watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12263 Lượt

đàn ông mất nhân tính ấy !

Cô sẽ đón dì về căn nhà ngày xưa, dìchăm mảnh vườn còn cô đi làm. Nụ cười dịu hiền của dì len lỏi vào giấcmơ, thổi bùng ham muốn mạnh liệt từ cô, thôi thúc đôi tay phải lục tìmcơ hội và nếu có, phải túm chặt lấy.

Cô muốn nhờ thầy giám thị tìm việc cho cô.

Thoả mãn với môi trường an toàn trong thời gian qua như thế là đủ rồi. Đến lúc cô phải bứt ra và chạy điên cuồng.

Mục tiêu đã vạch sẵn, chỉ cần cô cố gắng hơn nữa và hơn nữa, một ngày nào đó, cô sẽ đạt được hết tất cả.

Còn bây giờ, kiên nhẫn đợi thầy giám thị .

Chẳng biết Hồ Minh Quý là tên nào nhưng cô ghét hắn rồi đấy !

Cô liến thoắng tìm mọi ưu điểm của mình, khuếch đại đôi chút nhằm nângtrình độ bản thân lên vài bậc để thầy tìm cho cô công việc nào đó lươngcao đôi chút.

Có lẽ thầy nhận ra, nên cười mãi.
Giáo viên nghiêm khắc nhất học viện cười đểu cô đấy !

Gạt quamột bên, cô tiếp tục bắn ra những kinh nghiệm dày dặn mà mình đã tíchlũy, từng dạy ngoại ngữ cho mấy nhóc tì dưới quê, phiên dịch lặt vặt cho vài người, kê tính sổ cho quầy hàng bán lẻ …

Thầy chăm chú lắng nghe,

vai rung lên vì nín cười còn cô, sự tự tin teo tóp đến thảm hại.

Nhưng thầy đâu thể cười hết buổi chiều được, đang định đáp lời cô thìchuông điện thoại cá nhân reo vang, thầy phải giải quyết vài vấn đề liên quan tới Hồ Minh Quý, cô có thể gặp thầy vào ngày mai.

Chưa quen biết, sao đã chơi xỏ nhau !

Cô ghét Hồ Minh Quý, tước mất một lần cơ hội của cô.

Minh Quý là nhân vật nổi trội trong học viện, vắng mặt suốt thời gian qua vì lí do riêng.

Tin Minh Quý trở về như dội vào không khí cơn lốc mới, làm những cô nàng nghiêm chỉnh nhất cũng nhảy tưng tưng, hồ hởi.

Minh Quý hẳn là rất đẹp trai và được ngưỡng mộ.

Đông Vy đoán thế !

Tuệ Anh lúc ấy ăn dữ tợn, má phùng to như quả bóng được thổi căng.

Cô bạn không đề cập tới Minh Quý, Đông Vy cũng gạt cái tên đó qua một xó xỉnh của trí nhớ.

Đoái hoài tới người hoàn toàn lạ lẫm với mình là tự chuốc mối quan tâm vô ích.

Tốn thì giờ , tốn chất xám và tốn luôn calo.

Một người thực tiễn như Đông Vy, cô sẽ đứng ngoài lề của mặt ồn ào ấy,không lấn qua nó cũng không để nó át đi.

Nhưng rõ ràng là Minh Quý vẫn nằm nguyên trong đầu cô gái nhỏ, đôi lúc, gợi nhớ cho cô nam sinh lớp 12 vô tâm vô tính, đến nét hấp dẫn trêngương mặt cũng rất lạnh và tàn bạo.

Chương 17: Bóng đêm và những góc khuất
– Thời gian , mi cứ đi, cứ tiếp tục chôn vùi tuổi trẻ của ta đi. Baonhiêu cố gắng mà ta từng dốc ra, mi lấy sạch . Mặc xác ta mệt mỏi haykiệt sức cũng phải lết cùng mi. Chứng kiến ta lớn lên, chứng kiến taliên tiếp vấp ngã cũng đều là mi. Ta còn biết, mi rất thích đem khó khăn nhấn vào đầu ta. Thế mà, ta vẫn cùng mi đấy thôi. Mi cứ chạy, cứ mangta lớn dần lên và có ngày, ta sẽ ném vào mi thành công của riêng ta !!!

*

Đông Vy nhỏm dậy, lấy bình tưới nước phun lên những chậu cây nhỏ trênbệ cửa sổ. Bất kỳ một người yêu thiên nhiên nào cũng không nỡ để cây khô héo.

Rồi sau dần, cô dời đến đống bề bộn còn dăng ngổn ngang . Những thứ này đập vào mắt người ưa ngăn nắp rất dễ gây chướng.

Tại sao thầy luôn đòi hỏi tất cả phải toàn vẹn mà lại có thể để văn phòng bừa bộn thế này !

Sự tinh tươm của những lần Đông Vy tới đây bị hất tung một cách kỳ lạ …

Cô gái nhỏ xếp gọn giấy tờ, ghim chặt lại để chúng không bay nhảy tứtung. Cắm đám bút còn lăn long lóc vào ống đựng, tỉ mẩn kỳ cọ vết loangtừ cà phê đang bám chặt lấy mặt bàn kính.

Đông Vy nhón vào miệng quả dâu tây ngọt lịm , tự thưởng cho những ngón tay tê rần vì nước lạnh.

Đông Vy ngáp nhẹ, nhìn chiếc đồng hồ với 12 con số la mã to đùng. Thầy có lẽ đã về nhà rồi …

Đúng 10 giờ, cô gái nhỏ rời khỏi phòng giám thị, vươn mình hít chật phổi hơi lạnh ẩm ướt .

Quỳ xuống. Cột dây giày thật chặt và bắt đầu chạy.

Đông Vy của tuổi 17 sẽ bỏ lại sau đêm đen và xuyên thẳng qua cái lạnh lẽo .

Quá khứ ! Cô sẽ lật nó lại, tóm lấy những kẻ đã giết ông bà ngoại và lẻn vào bệnh viện, xô mẹ từ trên hành lang cao…

Mắt Đông Vy nhoà đi, cô gái nhỏ dừng cạnh bờ hồ, gió quật vào da cô đau rát , hệt như những cái bạt tai mà tương lai gửi về hòng để ép chết sựhèn nhát vừa xui cô bỏ cuộc.

Phải …Cô đã muốn buông xuôi, cô đã chán ngấy con đường dài dài bất tận, mình cô bước trong đơn độc.

Quá khứ biến thành con quái thú, sẵn sàng vồ chộp lấy cô bất cứ lúc nào và đêm nhốt trong ký ức ghê rợn. Hiện tại là bóng ma, đeo đuổi theo côthật dai dẳng và nhân lúc cô sơ sẩy sẽ chơi xỏ cô. Tương lai cười nhạocô, những đẹp đẽ mà cô đã mường tượng thành ra viển vông.

-Thời gian , mi cứ đi, cứ tiếp tục chôn vùi tuổi trẻ của ta đi. Bao nhiêu cố gắng mà ta từng dốc ra, mi lấy sạch . Mặc xác ta mệt mỏi hay kiệtsức cũng phải lết cùng mi. Chứng kiến ta lớn lên, chứng kiến ta liêntiếp vấp ngã cũng đều là mi. Ta còn biết, mi rất thích đem khó khăn nhấn vào đầu ta. Thế mà, ta vẫn cùng mi đấy thôi. Mi cứ chạy, cứ mang ta lớn dần lên và có ngày, ta sẽ ném vào mi thành công của riêng ta !!!

Những âm thanh to rõ đập mạnh vào không khí, gió bạt qua vàbóp méo.

Đông Vy đứng sát mí hồ, tự nhận đầu mình vào dòng nước lạnh để gạt bỏ hết nước mắt.

Cô gái nhỏ mang gương mặt ướt nhèm dí sát vào lớp cửa gỗ một lúc rồi mới bước vào.

Không gian vắng lặng. Dự cảm lạ lẫm chợt ùa tới, cảnh báo cho cô điều gì đó rất mơ hồ. Cô gái nhỏ nghi hoặc đứng lặng im.

Chợt , một bàn tay xuyên bóng tối đẩy cô vào bức tường lạnh lẽo …

– Chào,em nhận ra tôi chứ ?

Đông Vy mở căng mắt, lục tìm trí nhớ xem giọng nói trầm này là của ai . Dáng người cao lớn hiện thấp thoáng, đôi mắt đen chứa ánh nhìn khó nắmbắt, pha chút trêu đùa chút quan tâm …

Những điều này đã lôi tuột tâm trí của Đông Vy về ngày ở khách sạn. Tờ giấy xanh nhạt kèm bánh donut .

– Ừ. Đúng rồi ! Là Richard.
Buông tay, Richard đọc thẳng suy nghĩ của cô . Như người cai quản bóngtối, anh đã đem chúng che đi gương mặt của mình . Một chiếc mặt nạ hoànhảo.

– Anh là Richard ? Cảm ơn vì ngày hôm đó …

Cô gái nhỏ ngắt câu, không hề muốn nhớ lại chuyên kia.

– Anh biết những gì về em ? Anh cũng là học sinh ở đây sao ?

Đưa ra loạt câu hỏi để đánh lạc hướng sự chú ý của Richard , cô gái nhỏ vươn tay đến công tắc điện.

Cô sẽ thấy rõ gương mặt của Richard, người lạ đột nhập vào nhà cô nhưng chẳng đem đến sự sợ hãi và rút bỏ mọi đề phòng của cô.

Dù đôi mắt đen này cô chưa từng thấy, dù giọng nói này cô chưa từngnghe, dù mọi thứ thuộc về Richard đều lạ lẫm nhưng lại tạo cảm giác thật thân quen.

– Đừng ! – Chộp lấy bàn tay lạnh cóng của cô gái nhỏ, Richard cười ma mị – Nên tiết kiệm điện, nhé !

– Nếu anh không muốn em biết tới anh, tại sao lại tới tìm em ?

Đông Vy nói

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT