|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cao quý vốncó của nó, đơn giản duyên dáng đến hòan hảo!” Mặc dù xe Lăng Thiệu sovới cái này thoạt nhìn xa hoa hơn, nhưng mà cái xe này cho cô cảm giácrất thoải mái.
“Người khác tặng .” Bạch Nhạc vừa lái xe, vừa xuyên thấu qua kínhchiếu hậu, liếc Tô Tô một cái, nhưng mà, Tô Tô trên mặt biểu tình gìcũng không có, cô không khỏi có chút thất vọng.
“Người khác tặng?” Lô Nguyệt Nguyệt vừa nghe đã nổi lên hưng phấn,cười hì hì nhìn Bạch Nhạc, “Mau khai ra, có phải là đàn ông hay không?”
Bạch Nhạc cười nhạt, không có thừanhận cũng không có phủ nhận, coinhư là chấp nhận, ánh mắt, lại không tự chủ liếc nhìn Tô Tô một cái.
“Tốt! Nhạc, nếu như không phải là chiếc xe này, chị còn không biết em có bạn trai đâu! Ở nhà cũng không có nghe em nhắc tới.” Lô NguyệtNguyệt chỉ vào Bạch Nhạc, “Thành thật khai báo, người kia là ai? Tínhtình như thế nào? Làm việc gì?”
Bạch Nhạc buồn cười nhìn Lô Nguyệt Nguyệt một cái, vừa chuyên tâm lái xe, vừa nói: “Cho xin, chị là chị dâu của em, cũng không phải là mẹ em! Thế nào vừa mở miệng liền hỏi cái này? Hơn nữa, người kia không phải là bạn trai em, chị đừng đoán mò.”
“Xấu hổ? Cũng tặng xe cho em rồi, còn phủ nhận!” Lô Nguyệt Nguyệt cho là cô vì ở trước Tô Tô trước mặt nên xấu hổ, nên cũng không vội vả bứcbách cô, “Hiện tại trước bỏ qua cho em, về nhà xem chị thế nào thẩm vấnem!”
“Chị dâu. . . . . .” Bạch Nhạc cười đến rất bất đắc dĩ, cô nhìn LôNguyệt Nguyệt một cái, dùng ánh mắt khẩn cầu cô, không cần tiếp tục épcô.
Lô Nguyệt Nguyệt hì hì cười một tiếng, gật đầu một cái, sau đónghiêng đầu nhìn Tô Tô, “Đúng rồi Tô Tô, cậu không phải mới vừa nói, nhà ngươi Mộ tiên sinh tối nay sẽ đưa cậu một chiếc xe sao? Hình dáng thếnào? Theo tớ thấy, Infiniti này cũng rất không tệ.”
Bạch Nhạc tay cầm tay lái căng thẳng, khẽ trắng bệch.
“Cậu cũng cảm thấy cái này không tệ sao?” Tô Tô đem cảm giác nội tâmbất an ép xuống, cười nói: “Vậy thật là trùng hợp, nếu như tớ đoán phảikhông sai, vừa đúng chính là Infiniti,
hơn nữa hình dáng cùng cái nàycũng giống như nhau.”
Ngày đó cô núp ở dứơi bàn làm việc của Mộ Tư Dạ, chính tai nghe phụtá Tiểu Cao của hắn cùng hắn nói, sau khi trở về, cô liền lên mạng tìmhiểu cái xe này, cho nên lúc nhìn thấy chiếc xe này của Bạch Nhạc, cômới có một loại cảm giác kỳ quái.
“Không thể nào? Thật trùng hợp như thế sao?” Lô Nguyệt Nguyệt nghevậy, thiếu chút nữa trợn to hai mắt. Cái thế giới này cũng quá nhỏ,trùng hợp cũng quá nhiều đi?
Tô Tô nhìn những tòa nhà lùi ngựơc về phía sau ngoài cửa sổ, cườinhạt, “Đúng vậy a, có lẽ là trùng hợp cùng chỗ này! Đúng rồi, ngừơi tặng xe cho Bạch tiểu thư, ở nơi nào làm việc vậy?” Công ty Mộ Tư Dạ ở phíatrước, cô đang phân vân có nên đi lên hay không cho hắn một kinh hỉ.Chẳng qua nếu như cô đi lên , Mộ Tư Dạ nhất định sẽ như lần trước đè côxuống! Đường đường là phòng làm việc, lại làm loại chuyện đó vẫn cóchút. . . . . . Cho nên Tô Tô do dự.
Bạch Nhạc sắc mặt khẽ biến thành hơi rung động, nặn ra nụ cười, chỉ vào trước mặt tòa cao ốc văn phòng, “Là ở chỗ đó.”
“Trùng hợp như thế a! Tô Tô lão công cũng ở đây nơi đó làm việc, nóikhông chừng chồng cậu ấy cùng bạn trai em,có thể biết nhau đấy! Thế giới này thật là nhỏ a. . . . . .” Tô Tô cùng cô đề cập tới chuyện phát sinh ở lần trước cô đi Mộ tiên sinh trong phòng làm việc , làm hại cô cườiđến bụng cũng đau, cho nên liền nhớ.
Vậy mà, Tô Tô sau khi nghe được Bạch Nhạc lời nói, trong long mới xóa sạch cảm giác bất an, lại càng thêm mãnh liệt. Làm sao lại như vậy ngẫu nhiên đây? Nếu như hỏi tên bạn trai cô, cô có thể hay không nói, cũngchính là kêu Mộ Tư Dạ đây? Tô Tô ở trong lòng cười khổ, nhưng mà cái này đùa giỡn, cô không dám mở ra, cô sợ sự thật đả thương người.
Tô Tô đang nghĩ đi tìm Mộ Tư Dạ, nhưng mà nhưng bây giờ hoàn toànkhông có tâm tình, cũng là quyết định trực tiếp về nhà. Đem Tô Tô antoàn đưa về Mộ gia, Bạch Nhạc nhìn Tô Tô tinh thần có chút không tậptrung, đáy mắt thoáng qua một chút tâm tình phức tạp.
“Tô tiểu thư, có thể hỏi chị một câu được không?” Giúp một tay đemtúi mua hàng lấy ra từ buồng sau xe đưa cho Tô Tô, Bạch Nhạc rất nghiêmtúc nhìn Tô Tô.
Tô Tô nghi ngờ nhìn cô, “Hỏi cái gì? Em hỏi đi.”
Bạch Nhạc cắn môi dưới, do dự mấy giây, sau đó ngước mắt yên lặngnhìn Tô Tô, “Chị thương anh ấy sao? Em muốn biết, chị yêu chồng của chịsao?”
Bạch Nhạc đây là. . . . . . Có ý tứ gì? Mới lần đầu tiên gặp mặtngười xa lạ, cô làm sao lại hỏi mình vấn đề này? Tô Tô trên đầu treo lên vấn đề to lớn.
Bạch Nhạc thấy nàng mặt ngạc nhiên, vội nói xin lỗi: “Thật xin lỗi!Em chỉ là tùy tiện hỏi một chút, hi vọng chị bỏ qua cho, nếu như chị cảm thấy làm khó. . . . . .”
Tô Tô không khỏi cau mày, “Nhưng trứơc chị muốn hỏi? Em tại sao muốnhỏi chị vấn đề này? Em có phải hay không
biết. . . . . . Mộ Tư Dạ?”
“Nhạc, các cậu đang nói cái gì vậy? Dây dưa lâu như vậy.” Lô NguyệtNguyệt cười tiến đến hỏi, cô nhìn thấy Tô Tô cùng Nhạc vừa thấy mặt đãtán gẫu phải tốt như vậy, không khỏi cảm thấy rất là vui mừng.
Bạch Nhạc bị Tô Tô hỏi ngược lại, á khẩu không trả lời được, ngheđược Lô Nguyệt Nguyệt kêu, quay đầu đối với Tô Tô nói: “Chị cứ coi emnhư chưa có đề cập tới vấn đề này đi! Chị dâu đang gọi em, em đi trước,tạm biệt.”
Nhìn Bạch Nhạc trốn tránh chạy vào ghế lái, rất nhanh chạy xe đi mất, Tô Tô đáy lòng bất an bóng ma, nhanh chóng lan tràn. Đột nhiên, một suy nghĩ rất lớn, ở trong đầu Tô Tô nảy ra, Bạch Nhạc cô ấy cùng Mộ Tư Dạ. . . . . . Là quan hệ như thế nào? Cô ấy tại sao như vậy quan tâm, mình có yêu hay không Mộ Tư Dạ? Sau khi cho cô biết đáp án , muốn làm cái gì?
“Thiếu nãi nãi, làm sao cô một người đứng ở cửa ngòai, có lạnh haykhông a?” Trương tẩu ra cửa , thấy Tô Tô chỉ ngây ngốc đứng, trời bắtđầu mưa phùn, nàng lại mờ mịt không biết.
Tô Tô bị Trương tẩu kêu tỉnh, phục hồi tinh thần lại, “Không có gì,giúp tôi đem đồ vào đi thôi. . . . . .” Lạnh không? Y phục đều bị ướt,dính vào trên người, là rất lạnh. Nhưng mà tâm càng lạnh hơn, lạnh phảichìm đến trong hầm băng .
Tô Tô mờ mịt rất lâu, mở cửa, vào phòng, sau đó vùi mình ở trong ghếsofa, hoàn toàn không biết nên làm sao bây giờ, cô hai tay ôm đầu gối mà ngồi, lẳng lặng đợi, cũng không mở đèn, chẳng qua là vùi mình vào trong bóng tối. Cô biết mình không nên hoài nghi Mộ Tư Dạ, nhưng mà hiểu lầmloại này ý niệm tựa như con kiến, tự phát bò vào trong đầu, mà cô, không có chút nào có thể khống chế.
Ông nội hạ lệnh nhốt bọn họ vào trong gian phòng ba ngày, bọn họ rấtkhá, thân mật đủ nơi, trên ghế sa lon, trên ban công, trêngiường. . . . . . Khắp nơi đều có hoan ái dấu vết của bọn họ lưu lại. Từ đó về sau,bọn họ vẫn trải qua cuộc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




