watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6219 Lượt

mẹ tôi vui lắm. Thấy bố mẹ vui như vậy, tôi cũng cảm thấy rất dễ chịu!

Đến giờ, tôi đã là một học sinh cấp ba,thành tích học tập luôn được xếp loại giỏi, còn được bầu là ủy viên của hội học sinh trường. Thế nhưng tôi vẫn cảm thấy bố mẹ vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về tôi. Tôi nghĩ điều đó là không cần thiết. Lúc nào bố mẹ cũng hỏi này hỏi nọ, làm tôi cảm thấy rất khó chịu. Tôi thấy mình đã lớn, tôi không thích người khác, kể cả bố mẹ qt quá đến tôi như vậy.

Giáo viên trong trường tôi rất dễ tính, không bao giờ can thiệp vào chuyện yêu đương nam nữ. Thế nên bạn bè trong lớp tôi chơi với nhau rất thân thiện. Mọi người hòa đồng và nhiệt tình giúp đỡ lẫn nhau. Một hôm, có một bạn nữ nói muốn mua vài phần mềm máy tính, tôi lại khá rành về mấy thứ này nên bạn ấy nhờ tôi đi cùng để giúp bạn ấy chọn mua. Tôi không có lí do gì để từ chối cả. Thứ Tư đó, sau khi tan học, tôi đã cùng đi với bạn nữ ấy. Khi chúng tôi đang chọn mua đồ thì tôi gặp một người quen. Đó là dì Lý, bạn của mẹ tôi. Khi tôi nhìn thấy dì ấy thì dì đã quay mặt về phía khác. Tôi nghĩ thể nào rồi dì cũng nói chuyện này với mẹ tôi. Nhất định mẹ tôi sẽ tò mò mà hỏi han về chuyện này. Tôi nghĩ rồi, nếu mà mẹ có hỏi thì tôi sẽ nói sự thật cho mẹ nghe: rằng bạn ấy là bạn cùng lớp với con, chúng con chỉ là bạn học mà thôi!

Thế nhưng, mấy ngày liền mà không thấy mẹ nhắc đến chuyện này. Không biết là do dì Lý không nói chuyện này với mẹ hay là do mẹ cố tình không đả động gì đến? Mẹ tôi chơi rất thân với dì Lý, cứ vài ngày lại gọi điện nói chuyện nọ kia. Chính vì thế tôi nghĩ là vì mẹ tin tưởng tôi nên mới không đề cập gì đến chuyện này. Nói thật lòng là tôi thầm cảm kích trước tấm lòng của mẹ!

Tuy nhiên chuyện này vẫn chưa chấm dứt. Một hôm, bạn nữ hôm trước kéo tôi ra một góc, hốt hoảng nói: “Mẹ cậu đang dò hỏi khắp nơi về tớ đấy, cậu có biết không?”.

Lúc đó đầu tôi tự nhiên mụ mẫm, tai thì ù đi. Người bạn đó rất giận, nói rằng không hiểu sao mẹ tôi lại làm như vậy. Bạn ấy nói mẹ tôi đã đến tìm gặp cô giáo để dò hỏi, còn hỏi cả bố mẹ của các bạn khác về bạn ấy nữa, như vậy thì có gọi là tôn trọng người khác không? Tôi vội vàng xin lỗi bạn ấy thay mẹ và bảo đảm với bạn ấy rằng những chuyện thế này sé không bao giờ xảy ra nữa!

Về đến nhà, tôi lập tức tìm mẹ để nói chuyện. Tôi vô cùng tức tối, nói ra rất nhiều điều khó nghe và đã làm mẹ khóc. Lúc ấy tôi có đôi chút mềm lòng, nhưng vẫn nghĩ sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ vì những gì mẹ đã làm. Lúc bố về đến nhà, tôi to mồm quát mẹ: “Con hận mẹ, cả đời này con sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ đâu!”. Mẹ chỉ biết bưng mặt mà khóc. Bố thấy vậy liền chạy đến, giơ tay tát tôi một cái nổ đom đóm mắt. Đây là lần đầu tiên bố đánh tôi, hơn nữa lại đánh rất đau! Bị bố tát, tôi đien tiết lao ra khỏi nhà. Mẹ ở phía sau gọi theo nhưng tôi không thèm nghe.

Tôi đi mãi, đi mãi cho đến khi trời tối đen như mực mới mò mẫm tìm đường về nhà! Bố và chú tôi tìm thấy tôi định lôi tôi về. Bố nói: “Tại sao con có thể đối xử với mẹ như vậy? Dù sao thì đó cũng là mẹ của con mà!”. Tôi biết thế nhưng trong lòng vẫn còn cảm thấy rất khó chịu, bố có hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi không cơ chứ? Cuối cùng thì tôi cũng theo họ về nhà. Nhưng kể từ đó, cái hố ngăn cách giữa tôi và bố mẹ ngày càng sâu hơn. Bố nói với tôi rằng, cách giáo dục con cái của mẹ hơi có vấn đề, nhưng dù sao nó cũng xuất phát từ sự yêu thương, quan tâm lo lắng mẹ dành cho tôi mà thôi. Tôi cảm thấy rất khó chịu với những lời nhận xét này của bố. Chẳng nhẽ những ý kiến chủ quan lại là tốt, lại có thể đem ra làm lí do để biện minh được hay sao? Thế còn những tổn thương mà tôi phải gánh chịu thì sao, nên đổ lên đầu ai đây?

Tiểu Đệ làm cho tôi có cảm giác bạn hơi ích kỉ. Tuy nhiên, hy vọng nhận xét này của tôi không làm cho bạn cảm thấy khó chịu. Tôi tin rằng, Tiểu Đệ chỉ to ra ngang ngược trước mặt bố mẹ mình mà thôi. Trước mặt thầy cô và bạn bè, chắc hẳn bạn phải là một người thấu tình đạt lí! Liệu có khi nào bạn đã đòi hỏi quá khắt khe với bố mẹ mình hay chưa?

Tôi cho rằng, thái độ của Tiểu Đệ trước bố mẹ có chút vấn đề. Một mặt, bạn coi mình như một người đã trưởng thành,hy vọng bố mẹ không can thiệp vào đời sống riêng của mình; nhưng mặt khác, bạn lại biến mình thành trẻ con, luôn hy vọng được thấy hiểu, được chăm sóc, không thể chịu nổi một chút ấm ức, không chịu tha thứ cho lỗi lầm mà người lớn mắc phải. Cho tôi nói thẳng nhé, ban vẫn chưa trưởng thành đâu!

Thực ra, chúng ta nên có thái độ đúng đắn với bố mẹ, có nghĩa là nên đối xử với bố mẹ bằng thái độ của một người trưởng thành. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể đặt mình vào địa vị của bố mẹ mà suy nghĩ, mới có thể giao lưu thật bình đẳng với họ. Có như vậy chúng ta mới có thể trở thành một người lớn thực sự!

CÔ BÉ DẠI DỘT
FXL, nữ, 16 tuổi, học sinh cấp hai

Tôi lớn lên ở nông thôn, năm nay tôi mười sáu tuổi. Mặc dù cuộc sống của các gia đình nơi đây không lấy gì làm sung túc cho lắm, nhưng bố tôi làm ăn buôn bán, cho nên gia đình tôi có khá hơn các gia đình khác một chút. Bố mẹ tôi chỉ có mình tôi vì thế họ rất yêu thương tôi. Từ nhỏ, tôi đã được mặc những bộ quần áo mới và đẹp hơn các bạn. Mặc dù rất thương con, nhưng bố mẹ tôi không cưng chiều tôi một cách mù quáng; họ luôn động viên tôi chăm chỉ học hành để thi vào một trường thật tốt. Tôi luôn nghe lời bố mẹ, rất chịu khó học hành. Năm thi hết cấp, nhờ chăm chỉ nên kết quả thi của tôi rất tốt. Mọi người trong nhà thở phào nhẹ nhõm. Mẹ bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho tôi đi nhập trường.

Nghỉ hề, tôi sung sương với những suy nghĩ đã thoát khỏi việc học hành mệt nhọc, tôi rong chơi cả ngày ở bên ngoài để xóa nhòa những khoảng thời gian căng thẳng ở trường. Mẹ cũng để cho tôi được thoải mái, muốn chơi đến khi nào về thì về. Tôi quen H trong một quán internet. Anh ta hơn tôi bốn tuổi. Anh ta tự giới thiệu mình là dân buôn bán. Tôi và H nói chuyện rất hợp rồi chúng tôi nhanh chóng trở nên thân nhau. Tôi thực sự không muốn thừa nhận rằng mình đã yêu H. H đối xử với tôi rất tốt, giống như một người anh trai vậy. Có lần tôi bị cúm, hơi sốt, H liền mua thuốc hạ sốt, rót nước rồi bảo tôi uống cho hạ sốt. Tôi chê thuốc đắng, không chịu uống, H liền cho một viên thuốc vào miệng nuốt chửng cho tôi xem rồi động viên tôi uống.

Tôi không hề biết rằng, H lại là một tên buôn người. Một hôm, H tỏ vẻ bí mật nói sẽ dẫn tôi đến chơi một nơi rất đẹp. Tôi hỏi đi đâu thì anh ta nói đến que hương của Bao Công. H nói chúng tôi sẽ đi tàu đến đó, chỉ mất hơn một ngày là đến nơi thôi. Anh ta còn không quên dặn tôi không được nói với bố mẹ là ra ngoài chơi với anh ta, nếu không bố mẹ tôi sẽ không cho tôi đi. Tôi về nhà, lấy mấy bộ quần áo rồi dặn em họ nói với mẹ là tôi đến chơi nhà một người bạn học, vài hôm nữa sẽ về.

Nhưng đến khi tàu lăn bánh, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng và òa khóc nức nở. H ra sức dỗ dành tôi, còn mua rất nhiều quà vặt cho tôi nữa. Đi càng xa tôi lại càng thấy nhớ mẹ. Nhưng H cứ dỗ dành tôi rằng nơi đó rất vui, rât thú vị, khiên cho tôi vô cùng xao xuyến, hồi hộp. Tôi nghĩ: Mình đã không mất tiền, lại còn được đi chơi, thế thì còn gì bằng!

Tàu chạy thâu đêm. Sáng hôm sau, H dẫn tôi xuống tàu, đó là một nhà ga rất nhỏ. H nói sẽ có bạn anh ta đến đón chúng tôi, sau đó chúng tôi sẽ phải chuyển xe đi tiếp. Phải đợi rất lâu mới có ba người đi đến. Chúng tôi cùng vào một quán nhỏ ăn cơm, H liên tục gắp thức ăn cho tôi. Ăn xong, chúng tôi lên một cái ô tô cũ để đi tiếp. H nói đây là xe của bạn anh ta. Tôi ngồi lên hàng ghế trên, còn anh ta và mấy người kia thì ngồi ở phía sau. Chiếc xe lăn bánh trên đường, tôi hoàn toàn không chút nghi ngờ, nên đã nhắm mắt lại và đánh một giấc ngon lành. Trên đường đi, dường như xe có dừng lại vài lần, nhưng tôi cũng không để ý cho lắm. Mãi cho đến khi có người kéo tôi xuống khỏi xe, nói là đến rồi, tôi mới mở to mắt nhìn, lẽ nào đây chính là nơi mà H nói sao? Đây rõ ràng là một vùng nông thôn mà!

Xuống xe, tôi vội vã nhìn quanh tìm H, nhưng không thấy anh ta đâu nữa. Tôi hốt hoảng hỏi những người khác thì họ nói, H đã bán tôi với giá ba nghìn nhân dân tệ và bỏ đi rồi. Tôi hoảng sợ vô cùng, chân tay run rẩy, ngồi phịch xuống nền đất. Hóa ra tôi đã bị H lừa bán đi…

Người mua tôi là một nông dân ngoài ba mươi tuổi. Tôi khóc lóc van xin anh ta hãy thả tôi về nhà, tôi cam đoan là bố tôi sẽ trả lại anh ta ba nghìn nhân dân tệ. Nhưng anh ta không tin tôi. Tôi cầu xin những người dân đang tò mò đứng xem xung quanh, nhưng chẳng có ai đồng lòng trước hoàn cảnh của tôi. Tôi chỉ nhận được một vài ánh mắt thông cảm của những đứa trạc tuổi mình.

Người nông dân quê mùa kia trở thành “chồng” của tôi. Những tổn thương mà tôi phải chịu đựng trong thời gian này làm cho tôi vô cùng đau đớn. Lúc ra ngoài, anh ta thường khóa trái cửa, nhốt tôi ở trong phòng. Tôi ngó ra ngoài cửa sổ, hét to để kêu cứu. Nhưng không có ai đến giúp tôi cả. Lúc này tôi chỉ có một tâm niệm duy nhất là có thể trở về nhà gặp lại bố mẹ thân yêu của mình.

Đang là kì nghỉ hè nên lũ học sinh trong thôn đều được

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT