watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3301 Lượt

có ăn một chút không? – Cô đẩy một ly kem cho cậu. Vũ Đô Thần cau mày lắc đầu,

chuyện mà cậu muốn biết không phải là kem này có ngon hay không.
– Không ăn à, hỏi nhỏ cậu một câu, có phải cậu không mang đủ tiền không?

– Dương Hâm Hoạch chớp đôi mắt lớn vô tội nhìn cậu. Vừa nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng như đá của Vũ Đô Thần, cô thấy rất thú vị.
– Nói mau lên, cậu không tới đây để nhìn cháu ăn kem đâu. – Cậu giận dữ cốc mạnh lên đầu cô cháu gái.
– Ồ, cậu chưa nghe nói sao? Dục tốc bất đạt đấy! – Dương Hâm Hoạch vẫn còn cà kê dê ngỗng, nhưng thấy vẻ mặt Vũ Đô Thần như đang sắp ăn tươi nuốt sống cô, cô lập tức ngậm miệng lại, nuốt miếng kem trong miệng rồi nghiêm túc nói. – Sở dĩ cháu nói cậu còn cơ hội là vì trực giác của cháu mách bảo, cậu phải biết rằng trực giác của phụ nữ chính xác lắm đấy.
– Nói ít thôi, nói vào điểm chính đi…
– Cái này gọi là lời mào đầu…
– Nói vào điểm chính! – Vũ Đô Thần không nhịn được hét lên, cô cháu gái của cậu không những thành tích học không tốt mà lại còn nói nhiều.
– Điểm chính là ngày trước chị Tinh Bảo thích cậu! Cháu còn nhận ra. Chỉ có cậu bình thường không ở cạnh cô gái này thì ở cạnh cô gái khác, hơn nữa cậu đi đâu cũng nói hai người chỉ là bạn tốt. Cậu cảm thấy chị ấy là một cô gái, nghe thấy những lời nào sẽ chủ động chạy tới trước mặt cậu và nói những câu đại lại như “Vũ Đô Thần, tớ không muốn làm bạn tốt của cậu, chúng ta hẹn hò nhé!” sao? Bởi vậy, cậu út, nếu cậu không muốn anh Trạch Lễ cướp mất chị Tinh Bảo thì cậu phải chủ động ra tay! – Dương Hâm Hoạch ngậm thìa trong miệng, lắc đầu nói. Những điều cô nói chắc là không sai đâu! Chắc chắn cô không vì mấy ly kem mà nói bừa đâu.
Vũ Đô Thần đứng bật dậy khỏi ghế.
– Cháu gái, cháu đúng là thiên tài! – Cậu vui vẻ khoa chân múa tay, lập tức chạy ra ngoài cửa.
– Chị ơi, cậu ấy còn chưa trả tiền! – Dương Hâm Hoạch đứng lên gọi theo. Vũ Đô Thần bèn bị một nhân viên ngoài cửa quán chặn lại, cậu quay đầu lại trừng mắt nhìn Dương Hâm Hoạch đang đắc ý nhìn mình. Dương Hâm Hoạch nói tiếp. – Chị ơi, cậu ấy mời em ăn, em không có tiền, nếu các chị để cậu ấy đi thì em không có tiền trả cho các chị đâu.
– Dương Hâm Hoạch, trí nhớ của cháu tốt thật đấy! – Vũ Đô Thần nghiến răng móc ví ra trả tiền, sau đó giận dữ lao ra ngoài.
– Ha ha… vui quá, vui quá, Vũ Đô Thần, tại bình thường cậu toàn bát nạt cháu thôi. – Dương Hâm Hoạch cười vui vẻ lè lưỡi với Vũ Đô Thần đang hằm hằm ở bên ngoài, đúng lúc đó có mấy cậu bé rất đang yêu nhìn cô với con mắt chờ đợi.
– Vào đây, cùng ăn kem nào! – Cô vẫy tay với chúng, không lâu sau, ba cậu bé cùng chạy vào.
2.
Dưới ánh nắng hoàng hôn có một cái bóng cao lớn, cậu mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, trông vô cùng nổi bật. Mái tóc dài che lấp đôi mắt, cậu cúi thấp đầu nhìn xuống đất, nhưng dường như lại không nhìn gì cả.
Vũ Đô Thần huýt sáo đạp xe vào ngõ, bỗng dưng nhìn thấy một dáng người vô cùng quen thuộc – Nam Trạch Lễ.
– Lễ, sao cậu lại đứng ngoài không vào?
– …
– Lễ? – Vũ Đô Thần vỗ nhẹ lên vai Nam Trạch Lễ. Lúc này Nam Trạch Lễ mới ngẩng đầu lên nhìn Vũ Đô Thần, vẻ mặt kinh ngạc của cậu lập tức trở nên đau thương.
– Cậu cũng tới thăm Bộ Tinh Bảo hả? – Giọng nói của Nam Trạch Lễ có vẻ là lạ, giọng mũi rất nặng, hình như là bị cảm cúm. Vũ Đô Thần gật đầu, quay người sang bấm chuông.
– Ai thế? – Bên trong vang lên giọng nói khàn khàn của Bộ Tinh Bảo và tiếng bước chân cô ra mở cửa.
– Là tớ, Vũ Đô Thần.
Cửa mở ra. Bộ Tinh Bảo nhìn ra ngoài, khi thấy sau lưng Vũ Đô Thần còn có Nam Trạch Lễ, cô cứng người lại, sau đó “rầm” một tiếng, cửa đóng sầm lại.
– Vũ Đô Thần, cậu về đi! Hôm nay tớ không khỏe. – Cô lạnh lùng nói.
– Tiểu Bộ…
– Cậu về đi.
Một lúc lâu sau, không ai nói gì nữa, chắc là họ đã về rồi. Đúng lúc Bộ Tinh Bảo đã ổn định lại tâm trạng, chuẩn bị bước vào phòng ngủ, lại nghe thấy giọng nói của Nam Trạch Lễ.
– Bộ Tinh Bảo, cô nghe tôi nói, thực sự là tôi không cố ý…
– Cậu… cậu không cần phải nói nhiều, chẳng có gì để giải thích cả, chỗ này không phải nơi cậu đáng tới. Cậu là hoàng tử cơ mà! – Giọng cô trầm xuống, nước mắt lại lăn ra. Tại sao trái tim cô lại đau đớn như thế, cứ như bị dao cắt vào vậy?
Hình ảnh Nam Trạch Lễ thân mật khoác vai Quang Tử lại lướt nhanh qua đầu cô, lần này tới lần khác.
– Tiểu Bộ, lẽ nào cả tớ cậu cũng không muốn gặp sao? Tớ có chuyện quan trọng muốn nói với cậu. – Vũ Đô Thần lại ấn chuông.
– Có chuyện gì thì ngày mai nói! – Bộ Tinh Bảo ngồi trên salon, không hề có ý định ra mở cửa.
Vũ Đô Thần hình như còn định nói cái gì đó, nhưng Nam Trạch Lễ đã kéo vai cậu lại:
– Thần, đi thôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
– Được, tôi cũng đang cần nói chuyện với cậu. – Vũ Đô Thần mỉm cười. – Tiểu Bộ, vậy tớ đây, tối mai mình cùng ăn cơm tối nhé.
Nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng xa, Bộ Tinh Bảo mở cửa rồi chầm chậm bước ra, con ngõ nhỏ vắng tanh không một bóng người. Nhìn vết chân in hằn trên nền đất, chắc Nam Trạch Lễ đã đứng đây lâu lắm rồi. Cô mỉm cười chua chát, dựa lưng vào cửa nhìn con đường không bóng người qua lại.
Vừa bước vào cửa hàng thịt nướng, Nam Trạch Lễ lập tức ngồi vào chiếc ghế trong góc phòng, đưa tay lên mở hai hàng cúc áo.
– Lễ, cậu cảm thấy tôi với Tiểu Bộ thế nào? – Vũ Đô Thần cố ý nói với Nam Trạch Lễ, cậu muốn xác định tình cảm mà Nam Trạch Lễ dành cho Bộ Tinh Bảo.
Nam Trạch Lễ đang cúi thấp đầu bỗng ngẩng phắt lên, nhìn Vũ Đô Thần chăm chú, cậu không tỏ ra kinh ngạc như Vũ Đô Thần tưởng tượng, nhưng cũng có vẻ giật mình.
– Tôi biết cậu thích Tiểu Bộ, nhưng người Tiểu Bộ thích hình như là tôi. – Nụ cười vô tư của Vũ Đô Thần khiến Nam Trạch Lễ muốn đấm cho cậu ta một cái.
Hình ảnh lúc Bộ Tinh Bảo bị bệnh luôn miệng gọi tên Vũ Đô Thần lại như một thước phim quay chậm, hiện lên trong đầu Nam Trạch Lễ.
Nam Trạch Lễ nhìn chằm chằm vào Vũ Đô Thần – người bạn tốt có nụ cười như một thiên sứ, chậm rãi nói:
– Tôi biết, nhưng tôi thích cô ấy, hơn nữa còn thích từ rất lâu rồi.
Nhân viên phục vụ đặt rượu xuống bàn, Nam Trạch Lễ nhanh nhẹn mở một chai ra, ngửa cổ dốc thẳng vào miệng, nói tiếp:
– Tôi biết Bộ Tinh Bảo thích cậu, nhưng cậu có thực sự thích cô ấy không? Tại sao khi hai người quen biết nhau, cậu không theo đuổi cô ấy, mà bây giờ tới lúc tôi muốn hẹn hò với cô ấy, cậu mới nói là cậu thích người ta? – Chất nước lạnh lẽo đi qua cổ họng rồi chui vào dạ dày Nam Trạch Lễ, như một ngọn lửa đốt cháy bên trong, nhưng Nam Trạch Lễ không hề chú ý tới.
– Đó là vì giờ tôi mới phát hiện ra bản thân mình thích Bộ Tinh Bảo, bởi vì khi nhìn thấy hai người ở cạnh nhau, tôi thấy rất buồn. – Vũ Đô Thần nhìn cậu, cũng uống một ngụm lớn.
– Vậy thì chúng ta cạnh tranh công bằng, dù sao thì Bộ Tinh Bảo cũng chưa đồng ý hẹn hò với tôi, hôm nay chúng ta không say không về. Từ ngày mai, chúng ta sẽ là tình địch của nhau. – Nam Trạch Lễ lắc lắc cái đầu nặng nề, cậu không ngờ rằng mình lại say nhanh như vậy. Tửu lượng của con người quả nhiên có liên quan tới tâm trạng.
– Được, cạn ly. – Vũ Đô Thần nâng chai lên, cụng vào chai của Nam Trạch Lễ, vang lên một tiếng “cốp” rất to.
Thời gian lướt nhanh trong những tiếng cụng ly của hai người, những chiếc chai không trên bàn ngày càng nhiều, cuối cùng, cả hai người đều say mềm, nằm bò trên mặt bàn.
– Thần, cậu tới an ủi tôi phải không? – Nam Trạch Lễ lúng búng nói trong miệng, người bạn tốt nhất của cậu ngày mai đã trở thành tình địch, nhưng may mắn là khi tâm trạng cậu không tốt, cậu ấy vẫn sẵn sàng cùng cậu uống rượu.
– Đúng thế, tôi rất tốt đúng không, biết rõ rằng cậu thích bạn gái của tôi, vậy mà vẫn uống rượu với cậu. – Vũ Đô Thần nói xong bèn bị Nam Trạch Lễ đấm một cái.
– Thằng quỷ, Bộ Tinh Bảo đâu phải bạn gái cậu, cô ấy đã đồng ý đâu… – Nam Trạch Lễ nói rồi đổ gục xuống bàn.
Cái lạnh cuối thu thật đáng sợ, khi Nam Trạch Lễ mở mắt ra, thấy mình với Vũ Đô Thần đang dựa vào nhau, bên cạnh là chiếc xe đạp của hai người. Gió lạnh thổi qua khiến cậu tỉnh táo lại chút ít. Trước mắt là ánh đèn đường yếu ớt, ánh sáng tản mạn, thi thoảng lại có chiếc lá bay qua, Vũ Đô Thần như một chú mèo, ôm hai chân hai tay, vùi đầu vào trước ngực, nằm trên đường.
– Keng keng keng… – Cách đó không xa vang lên bốn tiếng chuông, bốn giờ sáng, nhân viên quét dọn đang quét sạch đường phố, tiếng chổi loẹt quẹt khi tiếp xúc với mặt đường làm cậu tỉnh táo hẳn. Chắc hai người bị người trong quán thịt nướng ném ra ngoài đường, sờ tay vào thấy túi trống không, chắc tiền bị người ta móc ra thanh toán hết rồi.
Cậu đường đường là một đại ca của đám học sinh, vậy mà lại rơi vào tình cảnh thê thảm này.
– Thần, tỉnh lại đi, chúng ta về nhà nào! – Nam Trạch Lễ đẩy đẩy Vũ Đô Thần, nhưng lúc này hai má cậu đỏ bừng, hơi thở đều đặn, xem ra cậu ta ngủ rất ngon.
– Đi học thôi! – Nam Trạch Lễ hét lớn vào tai Vũ Đô Thần. Quả nhiên, Vũ Đô Thần bật dậy ngay, sau đó chạy thẳng về đằng trước.
– Này, đi đâu đấy?

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT