watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7322 Lượt

mẹ căn bản không có em bé, căn bản không có, con muốn cha cơ, con muốn cha cơ…” Nói xong, Kính Huyên lại bắt đầu gào khóc.
“Cái thằng bé này…Mẹ đâu có lừa con? Thật sự có em bé bên trong mà, chẳng qua bây giờ em bé mới chỉ lớn xíu xíu thôi, đợi đến sang năm em bé mới trưởng thành, mới đi ra chơi với con được. Con đừng khóc nữa được không? Con còn khóc nữa, mẹ cũng muốn khóc theo đấy.” Hoa Ngữ Nông không nghĩ tới Kính Huyên càng lớn càng khó bảo, chỉ còn cách nhẫn nại dỗ dành.
“Thế em bé có cha không?” Kính Huyên lại ngừng gào khóc, nghiêm túc hỏi.
“A…Chuyện này…Chuyện này…” Hoa Ngữ Nông lại bị vấn đề của thằng bé làm khó.
“Chẳng lẽ em cũng giống con, đều là những đứa trẻ đáng thương không có cha sao? Hu hu hu…Làm con của mẹ vì sao đều đáng thương như vậy chứ, chúng ta đều không có cha, thật đáng thương quá, không thích làm con của mẹ đâu, không thích đâu…”
“Đủ rồi, không phải là cần cha thôi sao? Cho con là được chứ gì.” Hoa Ngữ Nông đã sắp bị Kính Huyên làm cho phát điên rồi, trong lúc nhất thời nhanh mồm nhanh miệng rống lên.
“A?” Có lẽ Kính Huyên cũng không nghĩ tới lần này Hoa Ngữ Nông sẽ đáp ứng, thằng bé hơi im lặng một chút, sau đó lập tức leo lên người cô nhìn trái nhìn phải: “Ở chỗ nào? Cha ở chỗ nào?”
“Con tìm loạn cái gì ở đây? Làm sao cha có thể ở trên người của mẹ được chứ? Cha con đang ở Z quốc, Z quốc xa xôi ấy, một nơi cần phải đi máy bay thật lâu thật lâu mới đến được, biết không?”
“Con muốn đi Z quốc, con muốn đi tìm cha…” Nói xong, Kính Huyên liền từ trên giường nhảy xuống, đi chân trần đến chỗ cái tủ nhỏ bên cạnh, bê một chiếc ghế qua để đứng, đem cánh cửa tủ nhỏ mở ra muốn thu thập hành lí bên trong.
Giờ phút này Hoa Ngữ Nông mới ý thức được việc điên rồ mình vừa làm, không phải điều cô sợ nhất chính là Ninh Quân Hạo biết được mình có con hay sao? Giờ Kính Huyên muốn đi tìm anh, cô nên làm gì chứ? Ngăn cản thằng bé nhất định không được, dựa theo cái tính cách khó chơi của nó, không chừng sẽ náo loạn đến gà chó không yên mới thôi. Thế nhưng thật sự dẫn thằng bé đi tìm Ninh Quân Hạo cô lại có chút bận lòng, sợ rằng anh sẽ đoạt mất con đi.
Làm sao bây giờ? Cô nên làm cái gì bây giờ?
*********** đường phân cách rối rắm rối rắm *************
Z quốc, thành phố Y, lúc này thời gian là mười giờ tối.
Trong một quán bar xa hoa ở trung tâm thành phố, âm nhạc rộn ràng cùng chất cồn kích thích khiến nét mặt mọi người đều trở nên mê say, chìm đắm trong thế giới mờ ảo và hào nhoáng này.
Trên một chiếc ghế dài tương đối im ắng, hai người Ninh Quân Hạo cùng Lâm Tuấn Hiền đang ngồi cùng nhau uống rượu trò chuyện.
Lúc này, đối diện chỗ bọn họ đang ngồi có ba cô gái xinh đẹp trẻ tuổi, tầm mắt của họ thường xuyên liếc về phía Ninh Quân Hạo, giống như đem hai người bọn họ trở thành đối tượng để mình dụ dỗ đêm nay.
Vẻ mặt Lâm Tuấn Hiền giờ phút này rất thả lỏng, anh tựa lưng vào ghế ngồi, trong tay cầm ly rượu nhẹ nhàng lắc, dưới ánh đèn mập mờ không ngừng toát ra những thứ ánh sáng khác nhau.
Ánh mắt anh vô tình quét qua phía đối diện, lại phát hiện trong số đó có một cô gái đang nhìn thẳng mặt mình, trong ánh mắt lộ ra chút toan tính.
Anh khẽ cong môi cười, tính dùng ánh mắt đáp lại cô, lại không nghĩ tới cô bé kia giống như được cổ vũ, lập tức cùng hai cô gái bên cạnh đi về phía mình.
Tâm trạng Ninh Quân Hạo lúc này không tính là quá tốt, từ sau đêm điên cuồng đó ở khách sạn Mance, trong đầu anh thường xuyên không tự chủ được nhớ về bóng hình nhỏ xinh ấy, điều này làm cho anh cảm thấy thật phiền toái, lý trí nói rằng bản thân không cần tiếp tục nhớ đến cô ta nữa, nhưng suy nghĩ lại hoàn toàn không nghe lời điều khiển.
Lúc ba cô gái đi về phía này anh cũng đã nhận ra, vì thế nhíu mày nhìn Lâm Tuấn Hiền nói: “Là cậu đùa giỡn hả?”
“Nếu quyết định ra ngoài thả lỏng, thì vẫn nên chơi cùng nhiều người mới vui.” Lâm Tuấn Hiền mỉm cười nói giỡn.
Ninh Quân Hạo chắc cũng hiểu được lời anh ta nói có lý, nên không nói thêm gì nữa, trên thực tế, anh cũng muốn thử xem, khi mình ở cùng người phụ nữ khác có thể quên được bóng dáng “chết tiệt” kia hay không.
Sau khi ba cô gái tiến đến trước mặt, Lâm Tuấn Hiền liền mời họ ngồi xuống.
“Chào ba em xinh đẹp, không biết nên xưng hô thế nào đây?” Lâm Tuấn Hiền mỉm cười chào hỏi cùng họ.
“Em tên Lynda, còn mỹ nữ tóc dài này là Joy, mỹ nữ tóc ngắn là Munday. Chúng em đều là người mẫu, không biết hai anh tên gọi là gì đây? Chắc không để ý cho chúng em danh thiếp của hai người đâu nhỉ?” Cô gái vừa phóng điện ban nãy với Lâm Tuấn Hiền cũng mỉm cười giới thiệu.
“Munday?” Ninh Quân Hạo nghe thấy tên này, ánh mắt thoáng chốc trở nên sáng ngời.
CHƯƠNG 57: CÔ NÀNG CHẾT TIỆT.
“Lâm Tuấn Hiền, rất hân hạnh được quen biết ba người, vị này là bạn của tôi, Ninh thiếu. Ngại quá, hôm nay trên người không mang theo danh thiếp.” Lâm Tuấn Hiền tùy ý giới thiệu vài câu, rồi nhắc đến Ninh Quân Hạo đơn giản trước mặt họ, sau đó rót chút rượu vào ba chiếc ly rỗng trên bàn, cầm lên đưa tới chỗ ba cô gái: “Gặp mặt là có duyên, nào, cạn một ly vì sự quen biết của chúng ta.”
Ba cô gái nghe vậy liền ồn ảo cầm lấy ly rượu, cùng bọn họ cụng ly.
Uống hết ly đầu tiên, Lynda tò mò nhìn về phía Ninh Quân Hạo đang ngồi một bên: “Nhìn Ninh thiếu trông thật sự rất quen, không biết chúng ta đã gặp qua ở nơi nào rồi?”
“Vậy sao?” Ninh Quân Hạo không cho là đúng, anh chỉ khẽ cười, không định đáp lại.
“Đúng vậy đấy, tôi cũng thấy Ninh thiếu trông rất quen mắt, chỉ không nhớ đã gặp qua ở chỗ nào thôi.” Cô gái đi cùng tên Joy cũng kêu lên.
Rất nhanh sau đó, Lynda giống như đã nhớ ra điều gì, chỉ vào Ninh Quân Hạo nói: “Tôi…tôi nhớ ra rồi, anh là Ninh Quân Hạo đúng không? Tổng giám đốc tập đoàn Hoa Đình, Ninh Quân Hạo đúng không?” Nói xong, cô dùng cánh tay chọc chọc cô gái tên Munday ngồi bên cạnh mình: “Munday, lần trước không phải cậu nói được Thịnh Thế giới thiệu cho gặp mặt với Ninh Quân Hạo hay sao?”
Nghe vậy, ánh mắt Munday nhanh chóng mở to, cô nhìn Ninh Quân Hạo nói: “Đúng rồi, đáng tiếc hôm ấy Ninh tổng bận việc đột xuất cho nên cuộc hẹn của chúng ta bị hủy bỏ giữa chừng. Nhưng mà anh yên tâm, tôi đã dựa theo phân phó của thư ký, không nói ra chuyện chúng ta chưa từng gặp mặt với trợ lý Tôn. Xem ra chúng ta quả thật là có duyên, lần trước không thể gặp mặt, nhưng lần này lại vô tình gặp gỡ, có thể thấy anh ở đây, thật là vui quá!”
Nghe xong lời của cô ta, Ninh Quân Hạo lập tức nhướn mày, nghi ngờ hỏi: “Cô nói cuộc hẹn là chỉ lần trợ lý Tôn sắp xếp ở khách sạn Mance sao?”
“Thì ra Ninh tổng còn nhớ rõ, hihi… Đúng vậy đó, bây giờ nghĩ lại, thật đúng là tiếc nuối mà…” Nói xong, vẻ mặt Munday có chút tiếc hận.
Thế nhưng lời nói đi vào tai Ninh Quân Hạo lại giống như sấm sét đi ngang, cô gái này là Munday, vậy người phụ nữ lần đó cùng anh mây mưa thất thường trong khách sạn Mance là ai? Chẳng lẽ…
Là cô? ? ? ?
Trong đầu Ninh Quân Hạo đột nhiên hiện ra một gương mặt quen thuộc.
Nhất định là thế, khó trách đêm ấy cô không chịu bật đèn, thì ra là sợ anh sẽ nhận ra mình.
Người phụ nữ chết tiệt này, rốt cuộc cô muốn làm cái gì? Vì sao lại nhiều lần dùng đủ mọi cách để lên giường với anh nhưng không dám xuất hiện trước mặt chứ?
Nghĩ đến đây, hắn lập tức đứng dậy khỏi ghế salon, ném một câu lại cho Lâm Tuấn Hiền: “Đi, đi làm một việc với tôi.” Sau đó lập tức đi về phía cửa quán bar.
Nghe vậy, Lâm Tuấn Hiền cũng không dám tiếp tục ở lại, chỉ đành nở nụ cười tạ lỗi với ba cô gái, đem tiền đặt ở trên bàn rồi đi ra ngoài theo.
“Tổng tài, đã xảy ra chuyện gì? Vì sao đột nhiên phải rời đi?” Ra khỏi cửa quán bar, trên đường đi đến bãi đỗ xe, Lâm Tuấn Hiền có chút tò mò hỏi.
“Lập tức đi đến khách sạn Mance điều tra xem đêm hôm đó người phụ nữ đi đến phòng Tổng Thống là ai.” Vẻ mặt Ninh Quân Hạo lạnh băng, vừa đi vừa nói.
“Đêm hôm đó? Chẳng lẽ là…” Lâm Tuấn Hiền hình như cũng đã đoán được nguyên nhân Ninh Quân Hạo rời đi, anh lập tức hiểu ra chỗ khác lạ của chuyện này, liền lấy điện thoại ra gọi cho giám đốc của khách sạn Mance.
Dặn dò sắp xếp vài câu với giám đốc khách sạn để anh ta sai người đem băng ghi hình hôm đó lên xong, anh liền cùng Ninh Quân Hạo vào xe, nhanh chóng đi về phía khách sạn Mance.
20′ sau, bọn họ đi tới phòng theo dõi của khách sạn Mance, khi đoạn băng ghi hình ngày hôm đó được mở lên, hai người liền nhìn chăm chú vào màn hình, ánh mắt mở lớn.
“Tại sao có thể như vậy? Đây không phải là phu nhân hay sao?” Lâm Tuấn Hiền không tin nổi nhìn vào cô gái đang cầm lấy tấm thẻ phòng kia, thốt lên tiếng hỏi.
“Lập tức đi tìm thám tử tư, mặc kệ dùng cách gì, cho dù lật cả Trái Đất lên cũng phải tìm ra Hoa Ngữ Nông cho tôi.” Ninh Quân Hạo nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé quen thuộc kia, lạnh lùng ra lệnh cho cấp dưới, lúc này anh tuyệt đối sẽ không để cô tiếp tục đánh lừa mình nữa.
Rốt cuộc cô coi anh là cái gì? Nói đến là đến, nói đi là đi, muốn liền muốn, không muốn liền biến mất sao?
“Vâng, tôi biết mình nên làm thế nào.” Lâm Tuấn Hiền gật đầu, trong lòng lại đổ mồ hôi thay cho Hoa Ngữ Nông, anh thật sự không hiểu nổi cô vợ trước của tổng tài nhà mình đang

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT