|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hiểm ác. Thế mà bây giờ, lại cười vui vẻ khi nghe cô gái nhỏ trách móc, hạnh họe từng tật xấu. Lột xác ngoạn mục như vậy, hẳn Gió Quỷ yêu rất nhiều.
Đông Vy, quãng thời gianba năm tuy không dài nhưng đủ lâu để xóa bỏ hình bóng cô gái mũm mĩmkhỏi tâm trí anh. Ngày ấy, Minh Quý ngẫn nhiên quen cô nhóc tại góc phốvà rồi tình cờ gặp lại cô trong bệnh viện. Với tính cách ghét giao tiếp, anh xem Đông Vy hơn người dưng chút chút. Ngày ấy, cô nhóc đã rất mờnhạt, thậm chí anh còn chẳng nhớ người ta cầm tiền của mình khi nào.
Gặp gỡ cô gái lương thiện ấy với anh rất đỗi đơn giản, chỉ như là hítthở nên anh đã quên cô sạch sẽ. Giá như, lúc này đây, anh cũng có thểquên dễ dàng thế.
Minh Quý chưa yêu, nhưng là lần đầu biếtthích, biết nhớ … Cảm giác lạ lẫm này tựa cơn mưa âm ỉ, ngấm sâu trong anh, khó mà dứt …
Anh thử bước chân trên từng ô gạch, bấtgiác mỉm cười với nét tinh nghịch của nữ sinh học bổng. Trò này khávui,vừa giết thời gian vừa nhẹ đầu. Do mải nhìn mũi giày nên Minh Quýđụng phải nam sinh đang hớt hơ hớt hải đi về hướng ngược lại, cậu tacuống quít xin lỗi, giọng run run sợ hãi.
– Sao thế? – Bộ dạng thê thảm của cậu ta làm Minh Quý sửng sốt, dự cảm thấy điều chẳng lành.
– Đinh Hữu Phong đánh tôi, sau đó Đông Vy…
Chưa để cậu nam sinh thuật lại vụ việc, Minh Quý đã nhắm hướng căng-tin chạy đi. Cảnh tượng khủng khiếp đập ngay vào mắt anh lúc đó là Gió Quỷđang ghì đầu nàng hoa khôi, khuôn mặt đẹp đẽ sắp sửa bị nhúng trong nồisoup nóng hổi, mái tóc rũ hẳn xuống, tay khua loạn.
Chương 76: NỔI GIÓ
Vụt qua trí óc hỗn loạn là vết sẹo hằn sâu nơi lòng bàn tay rắn rỏi vàvệt máu đỏ thẩm dính trên mũi giày thể thao. Cô gái nhỏ tái người, cuống cuồng guồng chân chạy, chẳng để ý tới chữ “ đừng „ khe khẽ của thiên sứ gãy cánh…
*
Rút kinh nghiệm lần trước, Tuệ Anh đứngyên chờ đợi, thật không hiểu thầy giám thị gọi cô tới với mục đích gì.Tiếng thìa va đều đặn vào thành ly càng làm cô thêm rét run. Luôn có cảm giác sợ hãi choán kín Tuệ Anh khi đối diện với người thầy nghiêm khắchay chính xác hơn là cô luôn e ngại những mưu mô của cô đều bị thầy tómgọn.
– Ngồi đi! Tôi sợ em đứng không vững. – đợi cô trò căngthẳng ngồi xuống ghế, thầy giám thị đan tay đặt lên bàn, ho nhẹ – cónhững điều không nói ra nhưng không phải tôi không biết và bỏ qua. Đơngiản là tôi muốn em trực tiếp nói với tôi, em sai ở đâu?
Im lặng … Tuệ Anh như phạm nhân bị giải tới phiên tòa xét xử nào đó, chỉ biết cúi gằm mặt, run rẩy.
– Thuê gã lưu manh hại Đông Vy, kế đó là đánh Thanh Ngân ngay tại học viện. Em tự đánh giá mình thế nào?
Chết lặng … Tuệ Anh kinh ngạc, đồng tử trong đôi mắt hí giãn căng, máudưới da đông cứng. Tựa hồ con cáo gian manh đã bị thợ săn dậm trúngđuôi.
– Về Đông Vy, không bàn cãi nhiều. Em ngẫm đi, có mộtngười bạn như thế là rất hiếm. Còn về Thanh Ngân, em đã làm gì với bạnhọc nào? Lúc trước thì hành hung bạn ở sân thư viện, mới đây thì ngangnhiên động tay động chân giữa lớp học. Em thấy sao?
Thầy giámthị thôi nhìn chằm chằm Tuệ Anh, nới lỏng bầu không khí căng thẳng, giải tỏa tâm lý sợ hãi của cô trò để cô ngẫm nghĩ. Thầy thực mong con ngườitrẻ này sẽ sống nổi loạn, hết mình như chính lứa tuổi hiếu động thay vìngập đầu trong những mưu kế. Không phải ngẫu nhiên mà chỉ duy nhất HồMinh Quý và Tuệ Anh bị hạ lớp, đó chỉ là răn đe và ngăn cách cô nàng cáo khỏi con gái nuôi của thầy. Đã định cho hết vào quên lãng nhưng nếu làm ngơ thì Tuệ Anh sẽ tưởng tất cả đều mù điếc, còn tiếp gây chuyện hạingười. Nhất là dạo gần đây, lòng đố kị chắc chắn bị thổi bùng khi HữuPhong rất tình tứ với cô gái nhỏ.
– Em sai rồi, thầy ạ! – Cô nữ sinh lí nhí, giọng nghèn nghẹn đầy hối hận. Nước mắt ầng ậc trào ra.
– Tuổi trẻ chờ em hâm nóng nó lên hơn là dấn thân vào tội lỗi. Em có muốn lúc về già, chỉ còn em với nếp nhăn không?
Em biết là em sai nhiều lắm, muốn thú tội nhưng nào có can đảm. Em sợĐông Vy sẽ thất vọng về em, bạn ấy đã từng tin tưởng em rất nhiều.
– Không cần thú tội, tự em biết lỗi là được. – vẻ mặt run sợ của cô trò nhỏ khiến thầy giám thị mềm lòng, ôn tồn hơn – Nếu em dằn vặt, sau nàyhãy bù đắp cho bạn. Muộn, còn hơn là không bao giờ.
Tuệ Anhkhóc nấc, ngoài mặt tỏ ra đáng thương, trong lòng thầm khen mình diễnmàn ăn năn quá đạt. Buồn cười cho từ dằn vặt, bù đắp của người thầy đáng kính. Nói những triết lý này với cô chung quy vì sợ cô hại Đông Vy thêm nữa. Tiếc là cô nuốt không trời lời thầy dạy bảo. Nực cười thật! Saophải bỏ dở cả đoạn đường để trở về điểm xuất phát trong khi bước tiếp,sẽ đạt được những gì cô hằng mong.
Lúc Tuệ Anh đang làm trònvai diễn trò ngoan thì cửa văn phòng chợt bị đẩy mạnh vào, nữ sinh họcbổng gập người thở hổn hển, nói không ra hơi:
– Có chuyện rồi!
***
Chuỗi âm thanh bạo lực xé tung buổi trưa yên tĩnh, một góc Trung Anhđầy tiếng đổ vỡ của bàn ghế, tiếng la hét loang mang của học sinh. Người ùa ra từ căng-tin, người kéo tới xem, bàn tán huyên náo cả học viện.
Khung cảnh hỗn độn cứ tiếp diễn cho tới lúc thầy giám thị xuất hiện,nhanh chóng giải tán đám học trò rồi cùng Đông Vy vào trong. Nàng hoakhôi sợ tới mức ngất xỉu, được một số bạn học dìu ra. Còn ngay kế bên,không gian sạch sẽ thơm tho lúc trước đã biến thành bãi rác bởi cuộc ẩuđả quyết liệt giữa hai nhân vật đáng gờm nhất Trung Anh. Vật gì có thểđổ vỡ đã nát tươm, vật gì có thể méo mó đã dị dạng.
Minh Quýyếu thế hơn, bị Hữu Phong dồn tới tận gói, nhằm tiện cho thói quen tànbạo là … nắm đầu người khác dập vào vách tường.
Thầy giám thịvội giữ chặt Gió Quỷ, mong anh kiềm bớt cơn giận còn cô gái nhỏ thì chắn ngay trước anh, sẵn sàng nhận đòn thay Minh Quý. Cô dang rộng tay chechở người phía sau, mặc bố nuôi đang lắc đầu, ngầm ra hiêu cho cô đừngđối đầu cùng Đinh Hữu Phong.
Ánh nhìn sắc bén lướt qua người thầyđáng kính và dừng lại trước khuôn mặt quen thuộc, ngón tay vạch nhẹ mộtđường trong không trung :
– Tránh ra, cho Vy 1 giây!
– Anh định làm gì Minh Quý? Anh ấy là anh trai anh cơ mà! – Cô gái nhỏphẫn nộ, vô thức lùi ra phía sau trước hơi lạnh toát ra từ con ngườiđáng sợ.
Gió Quỷ nghiến răng như sắp nghiền nát những kẻ quấyrối, nhãn cầu trong đôi mắt lạnh lẽo đã chuyền thành màu đen đáng sợ.Anh rít lên:
– Biến!
– Không! Nếu anh tiếp tục đánh anh ấy thì đánh chết em luôn đi!
Chính cô gái nhỏ cũng phải sững sờ với lời đanh thép mình vừa tuôn ra.Có lẽ, cách cư xử tàn độc của chàng quý tộc đã khiến cô nuốt không trôinhững giận hờn. Lập tức, cô bị anh xô mạnh, ngã ngay xuống cạnh Hồ MinhQuý đang thở yếu ớt. Giây lát ấy, Đông Vy nhắm tịt mắt, cứ tưởng anh sẽtẩn luôn anh trai lẫn bạn gái nhưng người nào đó đã chỉ cười gằn:
– Vì hắn ta như vậy … – Gió Quỷ bỏ lửng câu, anh xốc lại áo khoác, lẳng lặng quay bước trong sự hoang mang đến tột độ.
Bóng tàn bạo vừa khuất, thầy giám thị liền kéo tay cô gái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




