watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12285 Lượt

cô biến tình yêu thành thù hận.

Cô dần trở nên xấu xí trong mắt anh khi luôn bày trò châm chọc anh, thậm chí còn kêu người xử lí một vài nàng mà anh quen.

Nhiều lúc, anh tưởng mình sẽ chết trong biển tình cay nghiệt này!

Có lẽ anh đang bị trừng phạt .

Cho đến giờ, anh vẫn không tin là Hạ An chơi xấu Đông Vy.

Cô từ khi nào đã biết làm hại chính người thân thiết của cô như vậy …

Tuấn Dương tự cười mình, đã là lần thứ 209 anh từ bỏ ý định sẽ quay lại với cô.Anh không đủ can đảm để yêu cô khi cả hai đã thay đổi quá nhiều …

Mỗi lần nghĩ về Hạ An, anh đều tỉnh táo lạ thường. Trí óc không còn lơ mơ vì rượu nhắc anh phải về nhà.

Rẽ vào bãi đỗ xe, Tuấn Dương theo quán tính dò mắt về phía ô tô của mình …

Thật ghê khiếp ! Một gã nào đó đang loay hoay kế bên cửa xe. Hắn lấm lét ngó quanh, lúc thấy anh, hắn vội vàng bỏ chạy.

Nếu là thường ngày, Tuấn Dương sẽ kệ tên trộm kia nhưng có ý linhtínhlạ bỗng cuộn lên thật mạnh liệt, thôi thúc anh phải tóm hắn ta lại.

Thét lên một tiếng ,Tuấn Dương hộc tốc đuổi theo. Hắn chạy rất nhanh nhưng thua về sức dẻo dai, bị anh túm gọn cổ áo dọa dẫm.

– Tôi sẽ giao ông cho cảnh sát !

Gương mặt co rúm vì sợ sệt này, Tuấn Dương dường như đã từng thấy ở đâu đó, bộ râu quai nón xồm xoàm là gợi lên cảm giác quen quen nhất.

– Xin cậu, xin cậu chàng trai trẻ. Đừng đưa tôi đến đó !

Một hình ảnh từ xó xỉnh của bộ nhớ vô tình lướt qua đã làm sáng tỏ những nghi vấn.
Tên này không ai khác chính là gã yêu râu xanh bắt nhím bù xù đi …

Anh nhận ra gã qua ảnh cắt từ camera khách sạn. Đúng là gã ! Anh phảitận dụng cơ hội này để thay Đông Vy xả giận như giúp em gái mình đòi lại món đồ chơi.
– Ai cho phép ông động vào người cô nhóc ấy hả ?

– Cô nhóc nào ? – Gã trợn tròn mắt.

– Nhóc mà có tóc tai bù xù, mặt khù khờ ấy . – Giọng Tuấn Dương không được rõ, méo mó như radio nhiễm sóng.

– Tôi không hiểu ! Cậu nói ai thế ? Bị nhầm lẫn rồi ha. Tôi trộm vặt chớ nhóc nào nhóc nào ?

Gã chắc mẩm Tuấn Dương bị say nên chối bay chối biến, trên thực tế làgã biết chính xác anh đang đề cập tới cô nhóc có áo dính slogan bụi phủi . Tối hôm ấy đối với gã rất kinh hoàng, liên tiếp mang cho gã những cơn ác mộng nối liền đêm đêm .

Gã có nỗi sợ với chàng trai trẻ cao ráo nên thấy e ngại cả Tuấn Dương.

– Khoan, khoan đã. Tôi khai !

Gã hoảng hốt hét lên trước khi bị Tuấn Dương tung nắm đấm vào mặt. Anhthụi mạnh bụng gã để tỏ ra mình giang hồ , rượu đã ngấm kích thích máunóng chạy dọc cơ thể.

– Khai gì hả ! Định chối hả ! Muốn loè ai đây hả !

Cứ mỗi một tiếng hả lại kèm theo một cú đánh khiến gã lưu manh xây xẩm , mặt mày xanh tái thều thào.

– Có cô nữ sinh Trung Anh thuê tôi làm.

– Ai ? – Tuấn Dương quắc mắt hoài nghi, mong là những gì mình sắp sửanghe thấy sẽ không lay động thêm lòng tin dành cho Hạ An.

– Ông nói dối thử xem. Tôi giết ông !

– Tôi nói thật mà. Tôi thề đấy ! Một cô nữ sinh mập mạp đã thuê tôi, bảo tôi dọa cô nhóc kia.

Chàng trai trẻ buông tay, gã lưu manh xốc lại áo, hồn vía được phen bay bổng.

– Thề có Chúa ! Tôi còn nhớ rõ cô nữ sinh ấy có má lúm đồng tiền.

Chương 26: Những mẩu bí mật – Tiếp theo
Chiếc cửa gỗ khép lại phía sau, Hữu Phong nhìn cô gái nhỏ như chỉ đứa con nít lên ba.
– Khuya, đừng cho người lạ vào nhà !

Đông Vy giật mình, không hiểu nổi làm thế nào anh biết được Richard đã ở đây . Theo như linh tính mách bảo , cô gái nhỏ giấu nhẹm đi sự có mặtcủa vị khách lạ kia , vờ ngó nghiêng .

– Ngoài anh ra thì còn ai đâu mà lạ nhỉ ?

– Tôi thân quen vậy à.

Câu hỏi kèm theo chiếc nhếch môi hiểm độc khiến Đông Vy tê cứng trong sự ngại ngùng.

Cô gái nhỏ đứng vụt dậy, sẵn sàng đối đầu với vị khách thứ hai trong đêm :

– Tôi không quen anh ! Mời anh đi cho !

Hữu Phong cởi áo khoác, vắt lên chiếc móc treo trên tường. Rất tự nhiên như đang ở nhà, anh tiến về phía cô gái nhỏ …

– Ngoài kia mưa .

– Đây không phải là nơi trú mưa. Đây là nhà tôi ! Tôi là chủ nhà và tôi không cho phép anh tùy tiện bước vào đây như thế !

Thái độ gay gắt của Đông Vy là để che đậy những bối rối khi người vừanãy còn khiến cô rơi nước mắt vì nhớ nhung lại xuất hiện tại đây , ngaytrước mặt cô.

Khoảng cách giữa hai người thật gần, mũi giày thể thao của anh chạm vào những ngón chân đang co rúm lại vì lạnh.

Cô gái nhỏ không đủ tự tin để nhìn anh, cô sợ trái tim đang run rẩy này sẽ bị đôi mắt xám tro đọc thấu …

– Anh không được đi giày vào đây !

Hữu Phong đẩy cô gái nhỏ sang một bên, chấm dứt sự đôi co của cô gái nhỏ . Anh chỉ vào tô mì thơm phức :

– Tôi muốn ăn.

Từ chối hay đồng ý lúc này đều thừa thãi vì kia chính xác là câu chỉ thị ! Đông Vy nhanh miệng một cách khôn ngoan :

– Tôi đã ăn mì đó rồi !

– Tôi đói ! Ăn để sống .

Hữu Phong không chắc là anh sẽ nuốt trôi được thứ này !

Sao có người bủn xỉn và keo kiệt đến thế. Rõ ràng anh trả cho cô rất nhiều tiền qua thầy giám thị !

Lần ấy, vì đoán trước là cô tiếc tiền, mua chỉ mỗi bắp rang nên anh mới rút ví của cô để tự mình chọn cho cô đống quà vặt.

Đến bây giờ, anh vẫn còn giữ chiếc ví thêu hai chữ Đông Vy xấu xí ấy.Một khi anh chiếm đoạt thứ gì đó, dù có vứt cũng không trả lại !
Gió quỷ cầm đôi đũa trong tay , chần chừ một lúc rồi buông nó ra.

– Chịu. Tôi không biết sử dụng.Nhà có thìa dĩa gì khác chứ ?

Đông Vy vịn tay ghế, cười ngặt nghẽo trước sự thẳng thắn của Gió quỷ.

Một thiếu gia tham ăn và không biết dùng đũa !

Lúc này đây, Hữu Phong như trút bỏ lớp vỏ ác quỷ man rợ, anh đơn thuầnnhư bao người trẻ khác, lắm tật xấu và nhiều khuyết điểm .

– Tôi đói !

Hữu Phong gằn tiếng nhằm dọa dẫm lá gan và bịt miệng Đông Vy.

Cô gái nhỏ không thể dừng cười ngay tức khắc , trả lời rời rạc từng chữ :

– Ngoài …đũa …ra …

– Không có gì khác nữa ?

– Ừm…vậy …nên …

– Tôi phải dùng đũa nếu không muốn chết đói ?

Lời của Đông Vy cứ bị Gió Quỷ đọc ra sạch như thể những suy nghĩ của cô được in sẵn trên trán.

Anh với động tác vụng về, chầm chậm gắp mì …

– Anh thật giống Hồ Minh Quý về khoản này ! – Cô gái nhỏ lại cười.

Hữu Phong ngẩng đầu, đôi mắt hun ra tia nhìn vô cùng đáng sợ .

– Tôi và Minh Quý gần như là cùng cha khác mẹ.

Cô gái nhỏ gật nhẹ đầu, cô biết rõ nếu tỏ ra bất ngờ sẽ chỉ làm người đối diện tổn thương.

Một niềm vui âm thầm nảy ra , tại học viện này, duy nhất cô được anh chia sẻ mẩu bí mật này.

– Mẹ anh chắc là không vui , nhỉ ?

– Bà ấy qua đời rồi ! – Hữu Phong buông lơi đôi tay, giọng mờ đục . – Lúc tôi 8 tuổi.

***

– Đừng làm phiền ! Tôi phá căn nhà này đi đấy.

Hữu Phong quăng

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT