|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
anh, mẹ Hữu Tuệ mới bị tình nhân vứt bỏ. Vì anh, cuộc đời của mẹ mới bẻ ngoặt sang chuỗi ngày tăm tối. Đều vì anh! Những việc ác anh làm bao năm qua là nhắm vào chính anh, nhằm thỏa mãn con quỷ luôn thích gieo rắc tai họa.
– Vì sao hôm ấy, con không sang Thụy Sĩ? – Cảm thấy mấu chốt vấn đề nằm ở đây, Federer liền hỏi.
– Con không thích được dâng tận miệng! – Hữu Phong còn rất gượng gạo trong việc trò chuyện cùng người bố mà anh đã lạnh nhạt bấy lâu. Đáng lẽ anh sẽ mãi mãi vứt bỏ danh phận quý tộc nếu như cô gái nhỏ đừng bốc hơi. Khoảng trống Đông Vy để lại là quá lớn. NÓ khiến anh sợ hãi sự mất mát, NÓ dọa dẫm anh về thế giới cô độc, nơi chỉ tồn tại thứ quan hệ chủ nhân – nô lệ. Lúc anh có tất cả cũng là khi anh mất tất cả …
– Sao con biết ta sẽ nhường con? – Federer sửng sốt. Đúng là ông sẽ trao Richard vị trí tối cao ông đang đứng nếu như anh có mặt vào ngày trọng đại ấy.
Hữu Phong nhìn chếch qua vai Federer, cười đắc thắng khi moi thẳng ra sơ hở của người bố tinh anh.
– Quản gia Lâm phản bội bố, ngầm làm tay sai cho con. Tin được ư? Con không thiểu não!
Theo hướng nhìn của Hữu Phong, quản gia Lâm vẫn đang cau mày nghiên cứu nước cờ quái ác …
Chương 94: Bi kịch vịt hóa thiên nga
Một tay đút sâu trong túi quần jeans đầy bất cần, tay còn lại chậm rãi gỡ tai phone nhét vào túi áo khoác. Thiếu niên nhếch môi …
***
Sau lời vạch tội của con trai, Federer lùa Lâm quản gia khỏi bàn cờ, bắt ông ta đi phục vụ trà nước. Thực ra ông ta và thầy giám thị luôn chỉ xem Federer là chủ nhân duy nhất. Dưới bộ lốt tay sai ngầm, họ kề sát Richard để bảo vệ anh hay nói cách khác, họ là bảo mẫu của hoàng tử bé.
– Cẩn thận Richard!
– Ấy cậu chủ! Trà còn nóng!
Cùng lúc, Federer và Lâm quản gia vội la toáng khi chàng trai uống cạn tách trà nóng trong một hơi ngắn ngủi. Khác hẳn với cách nhàn nhã thưởng thức trà mọi lần. Một sự khác biệt nhỏ cũng đủ tố cáo anh đang bất ổn cỡ nào. Mắt anh tự ý rơi xuống góc bàn, thần thái chẳng còn vững vàng như ngày trước.
– Bố không giấu Vy chứ?
– Nếu đúng thế?
– Trả lại con!
Federer thở hắt, ruột gan tím tái như bị moi móc đem ra vùi trong tuyết lạnh. Ông đâu nỡ nhìn con trai gặm nhấm những mảng cảm xúc xấu xí! Nếu có giấu Đông Vy thì ông cũng lôi cô bé ra!
Hữu Phong dời mắt từ bố sang quản gia Lâm, nét mặt loé lên chút hy vọng:
– Ông hẳn là biết Minh Quý đi đâu!
– Nếu tôi biết, cậu đã không cần hỏi rồi!
Quản gia Lâm thương Richard đâu kém Federer, ông nào thể để anh phiền muộn quá lâu. Giấu Đông Vy mới chỉ là ý định! Còn về Minh Quý, tuy anh rất kính nể người bố nuôi Federer và người cậu ruột Hồ Lâm nhưng cả hai đều chẳng biết tí ti gì về việc anh cất giấu cô gái nhỏ. Có lẽ, anh quyết định sẽ vĩnh viễn biến mất, tránh dính líu tới quá khứ tồi tệ nên đã chẳng hé môi với bất cứ ai.
Tìm Minh Quý còn khó hơn mò kim đáy biển! Anh vốn lang bạt khắp nơi từ bé do chán ngấy sự thiên vị của Federer dành cho Đinh Hữu Phong. Cái cảm giác cô đơn, không được chú ý khiến anh càng thêm lạc lõng nên lấy thú vui du hí để bù lấp những trống rỗng. Nơi anh đặt chân tới, ngay cả quản gia Lâm cáo già cũng chẳng đánh hơi ra! Chỉ có khả năng Minh Quý tự động quay về nhưng … sẽ không đâu … Anh đời nào chịu để em gái mình rơi vào tay kẻ máu lạnh thêm lần nữa!
“ Con hận mọi người! Vì muốn Hữu Phong thỏa lòng nên cậu ta hành động ra sao, dù đúng dù sao cũng không ai cản! Mọi người đều biết em gái con đang sống dở chết dở, vậy mà ai cũng bỏ mặc em ấy! Chờ Hữu Phong hối hận ư?E là khi ấy, Đông Vy chết rồi! Con sẽ không tiếp tục chịu đựng! ”
Trước ngày Minh Quý mang Đông Vy rời đi, anh đã tới Thụy Sỹ nhưng không để lộ biểu hiện khác lạ. Giờ quản gia Lâm mới hiểu, đó là lời từ biệt của anh.
Chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu, ông lập tức túm gọn nó thành lời mách bảo thông thái:
– Này cậu chủ! Minh Quý gần đây rất thân với một cậu bạn cùng lớp! Có khi nào …
Dù quản gia Lâm đột nhiên ngắt câu nhưng tự mỗi người đều hểu phía sau những dấu chấm bỏ lửng là cả một gợi ý bỏ ngỏ.
***
Quay về Trung Anh sau một thời gian vắng bóng, người thầy đáng kính được những cô cậu học trò vây quanh như những đứa con mừng đón người cha lớn trở về nhà. Trái hẳn với vẻ hớn hở của
lũ trẻ, thầy giám thị hiện nguyên hình phù thủy già, nghiêm mặt xua cả bọn về lớp để tránh gây mất trật tự nhưng chính thầy lại quẳng vào học viện một vụ ồn ào ngay sau đó.
\" Thưa các em, bạn Tuệ Anh khối 11, lớp 11A1 đã chính thức rời học viện vào sáng nay! \"
Thầy giám thị vừa dứt lời, mỗi cánh cửa lớp đều vẳng ra tràng ồ kinh ngạc. Học sinh mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau mà chẳng hiểu chuyện kỳ quái gì đang xảy đến với Trung Anh. Những nhân vật nổi bật lần lượt bốc hơi như theo phong trào nào đó! Tuy không nói ra nhưng tự mỗi người đều nhận thấy mùi Gió Quỷ sau vụ biến mất của Hồ Minh Quý và Đông Vy! Và lần này, rõ rệt nhất là Tuệ Anh, phía sau sự ra đi của cô nàng chắc chắn là sự can thiệp của bàn tay ma quái. Tuệ Anh là nữ sinh được Hữu Phong nâng lên ngôi vị nữ hoàng thì cũng chỉ anh mới có quyền năng đẩy nàng ta xuống vực thẳm. Phải chăng là bi kịch vịt hóa thiên nga?
Ngồi trong lớp học với vẻ trầm tư hiếm có, Thanh Ngân không ngừng cuộn tay vào tóc, ánh mắt mơ màng rải ngoài ô cửa kính trong suốt. Cũng như những bạn học khác, cô biết Tuệ Anh đã bị Hữu Phong tống cố khỏi học việnnhưng chẳng thể nào vui nổi mà ngược lại, nàng hoa khôi thấy mình trong đó! Đâu khác gì Tuệ Anh, cô cũng từng chuốc nhục nhã khi cố dấn thân chiếm đoạt Gió Quỷ – viên kim cương độc nhất tỏa ra thứ hào quang gây choáng ngợp, níu giữ mọi ánh nhìn thèm thuồng. Thanh Ngân đã vô tình sẩy chân vào vòng xoáy quỷ, luôn muốn chiếm đoạt anh mà không hề biết tự mình đã bán đứng nhan sắc và trí thông minh cho một khao khát hoang đường.
May mắn hơn Tuệ Anh là nàng có anh trai, Minh Quý kịp thời bảo vệ. Không thì hậu quả nàng nhận sẽ kinh khủng chẳng kém gì. Với những trò ấu trĩ, lì lợm nàng từng dùng để tiếp cận Gió Quỷ, nàng không thể cười trên thất bại của Tuệ Anh.
Phía văn phòng giám thị, những bản nhạc buồn bay theo gió, thật êm. Từng thanh âm da diết như vừa xoa dịu nỗi lòng hoang hoải vừa gợi lại những nỗi nhớ tê dại. Người đàn ông ngồi tựa lưng trên ghế xoay, nửa đắm mình không gian yên tĩnh, nửa buông thân trong dòng suy nghĩ miên man. Chỉ mình ông là biết chính xác về sự biến mất của Tuệ Anh! Cô nàng sẽ thế Đông Vy, sống nốt quãng đời còn lại tại Bỉ … Quá khứ, ký ức hay tất tần tật những thứ thuộc về trước đây, cô buộc phải chôn vùi! Sống cuộc đời hoàn toàn mới, ấy là cứu vớt kẻ xấu xa khỏi vũng bùn tham vọng.
Thầy giám thị hay Đông Vy đều không quá bao dung nhưng … Nếu hận một người mà được cười vui vẻ thì hãy cứ hận người đó đến tận xương tận tủy. Còn nếu hận một người mà đổi lại là mệt mỏi thì cách tốt nhất là vĩnh viễn xóa bỏ người đó khỏi trí óc của mình. Lòng ắt sẽ nhẹ tênh như tia nắng đậu trên phím đàn.
***
Bóng đêm tựa con thú đói khát, nuốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




