|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Kính Huyên vừa chạy vừa nói.
Hoa Ngữ Nông: “…”
Lúc này, tại cửa thang máy của khoa huyết học, Ninh Quân Hạo và Lâm Tuấn Hiền vừa đi ra thì điện thoại của Lâm Tuấn Hiền rung lên.
“Tổng tài, anh cứ đi về phía trước, cậu chủ ở phòng bệnh số 502, tôi đi nghe điện thoại một chút, sẽ lập tức đến sau.” Nói xong, Lâm Tuấn Hiền bước qua một góc để nhận điện thoại.
Ninh Quân Hạo liền nhấc chân đi về phía phòng bệnh.
Khi anh vừa đến cửa phòng 501 liền nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ chạy đến trước mặt mình, bất ngờ bị anh đụng ngã.
“Oa… Đau quá…” Người vừa bị ngã ngửa ra không phải ai khác, chính là Kính Huyên vừa chạy ra từ phòng bệnh nói muốn đi tìm cha, cú ngã này khiến cậu nhóc bắt đầu òa khóc.
Ninh Quân Hạo vốn không định để ý đến tiểu quỷ bị ngã ngửa này, nhưng mà nghe thấy cậu nhóc khóc ầm lên, anh có chút không đành lòng, vì thế xoay người bế cậu nhóc lên từ dưới đất, hỏi: “Cháu có làm sao không?”
Khi anh nhìn thấy mặt của Hoa Kính Huyên thì lúc này nó đã sớm nhăn nhúm lại vì nghẹn nước tiểu, trên mặt còn có nước mắt, nên dù cảm thấy cậu bé này rất quen thuộc, nhưng anh không hề nghĩ tới đây chính là con mình, dù sao từ ảnh chụp đến thực tế vẫn có nhiều chênh lệch.
Kính Huyên không nói gì, cũng không tiếp tục khóc nữa.
Ninh Quân Hạo thấy cậu bé không lên tiếng, cho là không có việc gì, vì thế buông chú nhóc ra, chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước.
Ai ngờ anh vừa mới nhấc chân liền phát hiện quần của mình bị một bàn tay nhỏ túm chặt.
“Cháu làm cái gì vậy?” Không biết cậu nhóc nghịch ngợm này muốn gì, Ninh Quân Hạo đành quay đầu hỏi.
“Cháu…muốn…đi tiểu…tiểu…” Kính Huyên đã nhịn đến mức khuôn mặt nhỏ bé sắp tái nhợt rồi, khó khăn cất tiếng.
“Vậy cháu mau đi đi, túm quần chú làm gì?” Ninh Quân Hạo kỳ quặc nhìn cậu bé này. Trên thực tế, anh không muốn tiếp tục lãng phí thời gian cùng bé chút nào hết, anh còn vội đi nhìn mặt con mình cơ.
“Cháu…đi…không…được…chú…ôm cháu đi nhà…vệ sinh…đi…mà…” Vẻ mặt Kính Huyên vô cùng khổ sở nói, xem ra cậu nhóc đã nín đến cực hạn rồi.
“Hả…Chuyện này…” Đối với yêu cầu quái đản của cậu nhóc, Ninh Quân Hạo bỗng chẳng biết làm sao, anh đến bệnh viện này để gặp mặt con trai, sao lại biến thành ôm chú nhóc này đi nhà vệ sinh rồi thế?
“Nhanh lên chú, cháu sắp tè ra quần rồi đây này…” Kính Huyên thấy Ninh Quân Hạo không có động tác gì, vội lên tiếng thúc giục.
“Được rồi, được rồi, WC ở chỗ nào?” Ninh Quân Hạo bất đắc dĩ đành đáp ứng, vươn một tay bế cậu nhóc từ dưới đất lên.
“Trong phòng bệnh có WC.” Kính Huyên cuộn tròn người, cả thân thể đều phát run nói.
Không còn cách nào khác, Ninh Quân Hạo đành phải bước vào phòng bệnh 501 mượn tạm buồng vệ sinh.
Đưa cậu nhóc vào WC xong, Ninh Quân Hạo liền chuẩn bị xoay người rời đi, thế nhưng vẫn bị một cái tay nhỏ bé túm lấy ống quần.
“Cháu lại làm sao nữa vậy?” Ninh Quân Hạo sắp bị chú nhóc nghịch ngợm này quấy rối đến chết rồi.
“Bồn cầu cao quá, cháu không với được…” Kính Huyên gấp đến độ sắp khóc lên rồi, mếu máo nói.
Nghe vậy, Ninh Quân Hạo đành phải bế cậu bé lên, giúp cậu bé đi tiểu.
Kính Huyên cuối cùng cũng chuẩn bị đi vệ sinh, nhưng khi cậu nhóc tiểu được một nửa, đột nhiên dừng lại, quay đầu nghiêm túc nói với Ninh Quân Hạo: “Không cho chú nhìn lén đâu đấy….”
Thế là Ninh Quân Hạo đành “…” .
Đi WC xong, cả người Kính Huyên đều thoải mái, cậu nhóc nhảy xuống khỏi người Ninh Quân Hạo, xoay người nói với anh: “Cháu không khách khí nhé!”, xong liền chạy nhanh như chớp ra khỏi phòng.
“Không khách khí?” Ninh Quân Hạo cực kì bực bội nhìn bóng lưng rời đi của cậu nhóc kia, không rõ vì sao nó lại nói với mình là không khách khí, đáng lẽ phải nói cám ơn, sau đó…dù sao cũng không phải nói một câu không khách khí là được!
Khẽ lắc đầu, Ninh Quân Hạo đi ra khỏi phòng bệnh, không hề để tâm đến cậu nhóc đó nữa, giờ phút này trong lòng anh đang mong ngóng được nhìn thấy con trai của mình.
Đi đến cửa phòng bệnh 502, anh nhìn thấy Lâm Tuấn Hiền đã tới, Hoa Ngữ Nông ở trong phòng bệnh, trong lòng cô còn ôm một cậu bé trai, đầu của cậu bé đang xoay ra nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.
“Tổng tài, anh vừa mới đi chỗ nào thế?” Lâm Tuấn Hiền nhìn thấy Ninh Quân Hạo tiến đến, lập tức hỏi.
“Không đi đâu cả.” Ninh Quân Hạo không muốn nhắc tới chuyện vừa xảy ra, ánh mắt của anh chỉ vững vàng đặt trên người cậu bé mà Hoa Ngữ Nông ôm trong lòng, anh cảm thấy quần áo trên người cậu bé nhìn trông hơi quen mắt.
“Cục cưng, mau nhìn kìa, ba của con đến rồi đấy.” Lúc này Hoa Ngữ Nông mới vỗ vỗ cái mông nhỏ của Kính Huyên, nhẹ giọng ghé vào lỗ tai con nói.
“A? Ở chỗ nào? Chỗ nào thế?” Kính Huyên lập tức quay đầu lại, hết nhìn đông lại nhìn tây hỏi.
Ninh Quân Hạo nhìn thấy cậu bé này hóa ra chính là chú nhóc ban nãy nhất quyết không ngừng lôi kéo mình đòi đi nhà vệ sinh, vẻ mặt liền trở nên sửng sốt.
“Chú, làm sao chú lại tới đây?” Kính Huyên nhìn thấy Ninh Quân Hạo, kỳ quặc hỏi.
CHƯƠNG 64: NHÀ CỦA BỌN HỌ
“Kính Huyên, con đang nói gì đấy? Đó là ba của con, không phải chú.” Hoa Ngữ Nông nghe vậy liền lập tức cải chính.
“A? Ba? Thật thế sao? Chuyện này có thật không?” Kính Huyên nghe nói người chú trước mặt chính là ba, vẻ mặt nhất thời tỏ ra không sao tin được.
Ninh Quân Hạo cũng không đoán ra đây chính là con mình, trong giây lát cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Kính Huyên nhảy xuống khỏi lòng Hoa Ngữ Nông, đi quanh người Ninh Quân Hạo vài vòng, đánh giá trên dưới một lần, sau đó đứng trước mặt anh, cực kì nghiêm túc hỏi: “Nếu chú là ba của cháu, chú có chứng cớ gì để chứng minh không?”
“Chứng minh? Cái này…” Lâm Tuấn Hiền không đoán trước được cậu nhóc này lại nhiều chuyện như vậy, còn đòi chứng minh nữa, trong giây lát anh cũng ngẩn người không biết làm sao.
“Con muốn ba chứng minh thế nào?” Ninh Quân Hạo nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, vẻ mặt buồn cười nhìn cậu bé đang tỏ vẻ nghiêm túc nói chuyện cùng mình, hỏi ngược lại.
Kính Huyên cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát, sau đó nói: “Cháu hỏi mấy vấn đề, chú trả lời, nếu chú trả lời đúng, vậy chứng minh chú chính là ba của cháu.”
“Được, con hỏi đi.” Ninh Quân Hạo cũng muốn biết con mình có thể hỏi những vấn đề gì, vì vậy anh hứng thú nói chuyện cùng thằng bé.
“Nhớ là phải giống như trong TV, hỏi phát trả lời luôn đấy nhé. Chuẩn bị, bắt đầu, cháu hỏi chú, bộ ngực của mẹ cháu có hình gì?” Kính Huyên nhanh chóng đặt ra vấn đề thứ nhất.
“Ừm, chuyện này…” Nghe vậy, ánh mắt Ninh Quân Hạo hơi tối nhìn thoáng qua Hoa Ngữ Nông đang đứng đằng sau Kính Huyên, rơi trúng vào gương mặt đỏ bừng như trái táo của cô. Cô liền lập tức nhéo lỗ tai Kính Huyên nói: “Con hỏi cái vấn đề linh tinh gì vậy hả?”
“Ui ui ui…Đau…Mẹ không được bắt nạt trẻ con như thế…” Kính Huyên đau quá kêu ầm lên, sau đó giãy dụa nói.
Ninh Quân Hạo nhìn hai mẹ con trước mặt, buồn cười nói: “Bộ ngực của mẹ con rất đầy đặn.”
“Anh…” Hoa Ngữ Nông không ngờ Ninh Quân Hạo lại thật sự trả lời vấn đề của Kính Huyên, mặt lập tức đã đỏ nay càng đỏ hơn.
“Đáp án, bộ ngực của mẹ rất to, rất co dãn.” Kính Huyên lớn tiếng tuyên bố.
Lâm Tuấn Hiền đứng xem một bên cảm thấy mình không thích hợp ở đây trong trường hợp này, vì vậy anh khẽ ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói bên tai Ninh Quân Hạo: “Tổng tài, tôi qua bên kia trước, hỏi xem bên phía bệnh viện Nhân Tâm đã mời được chuyên gia tới chưa…”
“Cậu đi đi.” Ninh Quân Hạo gật đầu, đồng ý để anh ta rời đi.
“Sau đây là đề thứ hai.” Kính Huyên tiếp tục hỏi: “Mông của mẹ thế nào?”
“Kính Huyên, con còn hỏi mấy vấn đề kì quái này nữa, mẹ liền tức giận đấy.” Hoa Ngữ Nông nghe vậy, lại thưởng cho Kính Huyên mấy cú cốc vào đầu.
Kính Huyên bị đánh rất đau, vô cùng ai oán dẩu môi nói: “Mẹ đã tức giận rồi mà.”
Ninh Quân Hạo bị dáng vẻ đáng yêu của Kính Huyên chọc cười, anh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Cái mông của mẹ con cũng rất đầy đặn.”
“Đáp án, mông của mẹ rất cong, rất đầy đặn.” Kính Huyên lại lớn tiếng tuyên bố. Sau đó cậu nhóc liền hai mắt rưng rưng, bổ nhào tới trước mặt Ninh Quân Hạo, ôm chân của anh nói: “Ba, chú đúng là ba của cháu rồi…” ))
Kế tiếp chính là màn tái ngộ cảm động của cha và con, nhưng bởi vì trò đùa của Kính Huyên khiến cho cảnh tượng này nhìn qua hết sức mắc cười, mà Hoa Ngữ Nông thì lại bị hai cha con làm cho mặt mũi đen xì cả.
Hai cha con gặp mặt xong rồi, Lâm Tuấn Hiền liền từ ngoài cửa bước vào, báo cáo với Ninh Quân Hạo: “Tổng tài, bên phía bệnh viện Nhân Tâm đã chuẩn bị xong phòng bệnh rồi, chuyên gia khoa huyết học cũng đã đến, chỉ chờ chúng ta qua liền lập tức làm kiểm tra.”
“Được, phía bên này cậu lo liệu nốt đi, tôi dẫn bọn họ qua bệnh viện Nhân Tâm trước.” Nói xong, Ninh Quân Hạo ôm lấy Kính Huyên bước ra ngoài.
Thấy thế, Hoa Ngữ Nông lập tức nhanh chóng đi theo.
***** đường phân cách giây phút cảm động *****
Chạng vạng tối, tại biệt thự bên bờ Nam Hồ, một nhà ba người “hạnh phúc” cùng nhau ăn cơm trong phòng khách.
“Kính Huyên, con thích ngôi nhà này không?” Ninh Quân Hạo vừa ăn cơm vừa cùng con trai bồi dưỡng tình cảm.
“Có,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




