này , chu mỏ này , làm mặt hề này , iêu lắm ý
——————————-
- Trả này !! – Nó trả cái điện thoại lại cho hắn . Mặt đểu yếu mà
- Humk` !!! Cô có làm gì cái điện thoại tôi không đấy ?!
- Không hề !! Xem thì biết . Hì hì
- Rồi , dọn cơm đi . Nói nhiều làm gì !
- Nè !!
Nó dọn đồ ăn lên cho hắn , hắn nhìn mà đôi mắt “rưng rưng” :
- Món gì mà kì thế ?! – Hắn lấy muỗng chọc chọc vào cái “ đống cơm ”
- Cơm trộn ấy mà !! Không biết hả ??
- Cơm trộn là sao ?? – Hắn tròn mắt
- À , cái món này hay còn gọi là món thập cẩm . Nguyên liệu gồm “ thấy cái gì thì bỏ vô ” , sau đó trộn lên ăn thế thôi
- Sao giống “ heo ” thế !! – Hắn nghe nó nói mà mún “ mửa ”
- Không dám à !! Ăn thử đi . Đi mà …!!
Thế là nhờ nó năn nỉ hắn cũng chấp nhận ăn thử một muỗng . Ăn được một muỗng thì …. Ngon quá nên hắn ăn hết luôn . Nó rửa chén mà lòng đầy tự hào
………………
♥ Tối 7.00 pm ~
- Tôi đi đây !! – Hắn khoác áo khoác rồi đi ra ngoài cửa , vẻ mặt lạnh như thường ngày .
- Ủa , cậu đi đâu vậy ?? – Nó ở dưới bếp chạy lên
- Đi đua xe !! – hắn khó chịu – Ăn cơm đi khỏi chờ tôi !! Tôi về khuya đấy !!
- Hả ?? Đua xe hả !! Ờ ờ …. Về sớm nha !!
- Hên xui … !!
Hắn ra ga-ra lấy xe moto rồi phóng đi mất hút . Nó nhìn theo với đôi mắt buồn :
- Cậu vẫn còn tham gia mấy trò đó sao ??
Nghĩ thầm rồi nó lặng lẽ đi vào … nằm ngủ . Nó không muốn ăn cơm vì nó không thích ăn một mình .
………………………….
♥ 11.00 pm~
ẦM !!! ….
Nó đang ngủ thì trời bỗng đổ mưa , những đợt sấm cứ thay phiên nhau vang lên trên nền trời khuya thăm thẳm .
Nó giật mình choàng tỉnh dậy . Sợ lắm . Nó sợ trời mưa … Vì chính ngày hôm đó – cái ngày mưa cũng to như thế này – cái ngày định mệnh đã cướp bố mẹ nó đi xa khỏi cuộc đời nó . NÓ GHÉT TRỜI MƯA !!!
Nó ngồi co ro trên ghế so-pha , hai tay ôm chặt lấy đầu gối …. Hình ảnh về ngày hôm đó cách đây 1 tháng lại hiện về trong tâm trí nó – một con bé ngốc còn chưa biết nếm trải sự đời ….
ĐOÀNG …. UỲNH …. PHỤT ….!!!
Một tiếng nổ lớn vang lên và điện trong nhà phụt tắt . Nó hoảng sợ chạy lại cửa cửa sổ . Xung quanh là không gian tĩnh mịch , u ám và tăm tối … tất cả mọi thứ đều trở nên vắng lặng sau khi cúp điện . Nó hoảng sợ chạy ra ngoài rồi ngồi vào cái xích đu đặt trước cửa ra vào.
Ánh trăng le lói hắt ánh sáng vào nó . Khắp người nó đều nhòe đi . Hai tay nó ôm thật chặt đầu gối . Những giọt nước mắt lại lăn trên má nó … Nó nức nở hướng đôi mắt vô hồn nhìn về khoảng không vô định …. Giây phút định mệnh ấy chập chờn hiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




