|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhấn ga và phóng thật nhanh, nếu đang đua xe thì chắc chắn hắn sẽ được giải nhất mất thôi.
Dừng xe lại ở một công viên vắng người, hắn rảo bước tiến lại một băng ghế đá rồi ngồi xuống. Nhìn những tán lá lào xào do những cơn gió thổi trên cao mà hắn lại càng tức. Chả ai hiểu nổi hắn tức vì điều gì?
“Sao tự dưng mình lại tức chứ? Rõ ràng con bé ấy chả phải người yêu mình cũng chả phải của riêng mình. Sao lại tức đến thế cơ chứ? Chẳng lẽ… mình… thích nó rồi sao. Không! Không thể nào! Không thể được! AAAAA!!!!!!
Hắn hét lên rồi lấy tay vò cái đầu vốn là “gương mặt thứ hai” của hắn. Ngẩng mặt lên, hắn nhìn người đi đường với ánh mắt bất cần đời. Hắn khẽ nhếch môi, chua xót cười:
-Mặc kệ cô, cô với tôi chẳng là gì của nhau cả. Cô thích ai không phải là chuyện của tôi. Hứ!!!!
Bỗng hắn đứng phắt dậy rồi chỉ tay bâng quơ giữa không trung.
-Mà tôi nói cho cô biết trước nhé, không phải tôi thích cô nên nãy giờ tôi mới có thái độ đấy đâu nhé. Tại vì… tôi đang đói mà cô lại lo ngồi trên lưng người khác không chịu về nấu cơm nên tôi mới tức đấy nhé. Tôi… Hix… Nãy giờ mình nói với ai vậy? Đi về!
Hắn tự biên tự diễn một hồi rồi đứng dậy đi về. Đội nón bảo hiểm lên, hắn phóng đi. Tốc độ bây giờ đã giảm thấy rõ. Chắc là sau một hồi “khùng điên” hắn đã thức tỉnh. Hắn đi bỏ lại sau lưng bao ánh mắt “nghẹn ngào”:
-Tội nghiệp, đẹp trai thế mà bị khùng!
_____
-Hứ, giờ này mà còn chưa chịu về. Con gái con đứa, tám giờ gần chín giờ rồi mà thế đấy.
Hắn nhìn đồng hồ rồi nhìn ra ngoài cổng, và một miếng cơm lớn vào miệng, hắn tức giận:
-Trễ thế rồi còn chưa chịu về. Đã thế tôi khóa cổng khỏi vào cho biết!
Chịu sao nổi chứ. Hắn “ghen” đến độ đấy sao? Mới tám giờ gần chín giờ mà hắn kêu trễ. Thật ra mới 8h40’ hơn một tí thôi ấy chứ mà đã la ó om xòm. Lúc trước khi còn sống một mình, hắn về lúc 2, 3 giờ sáng là chuyện thường thế mà đã… Đúng là “ghen làm mờ mắt” thật!
Có tiếng mở cổng. Là nó. Nó từ trong xe bước ra với vẻ mặt hớn hở. Nó cúi đầu chào anh rồi bước vào nhà. Nó đã kể cho anh nghe việc nó ở nhà hắn từ hồi ba mẹ nó mất đến giờ. Anh không chịu, anh kêu thân con gái mà ở một mình với một tên con trai mà tên đó còn cực kì ranh ma nữa. Anh bắt nó phải dọn đến khu chung chư chỗ anh nhưng nó một mực không chịu. Nó không muốn xa hắn đâu.
-Ngày mới nắng ấm heo xinh xinh đi trên con đường… – Nó vừa đi vào nhà vừa hát rộn ràng bài “Chuyện tình hai con heo” của Minh Hằng. Hắn tiếp tục và cơm vào trong miệng rồi lầm bầm:
“ Lúc nào rồi mà còn ngày mới nắng ấm chứ!! Không biết coi đồng hồ à?”
BỐP!!!
-Chào buổi tối!!
Nó thấy hắn liền đánh cái “bốp” vào lưng hắn làm hắn suýt sặc cơm. Hắn quay lại cau có:
-Hay nhờ. Đã đi về trễ rồi còn tính gây án mạng nữa hả?
-Hì, nhẹ mà. Đang ăn cơm hả? À, tôi có cái này cho cậu nè!!
Nó đưa đưa trước mặt hắn một cái hộp đựng bánh kem của hãng làm bánh cực kì nổi tiếng. Mở ra, bên trong là một chiếc bánh kem loại trung với kem socola phủ kín bên ngoài. Trên mặt là những quả dâu và những vụn chocolate phủ kín và được làm nổi bằng những dây kem màu trắng bao bên ngoài vỏ bánh. Nó đặt bánh trên bàn rồi mỉm cười pha chút… đểu:
-Xin lỗi vì đã về muộn, tôi đền cho cậu bánh kem socola dâu này. Loại cậu thích nhất đúng không?
Hắn nhìn chiếc bánh với vẻ mặt “tao phải ăn mày cho bằng được” rồi gật gật đầu vì câu hỏi của nó. Không để hắn phải “thòm thèm” chiếc bánh hơn nữa, nó lấy ra cái thìa rồi đưa cho hắn. Hắn cầm thìa rồi ăn chiếc bánh kem ấy ngay tức khắc. Nó bật cười vì hắn, trông hắn ăn cứ như là con nít ấy.
-Này, tôi kể cậu nghe. Biết sao tôi về trễ không?
-Ông iết, ôi ính ỏi ội ô ày. Ói i… – Hắn ăn đầy bánh trong miệng nên nói tiếng được tiếng mất. Tạm dịch là: Không biết, tôi tính hỏi tội cô này. Nói đi…
-Tôi vừa gặp được người bạn thời thơ ấu đấy. Anh ấy từ bên Anh về Việt Nam vì nghe tin ba mẹ tôi mất. Biết tôi gặp chuyện nên ở lại đây rồi tạm thời làm thầy giáo để tìm tôi. Ngạc nhiên ở chỗ là anh ấy là thầy giáo dạy cậu đấy. Biết ai chưa…?!
-Hứ. “Anh thầy” Trần Anh Dương chứ gì?
-Hơ, sao biết tài thế?
-Hứ. Ơ, khoan đã, cái gì cơ? Cô kêu ông ấy là… bạn thơ ấu của cô á? – Hắn “hứ” nó rồi chưng hửng về cái câu nó nói lúc nãy.
-Ừ, bạn tôi. Dạy trường mình mà tôi không biết. Lúc nãy tôi trượt chân té thì anh ấy ra đỡ. Nói chuyện một hồi thì mới biết là bạn hồi nhỏ. Hồi trước tôi với anh ấy thân nhau lắm nhé. Tôi mới qua nhà anh ấy chơi nè, thế là hai đứa ra tiệm bánh mua bánh về. Thấy trễ rồi sợ cậu… hí hí… – Nó cười bao đểu xong tiếp – nên tôi mua bánh chuộc tội. Hè hè.
-Cười duyên nhờ. Ăn xong rồi, dẹp hộ tôi.
-Bánh ngon đúng không?! – Nó hí hửng khi thấy hắn ăn sạch sành sanh cái bánh.
-Hứ, chả, chẳng qua là tôi đói nên mới “cố gắng” mà ăn đấy. – Hắn vênh mặt lên trông mà muốn đánh cho phát.
-Thôi, thôi. Đói cũng chả ăn hết sạch sẽ được tưng đấy đâu. Mà cơm canh ê hề thế này, ăn từ nãy giờ mà còn kêu đói.
Nó bĩu môi rồi dọn dẹp lại bàn ăn. Ăn no rồi hắn ra phòng khách coi phim. Xoa xoa cái bụng tròn quay, hắn tít mắt lại vì món bánh kem của nó. Đúng món hắn thích mà lại. Không chỉ vì món bánh kem nên hắn mới cười đâu. Tự dưng nghe nó nói bất giác hắn như nhẹ đi cả 10 kg. “Chỉ là bạn thưở nhỏ nên mới thân thế thôi. Hì hì!!”
Dọn dẹp xong, nó ngồi xuống bên cạnh hắn rồi với tay lấy quyển truyện trên bàn. Đang ngồi nghiền ngẫm trông rất mê say thì bất chợt hắn kéo kéo tay áo nó:
-Này, mai chủ nhật đi xem phim không? Phim Woochi đấy, phim này nghe nói hay và hài lắm. Đi không?
-Mai á hả? Mấy giờ?! – Nó hỏi, mắt vẫn không rời quyển truyện.
-9h45’ chiếu!! Đi nhé. Không bỏ uổng lắm!!
-Hix… Tôi muốn đi với cậu lắm. Chỉ khổ nỗi là mai tôi với anh Dương đi chơi ở khu giải trí Capital thôi. Mà sao cậu không rủ Thủy Băng?
-Hừ, mai cô ấy vào Hồ Chí Minh có việc rồi. Nếu không thì tôi rủ cô làm gì?! – Hắn cau có đáp lại. Xem chừng hắn có vẻ tức tối lắm khi nó nói mai sẽ đi chơi với anh Dương.
-Vậy hả? Vậy cậu đi xem với Kiệt hay Hoàng Anh đi. Ấy chết rồi… mấy giờ rồi…?! Chết cha… Hoàng Anh… cái tên ấy… Ối mẹ ơi…!
Vừa nhắc tới Hoàng Anh, nó vội nhổm dậy xem đồng hồ trên tay hắn. Đúng 9h25’. Nó thấp thỏm không yên, nó vừa nhớ ra là hồi sáng, Tú Anh chọi nguyên quyển vở vào người tên đó. Thế là Hoàng Anh hẹn Tú Anh tối nay 7h30’ tại quán Ness Chukpy, trễ là chết. Giờ hơn 9h rồi, không biết tương lai của Tú Anh sao nữa. Nó lo cho Tú Anh quá mặc dù nó biết Hoàng Anh không lí nào lại động thủ với một cô gái mà đặc biệt hơn là đã nói chuyện với mình nhiều lần rồi. Nó vội vàng mượn điện thoại hắn rồi bấm gọi cho Tú Anh sau khi đã kể qua loa chuyện ném lộn. Trước khi đưa, mặt hắn mếu máo và dặn nó rất kĩ:
-Nhớ là nói một tí thôi đấy, không thôi tôi hết tiền mất!!
-Rồi rồi, biết rồi!!!! – Nó trả lời đại khái rồi gọi cho Tú Anh. Tiếng nhạc chờ cứ vang lên mà không có ai nhấc máy càng làm cho nó thấy sốt ruột. “Nhấc máy nhanh lên Tú Anh, mày chết rồi sao hả?”
-Alo, ai đấy? – Cuối cùng thì Tú Anh cũng nhấc máy.
-Ê, mày đó hả? Tao, Hoàng My nè!! Lão Hoàng Anh có làm gì mày không hả?!
-Hí hí… Mày đó hả… Tao… Hí hí… Thôi… thứ hai lên lớp tao kể cho… Ngại lắm mày ạ! – Đáp lại với cái giọng lo lắng của nó, Tú Anh chỉ trả lời bằng cái giọng… nhão nhoét chưa từng thấy
-Gì, tên đó không làm gì mày đấy chứ hả? Sao tự dưng mày nói chuyện kinh thế!!
-Tên đó á? A, Hoàng Anh ý hả? Hí hí… Hắn làm… làm…
-Làm gì…?! Alo… alo… – Đồ con quỷ, chưa chi đã cúp máy rồi. – Nó điên lên rồi hét vào điện thoại.
-Trả cho tôi!! Tốn cả tiền!! Ối điện thoại yêu quý, em không sao chứ hả?
Hắn giằng lấy điện thoại trong tay nó rồi vuốt ve, âu yếm chiếc điện thoại như thể chiếc điện thoại đó là “cục cưng” của hắn vậy. Hắn còn hôn điện thoại nữa kia mà. Ối giời!!!
-Này, Tú Anh không sao chứ hả? – Sau khi “âu yếm” cái điện thoại đến chán, hắn mới lò dò hỏi chuyện về Tú Anh.
-Ai biết cái con quỷ đó. Hỏi thì cứ nói cái giọng như mới trúng bùa yêu ấy. Nghe mà rợn cả da gà. Thôi, tôi lên phòng đây. Mai cậu rủ Kiệt đi coi phim nhé. Tôi bận rồi. Hè hè!!
Sau điệu cười man rợ ấy, nó tung tăng nhảy lên lầu bỏ lại hắn ngồi một mình trong phòng khách với gương mặt nặng trĩu, bao quanh là mùi thuốc súng nồng nặc. Hắn lầm bầm với theo nó:
“Cái đồ… Làm gì mà cứ phải đi với hắn thế? Cô không thích hắn tôi đi bằng đầu. Bày đặt bạn thưở nhỏ gì chứ! Đã vậy mai tôi đi một mình. Xí!”
Bực dọc, hắn đi lên lầu rồi chui vào phòng trùm kín chăn lên người. Lấy điện thoại mở nhạc hết công suất, hắn nhăn nhó:
-Hứ, mở nhạc cho quên đi!!! Mà sao mình lại bực tức khi nghe nó nói hắn sẽ đi chơi với tên đó ngày mai rồi lại cảm thấy nhẹ nhõm khi biết nó với ông Dương chỉ là bạn thân hồi nhỏ nhỉ? Askkk!!! Điên quá!! Á à, biết rồi. Chắc là cảm thấy bực mình vì lần đầu tiên có đứa dám từ chối đi chơi đây với mình đây mà. Ừ, chắc thế!!
Lần nào cũng thế, lần nào mà hắn có biểu hiện “ghen”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




