watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12242 Lượt

Coi chừng đấy!

– Ừ. Anh sẽ coi chừng! – Hữu Phong gật gật đầu. Phối hợp hoàn toàn ăn ý.

Dù cô gái nhỏ rất rất bực tức khi có kẻ trêu người mình, nhưng không dám manh động. Dư âm chuyện đêm qua vẫn còn ám ảnh Đông Vy. Cô dứ nắm đấm về phía “ người lạ ” rồi lại lao đi kiếm anh trai. Hữu Phong ngồi lặng yên nhìn ngắm cô gái nhỏ một lát rồi nhiệt tình giúp cô hất ném mọi vật. Anh điên theo Đông Vy!

Đến tận trưa, ngôi nhà tội nghiệp mới được giải thoát. Hai kẻ phá hoại nằm dài trên sàn, hai luồng mắt đối nghịch đối thẳng nhau. Một ánh phẫn nộ, căm ghét. Một ánh cười cợt, thích thú.

– Anh biến đi!

– Đợi em khỏi bệnh, anh sẽ biến! – Hữu Phong ăn cắp câu nói của Đông Vy lúc trước.

– Sao anh cứ bám theo tôi thế! Trơ lì!

Trơ lì … Hữu Phong cũng từng vứt cho Đông Vy cái từ độc ác ấy. Anh nhích người tới sát Đông Vy, nghịch nghịch mấy sợi tóc vương trên trán cô.

– Em cứ mắng đi. Anh rất thích! – Hữu Phong thật lòng.

Anh nợ Đông Vy quá nhiều! Trước đây, anh luôn xem Đông Vy là vật sở hữu, tùy ý dày vò cô cho thỏa cơn ác. Biết cô yêu anh, muốn gần anh nên Hữu Phong càng vờn đùa, càng tàn nhẫn và lấy sự khổ sở, đau đớn của cô gái nhỏ ra làm niềm vui. Vậy thì giờ, đến lượt Đông Vy có quyền tệ bạc với anh!

***
Những ngày sau đó, thái độ thù ghét của Đông Vy đối với “ người lạ ” vẫn không chút thay đổi. Chỉ có điều thay vì dùng những lời lẽ quá quắt, cô gái nhỏ chuyển sang chiến-thuật-hắt-hủi. Áp dụng những nguyên tắc sau:

– Tránh chạm người, né chạm mặt.

– Phớt lờ tỉnh bơ, ngó lơ mọi lúc.

– Không nghe, không thấy, không mở miệng.

Tuy nhiên, trò mèo còn lâu mới đấu nổi mẹo cáo …

– Anh đói! Chán mì rồi. Vy nấu gì đi!

Hiển nhiên là Đông Vy bỏ ngoài tai. Cô đứng bên ô cửa nhỏ, chăm chút chậu cây con hệt đứa bé gái cưng nựng búp bê thân thương. Cô cẩn thận vẩy từng nhúm nước trong vắt lên mầm lá xanh mởn, vuốt đám bụi bẩn bám dọc thân cây non nớt.

– Ồ, hành tây! – Quăng ra một câu chẳng có tý liên quan. Hữu Phong trắng trợn cướp “ bé cưng ” của ai đó đem thẳng xuống bếp. Anh nhơn nhơn đắc ý – Nấu lên chắc là ngon!

Đến mức này thì Đông Vy hết chịu đựng, cô lao tới giằng tay Hữu Phong.

– Trả đây ngay!

– Nấu đây ăn!

– Trả mau!

– Nấu ngay!

– Trả!

Hữu Phong không dây dưa thêm. Anh kết thúc nhanh gọn cuộc đôi co bằng một cú búng vào cây con. Anh thấp giọng khủng bố.

– Muốn nó chết hay sống?

– Sống! – Đông Vy chớp chớp mắt ngây thơ.

– Vậy … – Chàng quý tộc hất mặt về phía bếp – Phiền em!

Sau nửa tiếng đồng hồ thoăn thoắt nấu nướng, cô gái nhỏ cống nạp tô cơm chiên Dương Châu thơm lừng. Hữu Phong nhìn lướt qua bàn ăn một lượt, gương mặt vô cảm chợt loé lên tia cười bí ẩn.

– Cùng ăn nhé?

Không đợi Đông Vy đáp lời, Gió Quỷ đã kéo cô ngồi lên chân mình, dí ngay thìa cơm vào môi cô. Đông Vy bướngbỉnh mím chặt môi, gạt mạnh tay ai đó làm cơm văng khắp bàn.
Hữu Phong sầm mặt. Âm điệu trong giọng nói đầy quyền uy:

– Ăn hay anh mớm?

Cuối cùng cũng xong bữa! Đông Vy tuyệt nhiên không để sót thìa cơm nào. Ngồi tựa vào khoảng ngực ấm, cô gái nhỏ cứ ngước đầu nhìn “ người lạ ” đầy thắc mắc. Muốn hỏi gì đó lại thôi! Có lẽ, cô khó hiểu về việc anh ép cô nấu rồi không ăn.

Đọc thấu suy nghĩ của Đông Vy nhưng Gió Quỷ tảng lờ, ngoài mặt vờ như việc ban nãy là rất đỗi bình thường còn trong tâm thì thầm hả hê với mánh khoé ranh ma.

Bữa cơm kì dị ấy là lần duy nhất Hữu Phong bắt Đông Vy vào bếp …

Chương 100: Người ta và Người lạ
Đột ngột, Đông Vy quay mặt đối sát anh, và với toàn bộ sức lực được rút kiệt từ cơ thể, cô bất thình lình xô anh ngã …
—-
Mây trong vắt, không một vệt gợn. Bầu trời tựa bức gương khổng lồ, phản chiếu đại dương biếc xanh. Chim trời sải rộng cánh, táo bạo nghiêng lượn để khẳng định rõ sự tự do vốn có.

Hiên nhà đầy nắng. Cô gái nhỏ tay chống cằm, miệng gặm bút chì, tỉ mỉ quan sát khoảng trời tràn căng sức sống. Khi cánh chim chỉ còn là chấm đen bé tí rồi vụt bay khỏi tầm mắt, cô bắt đầu phác những nét vẽ mềm mại lên nền giấy trắng tinh. Có sợi nắng rơi nhẹ trên vai cô tựa cánh chuồn lướt nước, gió luồn qua kẽ tay, mơn man từng ngón thon dài, bé bỏng.

Tựa người bên cánh cửa gỗ, ánh mắt Hữu Phong gắn chặt vào khung cảnh dễ yêu. Lòng yên lành đến lạ. Từng giây, từng phút cứ lặng lẽ trôi qua, cô gái nhỏ vẫn say sưa vẽ vời mà để mặc “ người lạ ” bơ vơ. Hữu Phong khó chịu, đành kiếm cớ quấy rầy.

– Đang vẽ gì thế?

– Nhìn thì biết đấy! Mắt đâu phải trang trí! – Đông Vy khinh khỉnh, thậm chí không thèm liếc ai đó.

Đã bẵng đi nửa tháng, vẫn chẳng có gì biến đổi so với lúc Hữu Phong mò tới đây. Anh luôn bị cô gái nhỏ ghét bỏ, xa lánh như một loại vi trùng gây ô nhiễm môi trường cô đang sống. Hết đuổi mắng chán chê rồi thì hậm hực chơi xỏ anh đủ thứ … Mới hôm qua, cô vừa hung hăng ngoạm tay anh lúc anh cho cô ăn.

Tính kiên nhẫn được Hữu Phong rèn dũa thật kĩ. Mỗi khi nổi nóng, anh sẽ tự gợi ký ức về những lần tổn thương cô gái nhỏ để dẹp tan lửa giận. Mà anh càng nhịn, Đông Vy càng đành hanh! Thê thảm nhất là khi cô bắt đền Minh Quý, Hữu Phong cứ phải hứng trọn thứ đòn khủng khiếp như cào cấu, bấu xé … nhắm thẳng vào mặt anh! Ác! Nếu tàn phá cái đẹp là tội ác thì Đông Vy đáng bị tử hình!

– Muốn trở thành họa sĩ à? – Hữu Phong chọn cách mở đầu an toàn, mon men tới ngồi sát Đông Vy từ lúc nào.

Cô gái nhỏ ưm một tiếng qua loa. Người quay hẳn sang phía khác, tránh sự quấy rối của ai kia.

Hữu Phong lấn tới, ôm ngang eo Đông Vy từ phía sau. Thì thầm bên tai cô lời bâng quơ:

– Vẽ anh đi!

– Okay! – Đông Vy gật rụp đầu. Dễ dàng tới đáng nghi. Cô bắt anh ngồi ngay phía đối diện cho tiện thực hiện.

Chàng quý tộc có đôi chút ngờ ngợ trước vẻ nhiệt tình đột xuất của Đông Vy, nhưng tự dẹp bỏ mối hồ nghi ngay sau đó. Yêu thương đã pha loãng lý trí cứng nhắc! Anh gỡ bỏ mọi cảnh giác, hí hửng chìa mặt ra làm mẫu.

Cô gái nhỏ bỗng nhướn người, hôn thật nhanh vào môi \" người lạ\". Nhân lúc anh ta còn bất ngờ, Đông Vy âm thầm với lấy chiếc bút màu … liên tiếp quẹt vài đường táo bạo lên khuôn mặt đẹp … đã dính tì vết.

Bên hiên nhà rộn ràng. Chàng trai đẹp tựa hoàng tử bước ra từ cổ tích, hãi hùng đưa tay quệt má trong tiếng cười khoái chí của kẻ-vùi-dập-cái-đẹp. Cô gái nhỏ vừa hiên ngang ngửa cổ cười vang, vừa kín đáo liếc trộm đôi môi quyến rũ. Má thoáng ửng hồng ngại ngùng, hệt đóa hoa ấp e trước những ngọn gió vi vút.

***
Con số 30 dần lùi về phía sau. Mỗi lần bình minh kéo ngày mới sang, nơi ngực trái Hữu Phong lại nhói buốt. Mỗi lần hoàng hôn đẩy ngày trôi đi, thần trí anh lại đảo lộn. Và mỗi ngày, anh đều rà soát từng thói hư tật xấu của mình và cố vứt bỏ chúng, nhưng khó … Mà có lẽ, sửa đổi bản thân hay dời bản tính cũng chẳng quan trọng bằng

Trang: [<] 1, 91, 92, [93] ,94,95 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT