watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3602 Lượt

Cố kìm nén câu chửi tục, anh không muốn nói từ TMD[1"> trước mặt con gái. “Dù Thiệu Minh Vỹ tôi trước giờ chưa từng đánh con gái nhưng nếu Kiều Ân có chuyện gì thì tôi sẽ đến gặp cô cảnh cáo đầu tiên đấy!” Ánh mắt Thiệu Minh Vỹ hằn lên vẻ độc ác như muốn cắt cô ta ra thành n mảnh!

“Anh…”, giọng yếu ớt của Kiều Ân vọng đến.

Thiệu Minh Vỹ ngoảnh đầu lại nhìn, thấy Kiều Ân đã tỉnh lại. Anh vội đẩy Tần Viên Viên qua một bên khiến cô ta ngã phịch xuống đất.

“Ân Ân, em sao rồi? Còn đau không?” Thiệu Minh Vỹ chạy như bay đến cạnh Kiều Ân rồi ôm cô vào lòng.

“Đau lắm… Anh, đầu em đau lắm…” Cuối cùng anh cũng đến, không phải cô đang mơ.

“Đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện!” Thiệu Minh Vỹ nhẹ nhàng, cẩn thận đỡ Kiều Ân đứng dậy rồi dìu cô bước từng bước xuống dưới tầng.

“Tôi có xe!”, tiếng Nhan Trinh Tịch vọng lại từ phía sau, nhưng lúc quay đầu lại nhìn đã không thấy bóng dáng Thiệu Minh Vỹ đâu. Nhan Trinh Tịch cũng vội chạy xuống dưới. Đó chính là anh kết nghĩa của Kiều Ân sao?

Trên đường đưa Kiều Ân tới bệnh viện, có rất nhiều ánh mắt tò mò nhìn theo họ nhưng anh hoàn toàn không thèm để ý, chỉ muốn nhanh chóng đưa Kiều Ân đến bệnh viện, mau chóng cầm máu trên vết thương của cô!

“Bác sĩ! Bác sĩ!” Vừa đến bệnh viện, Thiệu Minh Vỹ đã lớn tiếng gọi. Chết đâu hết rồi hay sao chậm chạp thế không biết!

Thấy Kiều Ân bị chảy khá nhiều máu, cô y tá vội chạy lại, ra hiệu cho Thiệu Minh Vỹ đặt người bệnh xuống giường rồi lại chạy đi lấy dụng cụ y tế để cầm máu cho cô.

“Cậu ra ngoài, đứng ngoài đợi đi!”, cô y tá đuổi Thiệu Minh Vỹ ra ngoài.

Thiệu Minh Vỹ đang rất lo lắng, không muốn ra ngoài nhưng lại sợ làm phiền bác sĩ nên cuối cùng cũng đành ra ngoài đứng đợi ở cửa. Bên ngoài hành lang, anh cứ đi đi lại lại vẻ đầy lo lắng.

“Kiều Ân sao rồi?”, Nhan Trinh Tịch cũng vội chạy lại hỏi.

“Trong kia, bác sĩ đang khám”, Thiệu Minh Vỹ vỗ đầu khó chịu. TMD, anh tự trách mình, nếu đến sớm chút nữa chắc chắn không để chuyện này xảy ra, anh trách mình không thể bảo vệ Kiều Ân chu đáo!

“Không sao đâu, đừng lo, Kiều Ân sẽ không có chuyện gì đâu!”, Nhan Trinh Tịch lo lắng ngước nhìn cửa phòng bệnh đang đóng chặt, khẽ nói vài câu an ủi. Nhưng ai biết những lời đó là để an ủi Thiệu Minh Vỹ hay Nhan Trinh Tịch muốn an ủi chính mình chứ.

Thiệu Minh Vỹ ngẩng lên nhìn anh chàng đứng trước mặt mình. Cậu ta chính là Nhan Trinh Tịch sao? “Không thể có chuyện gì xảy ra với cô ấy được!” Thiệu Minh Vỹ ngước đôi mắt cay xè của mình về phía cửa phòng bệnh đóng kín.

Lúc đó, bên trong phòng bệnh, Kiều Ân đang đau đớn với những vết thương trên cơ thể. Ngoài kia, hai người đàn ông cũng vô cùng lo lắng, đau đớn thầm trách mình.

Tại sao thời gian lại trôi chậm như vậy chứ? Đợi chờ từng phút từng giây đều khiến họ lo lắng hơn bội phần.

[1"> TMD = 他么的 (ta ma de) là một câu chửi tục, nghĩa gần như “Mẹ kiếp!”.
Cuối cùng, cánh cửa phòng bệnh cũng bật mở.

Thấy bác sĩ bước ra, hai người cùng chạy tới. “Bác sĩ, cô ấy sao rồi?”.

“Không sao, chỉ bị va quệt chút thôi, tôi đã sát trùng và băng lại rồi, không phải khâu đâu! Nhưng tuyệt đối không được để cô ấy vận động mạnh, tránh làm vết thương bị hở miệng. Ừm, đã tiêm thuốc chống viêm thì cũng không sao đâu. Vết thương ở chân cũng bôi thuốc rồi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi”, nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của hai anh chàng, bác sĩ ân cần giải thích.

Chảy nhiều máu vậy mà không sao ư? “Không phải khâu ạ?” Nếu bị sẹo thì làm thế nào?

“Không cần, vết thương cũng nhỏ, nghỉ ngơi vài ngày sẽ liền lại thôi”, bác sĩ khẽ cười, sao phải lo lắng quá vậy chứ!

“Có bị sẹo không ạ?” Kiều Ân vốn đã tự ti vì thân hình mập mạp của mình, nếu còn bị sẹo nữa thì cô đau khổ chết mất.

“Không sao, không sao, làm gì nghiêm trọng thế.” Bác sĩ ngẩn người không hiểu, nhìn vết thương bé vậy mà họ lại lo lắng đến thế sao!

Thiệu Minh Vỹ lách qua người bác sĩ, bước vào trong.

“Ân Ân!” Kiều Ân đang nằm trên giường bệnh, mặt có vài chỗ được băng trắng.

“Anh!”, Kiều Ân hơi nhổm người, “Em cũng không biết tại sao mình lại bị chảy máu như vậy”, cô cố mỉm cười.

“Kiều Ân!” Thiệu Minh Vỹ vuốt ve khuôn mặt cô vẻ xót xa, nhất định là cô đã rất sợ.

“Thật, lúc nãy khi nhìn thấy máu, em rất sợ, rất buồn nôn, em vốn sợ máu mà”, Kiều Ân khẽ cười. Nhưng sắc mặt anh bây giờ còn tái hơn cả cô nữa, cô hại anh lo lắng đến vậy sao.

“Đừng nói nữa, nghỉ ngơi chút đi, lát anh sẽ đưa em về ký túc xá.” Thiệu Minh Vỹ ngăn không cho cô nói, lúc này cô cần nghỉ ngơi.

Kiều Ân mở to mắt, có vẻ bất ngờ khi thấy Nhan Trinh Tịch đang đứng sau Thiệu Minh Vỹ. “Anh, cậu ấy là Nhan Trinh Tịch.” Thật ngại quá, quả nhiên cô cũng khiến cậu ấy phải lo lắng một phen rồi.

“Được rồi, để sau hẵng nói. Ngoan, nghỉ đi, đừng nói nữa.” Thấy giọng Kiều Ân rất yếu, nhưng vẫn cố giải thích, Thiệu Minh Vỹ không chịu được, lên tiếng ngăn lại không cho cô nói tiếp.

Nhan Trinh Tịch thấy vậy khẽ cười nói: “Tôi có xe, lát nữa lấy xe tôi đưa Kiều Ân về đi”.

Thiệu Minh Vỹ quay đầu lại nhìn nhưng không nói gì.

Trong lòng Thiệu Minh Vỹ cũng thầm trách cậu ta. Kiều Ân đi cùng cậu ta vậy mà cậu ta không bảo vệ Kiều Ân chu đáo, khiến cô ấy bị thương như vậy. Dù việc Kiều Ân bị thương không có liên quan đến Nhan Trinh Tịch nhưng Thiệu Minh Vỹ vẫn cho rằng cậu ta phải có trách nhiệm trong chuyện này, anh không thể không trách cậu ta được.

“Cậu nào đi làm thủ tục với tôi?”, tiếng y tá vang lên ngoài cửa.

Thiệu Minh Vỹ quay sang Kiều Ân nói: “Ân Ân, em đợi anh một lát nhé!”, rồi anh quay người đi theo y tá làm thủ tục cho Kiều Ân.

“Kiều Ân, xin lỗi!”, Nhan Trinh Tịch nhìn Kiều Ân đang nằm trên giường, trán vẫn băng miếng gạc trắng.

“Việc này đâu phải lỗi của cậu”, Kiều Ân khẽ cười, nhưng lúc cười cũng khiến vết thương bị động, rất đau.

“Mình không nên để cậu lại một mình như vậy.”

“… Cậu giúp mình đi lấy thẻ sinh viên mà.”

“Thẻ sinh viên của cậu này”, Nhan Trinh Tịch lấy thẻ sinh viên đưa cho cô.

“Cảm ơn!”

“Cậu nghỉ đi, đừng nói nữa”, nhìn khóe mắt Kiều Ân mỗi lần nói đều giật giật, chắc cô ấy rất đau.

“… Buồn ngủ quá…”, Kiều Ân nói giọng nhỏ dần, nhỏ dần, hai mắt đã nhắm tịt lại.

Nhan Trinh Tịch khẽ ngồi bên mép giường, nhìn Kiều Ân ngủ rất yên bình, hai má vốn đỏ hồng vậy mà giờ trắng bệch, khóe môi vẫn còn rỉ máu.

Nhan Trinh Tịch không kiềm chế được, khẽ đưa tay lên lau vết máu trên khóe môi Kiều Ân. Thấy động, Kiều Ân mấp máy môi, một âm thanh nhỏ nhẹ khẽ thốt ra: “Anh…”.

Tay Nhan Trinh Tịch bỗng khựng lại trên khóe môi Kiều Ân, ánh mắt lóe lên ánh nhìn kỳ lạ.

“Cô ấy ngủ rồi à?” Thiệu Minh Vỹ như âm hồn xuất hiện sau lưng Nhan Trinh Tịch, giọng anh vang lên bên tai cậu.

Nhận thấy hàm ý trong ánh mắt Thiệu Minh Vỹ, Nhan Trinh Tịch vội thu tay lại.

Thiệu Minh Vỹ đi qua người Nhan Trinh Tịch đến bên cạnh giường, vòng tay qua người Kiều Ân, khẽ đỡ cô dậy. Thấy Kiều Ân hơi tỉnh, trở mình trong lòng, Thiệu Minh Vỹ khẽ nói: “Ân Ân, chúng ta về thôi!”, giọng Thiệu Minh Vỹ vô cùng dịu dàng. Thiệu Minh Vỹ lúc này khác hẳn với Thiệu Minh Vỹ khi nói chuyện với Tần Viên Viên.

“Tôi đi lấy xe”, Nhan Trinh Tịch cũng chạy theo họ ra ngoài.

Vừa bế Kiều Ân ra cổng bệnh viện, Thiệu Minh Vỹ liền nhìn thấy Sài Ích, bạn cùng phòng dừng xe trước cổng.

“A Ích, cậu về trước đi. Mình phải đưa Kiều Ân về”, Sài Ích vui vẻ phóng tới, Thiệu Minh Vỹ liền bảo.

“Lấy xe chở về đi, chứ thế này thì mệt lắm!”, Sài Ích hơi bực, chẳng phải cậu ta bảo mình mang xe tới sao?

“Kiều Ân đang ngủ.” Anh không muốn làm cô tỉnh giấc.

“Vậy cõng đi, như vậy cũng đỡ mệt hơn.” Sài Ích thấy ánh mắt Thiệu Minh Vỹ vô cùng dịu dàng và hình như chỉ khi nhìn cô em gái này, Thiệu Minh Vỹ mới có thái độ như thế.

Thiệu Minh Vỹ nhẹ nhàng đặt Kiều Ân ngồi lên yên xe rồi quay người lại, hai tay đỡ lưng Kiều Ân, cõng cô lên lưng.

Đúng lúc đó, Nhan Trinh Tịch dắt xe tới.

“Tôi cõng cô ấy về cũng được, không cần xe nữa đâu.” Thiệu Minh Vỹ không để Nhan Trinh Tịch có cơ hội nói thêm gì, nhanh chóng quay người cõng Kiều Ân về ký túc xá.

Nhan Trinh Tịch đứng lặng nhìn bóng lưng Kiều Ân và Thiệu Minh Vỹ ngày một xa dần.

Có vẻ ông anh kết nghĩa này bảo về Kiều Ân khá kỹ. Ngoại trừ anh ta cơ hồ những người khác đều có thể làm hại cô. Anh ta không để người khác tiếp cận Kiều Ân một cách dễ dàng, thậm chí cả những người tiếp cận Kiều Ân với mục đích rõ ràng.

Anh ta thật sự là anh trai của Kiều Ân sao? Nhìn bóng hai người đang mờ dần, Nhan Trinh Tịch khẽ mỉm cười.
Phòng ký túc xá nữ tầng năm, khu tây

“Này cậu, cậu không được lên đó!”, dì Vương ngồi trong phòng bảo vệ cổng ký túc xá nữ thấy một nam sinh cõng một nữ sinh trên vai xông thẳng vào ký túc xá nữ thì vội ngăn lại.

“Cô ấy bị thương”, Thiệu Minh Vỹ đang rất lo lắng nên hơi xẵng giọng.

“Như vậy cũng không được. Cậu gọi bạn cùng phòng xuống cõng con bé lên.” Một nam sinh mà chạy lên ký túc xá nữ, chắc chắn sẽ gây náo loạn nửa ngày mất.

“Cháu chỉ

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT