watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3595 Lượt

em không phải là một sai lầm!”, Ân Ân nói một cách chân thành, bởi ở bên cạnh anh cần phải có dũng khí rất lớn.
Thiệu Minh Vỹ ôm Kiều Ân, áp mặt cô vào ngực mình, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt. Cái cô bé ngốc này sao lại quá để ý đến ánh mắt người khác vậy chứ, sống như thế sẽ rất mệt mỏi. Nhưng chỉ cần đó là điều khiến em phải lo lắng, anh nguyện cùng em đối mặt với những khó khăn, thử thách ấy.
Gió thổi se lạnh trong đêm đầu thu, dưới bầu trời đầy sao, trái tim trong sáng, thuần khiết của hai người đã đến được với nhau. Yêu em là niềm hạnh phúc giản đơn mà ngọt ngào, giống như vị ngọt thanh dịu của cây kẹo bông nhỏ!

Thứ tư
Kiều Ân đau đầu suốt từ sáng đến tận trưa, rốt cuộc nên làm sao đây?
Bốn giờ chiều nay, anh có trận thi đấu bóng rổ. Hôm qua anh đã gọi điện bảo hy vọng cô sẽ đến xem mình thi đấu. Nhưng chiều nay cô phải đi học với Nhan Trinh Tịch. Thật khó quá, học xong cũng năm giờ ba mươi phút, lúc đó chắc trận đấu của anh cũng sắp kết thúc rồi.
Nhưng không thể mới học buổi thứ hai đã xin nghỉ được, hơn nữa cô cũng rất thích học giờ của thầy David.
“Ân Ân, chiều nay anh cậu có trận thi đấu đấy, nữ sinh ở khu ký túc này đang bàn tán xôn xao hết lên rồi!”, Đình Đình mở cửa bước vào.
“Mình biết, anh trai cũng bảo mình đến xem mà.”
“Vậy cậu còn lưỡng lự gì nữa?”, A Nhã nằm trên giường chuẩn bị nghỉ trưa, hiếm lắm mới có một buổi chiều không phải đến lớp như vậy.
“Chiều nay mình còn phải đi học tiếng Anh.”
“Học với Nhan Trinh Tịch à?”, Nhược Lăng hiếu kỳ ngẩng đầu lên hỏi.
“Ừ, mình muốn đi học nhưng lại sợ anh không vui.”
“Học đến mấy giờ?”
“Thường là học đến năm giờ ba mươi phút, mình định học đến bốn giờ rồi xin ra ngoài.”
“Vậy còn lo cái gì nữa, trận đấu của anh cậu bốn giờ mới bắt đầu mà.”
“Mình đi học rồi đến sau chắc cũng không sao đâu nhỉ!”, Kiều Ân do dự không biết có nên nhắn tin cho anh báo trước một tiếng không.
“Không sao đâu, đến lúc đó cậu đến sân cũng được mà.”
Thế là, đúng hai giờ ba mươi phút, Kiều Ân có mặt ở trước dãy nhà khoa Điện.
Suốt buổi học, Kiều ÂN cứ đứng ngồi không yên, liên tục xem đồng hồ, lo lắng không biết lát nữa có thể trốn ra ngoài được không?
“Sao thế?”, Nhan Trinh Tịch nhận ra vẻ lo lắng, bất an của cô.
“Nếu chsut nữa mình trốn ra ngoài liệu thầy David có phát hiện ra không?” Chắc không sao, hôm nay cô cũng nhảy xuống bàn cuối để ngồi mà.
“Sao lại trốn về?”
“Chiếu này anh đấu bóng rổ, mình muốn đến cổ vũ anh ấy!”
Sắp đến ba giờ mừoi phút rồi, còn nửa tiếng nữa, cô rất muón trốn ra ngoài.
Nhan Trinh Tịch đột nhiên im bặt, chăm chú nhìn lên bảng, vẻ mặt thờ ơ. Kiều Ân không để ý đến sự khác lạ của cậu bởi cô đang không biết phải trốn ra ngoài như thê snào, sao mãi àm thầy David chưa cho nghỉ giai lao giữa giờ?
Nhìn đồng hồ trên điện thoại đã báo bốn giờ kém mười, cuối cùng cũng đến giờ nghỉ giải lao.
Kiều Ân thu dọn sách vở, hạ giọng nói khẽ với Nhan Trinh Tịch: “Mình đi trước đây, lát nữa thầy David có hỏi thì cậu bảo mình không được khỏe nên về trước nhé”.
Nói xong, không đợi Nhan Trinh Tịch trả lời cô đã lén nhanh ra ngoài.
Kiều Ân cầm điện thoại, vội vội vàng vàng chạy xuống dưới tầng.
“Kiều Ân!”, tiếng Nhan Trinh Tịch từ trên tầng vọng xuống. Cô vội dừng lại rồi ngước lên nhìn.
“Kiều Ân!”, Nhan Trinh Tịch cũng lao nhanh từ trên xuống, đứng trước mặt Kiều Ân thở dốc.
“Có chuyện gì thế?”, nhìn bộ dạng gấp gáp của cậu ta, Kiều Ân cũng thấy hơi căng thẳng.
“Đừng đi, ở lại học với mình cho xong đi!”, Nhan Trinh Tịch giữ tay cô lại, hai mắt mở to nhìn cô vẻ van nài.
“Nhan Trinh Tịch…” Cậu… cậu ta nói vậy là có ý gì?
“Đừng đi, ở lại với mình đi!”, Nhan Trinh Tịch tiến lên một bước, nắm tay cô chặt hơn.
“Mình… Anh mình… đang đợi.” Đầu óc cô chợt mơ hồ, không suy nghĩ được gì, đến cả lời nói cũng không rõ ràng.
“Đừng đi, mình không muốn cậu đi”, cậu nói không hề do dự.
Tiếng chuông báo hiệu hết giờ nghỉ giải lao vang lên, bốn giờ rồi!
Kiều Ân ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ phòng học… Anh… đang đợi cô.
“Nhan Trinh Tịch, mình phải đi, mình phải đến cổ vũ cho anh ấy.” Kiều Ân thử rút tay mình ra khỏi tay Nhan Trinh Tịch nhưng không dám dùng sức quá mạnh.
“Cậu cũng phải đồng ý ở lại học với mình đi!” Nhan Trinh Tịch không cho cô bước đi.
“Mình… nhưng… mình… cậu bảo có thể xin nghỉ mà!” Cô rất muốn ở lại học, chỉ là hôm nay có việc nên cô mới xin nghỉ thôi.
“Cậu không lên học thì mình cũng không lên đâu!”, Nhan Trinh Tịch giận dỗi ôm chầm lấy cô, nhất quyết không cho cô đi.
Sao tự nhiên cậu ấy lại vô lý thế này, đau đầu quá!
Cô biết Nhan Trinh Tịch rất coi trọng môn tiếng Anh vì mục đích của cậu ấy là ra nước ngoài du học nên phải đạt được bằng Toelf bởi vậy cần bổ sung thêm kiến thức về tiếng Anh, cậu ấy rất chăm chỉ.
“Cậu không được như vậy, mau lên lớp đi, cậu muốn đi du học nhưng mình thi không, học thêm tiếng Anh đối với mình chỉ là sở thích thôi.” Mặc dù trong lòng rất sốt ruột nhưng cô vẫn nhẫn nại khuyên nhủ Nhan Trinh Tịch.
“Tiếng Anh của cậu khá hơn mình vậy tại sao không đăng ký thi Toelf?”
“Trời ơi, từ trước đến giờ mình chưa từng nghĩ đến chuyện đó, mình cũng không có ý định đi du học.” Tiếng Anh tốt thì nhất định phải thi Toelf sao? Đây là quy tắc gì chứ?
“Nếu mình nói… mình mong cậu đi du học cùng mình thì cậu có đồng ý không?” Đôi mắt sau cặp kính như tối sầm, không rõ ẩn chứa điều gì trong đó.
“…”… Kiều Ân không suy nghĩ được gì nữa, não như đông cứng.
“Kiều Ân, thi Toelf cùng mình đi.”
“Mình… đi thi… cùng cậu?” Khi nào đầu cô mới có thể trở lại như bình thường đây?
“Đúng vậy, tiénge Anh của cậu tốt như vậy, thi Toelf sẽ không có vấn đề gì, chúng mình cùng đi thi, nhất định sẽ qua.” Cậu cần cô, cô có thể giúp đỡ cậu.
“Không được… Mình khôgn muốn thi, cũng không muốn ra nước ngoài”, đầu óc cô vô cùng hỗn loạn. Từ trước đến giờ cô vốn chưa từng nghĩ đến vấn đề này, tự dưng bây giờ lại nhét vào đầu bắt cô suy nghĩ… nhưng cô không thể nghĩ thông suốt được, thật sự cô rất muốn từ chối.
“Ân Ân!”, Nhan Trinh Tịch chống hai tay lên tường, kẹp Kiều Ân giữa, “Không ngờ cậu lại không hề nghĩ cho tương lai của mình? Cậu muốn cả đời sống như vậy sao?” Cô không ngốc nhưng lại lười suy nghĩ.
“Mình thấy hiện giờ rất tốt, không có gì đáng phải phàn nàn, chỉ cần tốt nghiệp đại học, còn chuyện tương lai sau này xa xôi quá, mình chưa nghĩ tới.” Đúng là từ trước tới giờ cô chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Có lẽ cuộc sống sinh viên của cô quá dễ chịu, thú vị nên cô hoàn toàn quên đi thế giới đầy rẫy bon chen, tàn khốc bên ngoài cánh cổng đại học, rồi sẽ đến lúc cô phải lựa chọn thôi.
“Vậy nếu bây giờ cho lựa chọn thì cậu có đi du học hay không?”, ánh mắt chân thành của Nhan Trinh Tịch khiến suy nghĩ của Kiều Ân chợt lung lay.
“Mình không biết nữa”, cô lắc đầu, đẩy Nhan Trinh Tịch ra phía trước.
Nhan Trinh Tịch vội nắm chặt tay Kiều Ân, giữ không cho cô quay người chạy xuống tầng dưới. “Kiều Ân, mình đang rất nghiêm túc,vì mình, cậu có thể suy nghĩ một chút không?”
Ngắm nhìn gương mặt đáng yêu của Kiều Ân, Thiệu Minh Vỹ vui vẻ, môi khẽ nhoẻn cười. Đột nhiên anh đưa tay xoa mạnh khiến tóc cô xù hết lên. Cô còn chưa kịp phản ứng lại, Thiệu Minh Vỹ đã quay người chạy vào sân tiếp tục thi đấu.
Nhìn Thiệu Minh Vỹ đứng trong sân, mỉm cười nhìn quả bóng trên tay đối phương, Kiều Ân ngơ ngẩn, bất giác đưa tay lên xoa tóc mình. Anh sao vậy? Thật khó hiểu! Nhưng thấy nụ cười đầy tự tin của anh, cô cũng thấy yên tâm hơn nhiều!
Kiều Ân từ từ ngồi xuống khán đài theo dõi trận đấu, thấy vẻ uy dũng của anh đã quay trở lại, mỗi lần đi bóng qua vầu thủ đội bạn đều rất đẹp mắt, tiếng cổ vũ cho anh vang lên khắp sân, Kiều Ân mỉm cười hạnh phúc. Anh, anh thật sự rất đẹp!
Thiệu Minh Vỹ càng đánh càng hay, tích cực di chuyển, chuyền bóng, tinh thần thi đấu cũng rất hưng phấn. Quả nhiên sau khi lấy lại phong độ, Thiệu Minh Vỹ cũng khiến các bạn trong đội yên tâm hơn, cách biệt tỷ số dần được rút ngắn. Kết thúc hiệp đấu thứ ba, năm thứ tư đã dẫn trước mười lăm điểm.
Người hâm mộ Thiệu Minh Vỹ càng hò hét to hơn, chấn động cả sàn đấu.
Thiệu Minh Vỹ chạy nhanh đến bên Kiều Ân, ngồi xuống cạnh cô. “Có khát không?” Bản thân mình còn chưa uống nước nhưng anh vẫn đưa chai nước nhường cho Kiều Ân uống trước. Kiều Ân mỉm cười lắc lắc đầu, anh mới là người cần uống nước.
“Em muốn anh thắng với tỷ số bao nhiêu?”, Thiệu Minh Vỹ nhìn vào sân, ghé sát người vào tai Kiều Ân, tự tin hỏi.
“Sao em biết được?”, Kiều Ân cười khẽ, anh thật là… lại còn tự cao tự đại nữa chứ!
“Bọn anh đều muốn dẫn hai mươi lăm điểm, nếu được em phải có quà cho anh đấy!”, Thiệu Minh Vỹ quay lại nhìn cô nói.
“Dễ như vậy á!”, bây giờ đã dẫn trước mười lăm điểm rồi mà. Mặc dù không hiểu rõ về bóng rổ nhưng cô cũng biết chút ít nên đoán được phần nào ý anh.
“Dễ? Em nghĩ đơn giản thật đấy!”, Thiệu Minh Vỹ khẽ nhéo má cô rồi lại quay người chạy vào sân.
Hiệp đấu thú tư, quả

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT