watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7304 Lượt

tục cùng anh được nữa, bây giờ em rất áy náy, tình yêu của chúng mình chắc sẽ không có kết quả, chẳng lẽ anh muốn mặc kệ Ngữ Nông hay sao? Anh làm như vậy, lương tâm em sẽ bất an cả đời.”
Là tiếng của Trần Nhược Hồng, hình như cô ta đang gọi điện nói chuyện cùng Ninh Quân Hạo.
Hoa Ngữ Nông nghe thấy sự thâm tình cùng áy náy trong giọng nói của Trần Nhược Hồng, đáy lòng liền cuồn cuộn dâng cao.
Trần Nhược Hồng tạm dừng một lúc, giống như đang nghe đối phương nói chuyện, sau đó cô ta liền nói tiếp: “Không, không được, anh không thể ly hôn cùng Ngữ Nông, cho dù cô ấy bị thương không nghiêm trọng, nhưng anh cũng không thể đưa ra lời đề nghị ly hôn với cô ấy trong tình trạng này, em biết anh yêu em, em cũng rất yêu anh, chúng ta có thể cùng nhau chịu đựng nhiều năm như vậy, giờ đâu cần vội vàng. Huống chi, thân phận của chúng ta khác xa nhau, ba mẹ anh sẽ không đồng ý để chúng mình ở cùng một chỗ, em không muốn anh phải khó xử. Không…Ngữ Nông là một cô gái tốt, cô ấy không phải người thứ ba chen vào giữa chúng ta, cô ấy vô tội, cái gì cô ấy cũng không biết, chúng ta không thể làm vậy với cô ấy được, Quân Hạo, xin anh hãy đồng ý với em, ngàn vạn lần đừng xúc động, ít nhất bây giờ đừng như vậy, chuyện của chúng ta sau này hãy nói.”
Trần Nhược Hồng nói xong liền cúp điện thoại. Sau đó, cô ta quay đầu, nhìn thấy mi mắt đang nhắm của Hoa Ngữ Nông hơi rung rung, biết cô gái này đã nghe thấy hết những gì mình nói, khóe miệng không khỏi cong lên thành một nụ cười quỷ quyệt.
Hoa Ngữ Nông nghe thấy những gì cô ta nói, không dám mở to mắt để nhìn, nước mắt đã sớm đong đầy trên mi, chỉ cần cô khẽ động, nó liền chảy xuống, cô không dám làm gì, nhưng ánh mắt không ngăn được sự run rẩy.
Trần Nhược Hồng giả như không biết cô đã tỉnh, chậm rãi đi đến bên giường, thân thiết nắm chặt bàn tay trắng nõn mềm mại của cô, tiếng nói mang theo sự nức nở: “Ngữ Nông, cô biết không? Tôi rất hâm mộ cô, cô có thể danh chính ngôn thuận ở bên anh ấy, là vợ của anh ấy, mà tôi lại chỉ có thể làm cấp dưới của anh ấy mà thôi. Tuy rằng anh ấy yêu tôi, nhưng lại không thể cưới, không thể lấy tôi, dù anh ấy có thường xuyên nói rằng cuộc hôn nhân với cô chỉ là vụ buôn bán, rằng anh ấy sẽ không xảy ra quan hệ cùng cô, thì chuyện giữa hai người vẫn xảy ra, mọi thứ khiến tôi ghen tị đến phát điên đi được. Tôi biết là mình không tốt, ngày hôm đó không nên chọc giận anh ấy, bắt anh ấy nói cần phải ở cùng một chỗ với cô, tôi thật sự không nghĩ rằng anh ấy sẽ làm thật, vốn tưởng rằng mình không quan tâm, nhưng khi biết được mọi chuyện, bản thân tôi vẫn không chịu đựng nổi. Ngữ Nông, cô nói tôi nên làm gì bây giờ? Tôi không muốn thương tổn cô, nhưng vẫn luyến tiếc Quân Hạo, mà quan trọng nhất là, tôi không muốn Quân Hạo thương tâm, tôi nghe người ta nói, yêu một người chính là muốn để cho người ấy hạnh phúc, có lẽ tôi nên cứng rắn hơn một chút, cô đáng yêu như thế, biết đâu ở chung lâu rồi Quân Hạo sẽ yêu cô thì sao? Tôi rời đi rồi, hai người nhất định phải hạnh phúc đấy!”
Nói xong, cô ta nắm lấy tay Hoa Ngữ Nông thật chặt, rồi buông ra, đứng lên, rời khỏi phòng bệnh.
Hoa Ngữ Nông nghe thấy tiếng cửa phòng khép lại, cuối cùng cũng mở mắt ra, dòng nước không gì cản trở mãnh liệt chảy xuống.
Thì ra tất cả chuyện này đều là sai, thì ra cô đúng là kẻ thứ ba xen vào giữa Trần Nhược Hồng và Ninh Quân Hạo, thì ra Ninh Quân Hạo đã kết hôn với cô rất lâu rồi nhưng vẫn không chạm vào cô là bởi vì trong lòng anh đã sớm có người con gái khác, thì ra ngay cả chuyện ngày đó xảy ra giữa hai người cũng là do anh cãi nhau cùng với cô ta, thì ra…
Cô bỗng nhiên cảm thấy sự hiện diện của mình như một câu truyện cười, mình chẳng qua chỉ là kẻ xen ngang, mà tình yêu giữa hai người bọn họ thì sâu nặng nhiều đến vậy.
Nếu như không có cô, bọn họ chắc sẽ thật hạnh phúc.
Trần Nhược Hồng nói, yêu một người chính là muốn để người ấy hạnh phúc, cho nên Trần Nhược Hồng nguyện ý rời đi, thành toàn cho bọn họ, còn cô thì sao?
Cô cũng yêu Ninh Quân Hạo, cô có thể rời đi được không?
Cô buông tay, được không?
CHƯƠNG 38: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM
Tại phòng làm việc của bác sĩ trong bệnh viện tư nhân Gera Nada, Tây Ban Nha, cuối cùng Hoa Ngữ Nông cũng nói ra hết những bí mật chôn dấu bảy năm qua trong lòng mình, thế nhưng, cô chỉ kể về nội tình của chuyện năm ấy, không có âm mưu của Trần Nhược Hồng, bởi cô vẫn cho rằng, mình là kẻ thứ ba chen vào giữa Trần Nhược Hồng và Ninh Quân Hạo, nên vẫn luôn áy náy và day dứt.
“Cho nên cô cứ thế rời đi sao?” Bác sĩ điều trị chính cho Kính Huyên nghe Hoa Ngữ Nông kể hết mọi chuyện xong, có chút khó hiểu nhìn cô.
Hoa Ngữ Nông gật đầu, thở dài nói: “Phải, hạnh phúc này là tôi đoạt lấy từ tay người khác, nếu đã đạt được mong muốn cứu giúp chuyện kinh doanh của gia đình rồi thì tôi không nên tiếp tục chiếm giữ nó nữa. Chẳng qua tôi không ngờ được sau khi rời khỏi đó không lâu lại phát hiện mình đã mang thai.”
“Cô đúng là một người con gái lương thiện, có điều, tôi tò mò không biết phản ứng của chồng cô sau khi nhận được đơn ly hôn ra sao, nhất định là anh ta rất vui đúng không?” Bác sĩ điều trị chính vừa tưởng tượng vừa nói.
“Tôi không biết, tôi không đợi anh ấy trở về từ Pháp, chỉ tự mình chuyển viện, sau đó nhờ luật sư đem đơn ly hôn gửi cho anh ấy thôi. Tôi…không có dũng khí gặp lại anh ấy, tôi sợ nhìn thấy anh ấy rồi sẽ luyến tiếc không muốn rời đi nữa…Vì quyết định này của tôi khiến người nhà không sao hiểu được, nên ông nội thậm chí còn trục xuất tôi ra khỏi gia tộc Hoa thị. Bố mẹ cũng vì chuyện này mà đau lòng rất nhiều, nhưng tôi không còn cách nào khác, Nhược Hồng nói đúng, yêu một người chính là để người ấy hạnh phúc, cô nói có đúng không?”
Bác sĩ điều trị chính cho cô một nụ cười an ủi, ngay sau đó, từ bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa.
Một hộ sĩ cầm kết quả xét nghiệm bước vào: “Bác sĩ Aida, đã có kết quả xét nghiệm rồi, là âm tính, không mang thai.”
Bác sĩ điều trị chính Aida nghe vậy, cầm tờ kết quả lên xem, sau đó dùng vẻ mặt tiếc nuối nói với Hoa Ngữ Nông: “Hoa, xem ra mọi chuyện không được thuận lợi như chúng ta dự đoán rồi, tôi thấy cô nên đem tình huống này nói cho cha của đứa bé đi, để anh ta góp một phần sức lực, dù sao đây cũng là con trai của anh ta. Huống hồ, người đó cũng có quyền biết được sự tồn tại của Kính Huyên, đúng không?”
Vẻ mặt Hoa Ngữ Nông lúc này gần như hóa đá, cô thật sự không ngờ mình đã làm đủ mọi cách có thể rồi mà vẫn phí công, ông trời thật biết trêu đùa người đúng lúc.
“Liệu kết quả có vấn đề gì không? Hay chúng ta xét nghiệm thêm lần nữa đi?” Mặc dù biết rõ xác suất sai lệch của kết quả là rất ít, nhưng cô vẫn muốn đấu tranh một lần.
“Tôi nghĩ cô nên dành thời gian đi tìm cha của đứa bé thì tốt hơn, sớm mang thai chừng nào, bệnh của Kính Huyên liền sớm có hy vọng chừng ấy.” Nói xong, Aida nhìn đồng hồ trên vách tường, nói: “Ngại quá, sắp đến giờ hẹn gặp bệnh nhân của tôi rồi.”
“Được, vậy tôi không làm phiền cô nữa…” Nói rồi, Hoa Ngữ Nông đứng khỏi ghế, xoay người đi về phía cửa, trong đầu tràn ngập những tưởng tượng về viễn cảnh gặp lại lần nữa của mình và Ninh Quân Hạo.
Anh sẽ đối xử với cô thế nào? Sẽ đáp ứng làm tình một đêm với cô sao?
Tình cảm của anh bây giờ với Trần Nhược Hồng nhất định rất ngọt ngào đúng không, vậy sao lần đó thám tử nói với cô rằng, hình như bọn họ vẫn chưa kết hôn. Giờ cô chen vào giữa hai người, liệu có thích hợp không?
Mang theo suy nghĩ vô cùng rối loạn, cô xoay người trở lại phòng bệnh của Kính Huyên!
CHƯƠNG 39: MẸ, CON TỪ ĐÂU TỚI?
Trong phòng bệnh, Kính Huyên đang ngồi trên giường bệnh xem TV, lúc Hoa Ngữ Nông bước vào, thằng bé cũng không hề để ý.
“Cục cưng…” Nhìn gương mặt nhỏ nhắn dễ thương của con trai, cô cảm thấy lòng mình vô cùng chua xót, đi đến trước giường bệnh, vươn một tay ôm thằng bé vào lòng, im lặng không nói gì.
“Mẹ, mẹ che TV của con rồi.” Kính Huyên giãy dụa vài cái, nhíu mày nói.
“Kính Huyên, mẹ sẽ cứu con, nhất định mẹ sẽ không để con có việc gì.” Hoa Ngữ Nông tiếp tục ôm chặt Kính Huyên, thì thào lẩm bẩm.
Kính Huyên nghe vậy, đột nhiên chớp mắt vài cái, sau đó hỏi: “Mẹ, con từ đâu tới vậy?”
“A…chuyện này…chuyện này…” Hoa Ngữ Nông thấy con đột nhiên hỏi vấn đề này, hơi sững sờ một chút, thầm nghĩ trước giờ thằng bé chưa thắc mắc chuyện đó bao giờ, sao hôm nay lại đột nhiên nổi hứng tò mò chứ? Chẳng lẽ đã đến lúc cần làm công tác giáo dục mang tính vỡ lòng cho con trẻ rồi? Nghĩ cũng đúng lắm, bình thường trẻ con nước ngoài đều tiếp thu loại giáo dục này rất sớm.
Chẳng qua, bảo cô phải nói mấy chuyện đó với con trai của mình, quả thật trong lòng vẫn còn chút xấu hổ.
Vẻ mặt Hoa Ngữ Nông có chút ngượng ngùng, sau đó hắng giọng nói: “Con ấy à, là chui từ trong bụng mẹ mà ra. Vốn dĩ…ban đầu, con là một thứ đại loại giống như nòng nọc ở trong bụng cha con, sau đó thì, ba gặp mẹ, rồi sau đó…cứ thế…tiếp tục…thế là…liền…”
Hoa Ngữ Nông hết sức cố gắng dùng những từ ngữ mà Kính Huyên nghe hiểu được để giải thích quá trình thai nghén một sinh mệnh nhỏ trong bụng mình, thế nhưng trong khi cô đang lúng túng xấu hổ nói rõ

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT