|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nữa, em phù hợp tất cả yêu cầu của tuồng vui này. Anh tin tưởng em sẽ là một nữ chính hoàn mỹ." Ngô Hạo Thiên không hề nghĩ ngợi liền trả lời ra.
Lại một lần nữa, Đường Ngọc hỏi lại một lần: "Tại sao không thể không là tôi?"
Ý của cô nói là, cô quả thật cần tiền, nhưng diễn kịch, không nhất định phải là cô diễn, tại sao cố tình chọn trúng cô?
"Việc này. . . ." Ngô Hạo Thiên hơi suy tư, cái vấn đề này anh cũng đã hỏi mình, "Có lẽ, điều kiện của em là hàng thật giá thật, khiến anh tương đối an lòng, về sau cũng sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái không đáng."
Đường Ngọc hiểu rõ gật đầu, "Tại sao anh gấp gáp kết hôn như vậy. . . ." Hỏi xong, Đường Ngọc cảm thấy đường đột, vừa rồi anh đã nói, cả hai không có quyền hỏi tới chuyện riêng của đối phương, cô vội vã giải thích: "Tôi cảm thấy nếu kết hôn, trước đó, tôi cần hiểu rõ về anh một chút."
"Đây là ước định của anh và ba, ba yêu cầu anh tiếp quản tập đoàn vào năm hai mươi bảy tuổi thì phải kết hôn, vì để tránh xem mắt tiếp, anh chỉ còn kế này, dù sao đều là kết hôn với người không yêu."
Câu nói sau cùng, khiến trong lòng Đường Ngọc chua xót, con gái đều từng mơ mộng, người cùng mình bước vào thánh đường hôn nhân, nhất định là người đàn ông yêu mình, nhưng. . . . Hôn nhân của cô bị bán.
Đường Ngọc không phải người phụ nữ kiểu cách, nếu lần đầu tiên nhất định phải mất đi, nhất định phải cho một người mình không yêu, cô cũng vô ý so đo chuyện tối ngày hôm qua.
Cô không lời nào để nói, cầm bút trên bàn lên chuẩn bị ký tên, Ngô Hạo Thiên lại đột nhiên ngăn cô.
"Đường Đường, em cần phải suy nghĩ kỹ, ký vào rồi không thể đổi ý, hơn nữa trong hợp đồng này còn có một điều quan trọng. . . ."
"Là cái gì?" Đường Ngọc hỏi.
Ngô Hạo Thiên nhìn vào mắt cô, gằn từng chữ mở miệng: "Trong thời hạn hợp đồng, có thể xảy ra quan hệ tình dục tự nguyện, nhưng lại không thể yêu anh. . . ."
"A. . . . . ." Đường Ngọc giống như là nghe được chuyện buồn cười gì, đột nhiên cười, trong nụ cười kia tràn đầy ý giễu cợt, cô cúi đầu, cầm văn kiện lên, nhanh chóng ký tên mình lên.
"Xin Ngô tổng yên tâm, tôi tuyệt đối không thể nào yêu anh." Đường Ngọc hoàn toàn không để ý sự lạnh lùng ở đáy mắt Ngô Hạo Thiên, thờ ơ nhún vai, "Vậy chuyện ba chục truyện. . . ."
Ngô Hạo Thiên gần như cắn răng nghiến lợi, "Tôi đã bảo luật sư đưa tiền cho công ty tín dụng."
"Ừ." Nghe được món nợ đã giải quyết, trong lòng Đường Ngọc lại không có vui sướng, ngược lại càng mệt mỏi, cô cũng không cảm ơn Ngô Hạo Thiên, bởi vì đây là thứ cô nên được trong giao dịch.
"Vậy. . . . Lúc nào thì kết hôn?"
"Ngày mốt."
"Nhanh như vậy?"
"Đúng. Bởi vì tất cả công việc kết hôn đều được chuẩn bị, hơn nữa tôi không chuẩn bị tiệc, tối nay tôi sẽ dẫn em về nhà gặp ba."
"Được, vậy buổi chiều tôi đi ra ngoài một chuyến."
"Đi đâu?"
Đường Ngọc đi tới cửa phòng ngủ, quay đầu lại nhìn anh một cái, "Đi gặp người bạn, thuận tiện thông báo ba mẹ, con gái của bọn bọ. . . . kết hôn."
Ngô Hạo Thiên thoáng chút đăm chiêu nhìn bóng dáng đơn bạc của Đường Ngọc biến mất, anh nghe được ra bất mãn trong lòng Đường Ngọc, nhưng cô vẫn ẩn nhẫn tâm tình của mình. Mặc dù Đường Ngọc không có nói bối cảnh sau lưng của cô, nhưng anh đã phái người tra ra tất cả tài liệu cặn kẽ của cô.
Ngô Hạo Thiên từ trong túi giấy phía sau, lấy ra tài liệu điều tra về Đường Ngọc, Đường Ngọc, năm nay hai mươi mốt tuổi, tốt nghiệp đại học H, thành tích ưu tú, ba tháng trước công ty nhà họ Đường, bởi vì Đường Lam Tường quyết định sai lầm mà dẫn đến phá sản, vì vậy mới mượn công ty tín dụng mười triệu, chuẩn bị vượt qua cửa ải khó, tiền vốn cộng thêm tiền lời, tiền nợ tổng cộng là ba chục triệu.
Làm anh kỳ quái là, đơn đặt hàng quan trọng mà nhà họ Đường bỏ lỡ, lại bị Ngô thị giành đơn, mặc dù việc này không phải qua tay Ngô Hạo Thiên, nhưng anh vẫn cảm thấy kỳ quái, Ngô thị là đầu rồng lâu năm trong ngành điện tử, sao lại giành hợp đồng của một xưởng nhỏ?
Càng làm anh giật mình chính là, sau khi nhà họ Đường xảy ra chuyện, lại giao toàn bộ món nợ khổng lồ này cho Đường Ngọc vừa ra đại học. Trên mặt Ngô Hạo Thiên lộ ra ý lạnh, cha mẹ như vậy thật làm cho lòng người lạnh ngắt, nhưng Đường Đường không thấy vậy, ngược lại nghĩ hết tất cả biện pháp, thậm chí nghĩ đến đi bán thân trả nợ.
Có thể nghĩ, mấy ngày nay Đường Ngọc chịu bao nhiêu khổ sở.
Ngô Hạo Thiên xác nhận hợp đồng mà Đường Ngọc đã ký tên, cầm bút lên, ký tên mình lên cạnh tên cô, lúc ký "Giấy thỏa thuận li hôn", anh đột nhiên dừng bút, suy nghĩ một chút lại không có ký tên, anh chỉ đem hợp đồng đã ký, và "Giấy thỏa thuận li hôn" chỉ có Đường Ngọc ký, cùng với tài liệu điều tra Đường Ngọc, cùng bỏ vào trong túi giấy; chuyện Ngô thị khiến nhà họ Đường phá sản, anh không thể nói với Đường Ngọc, anh không biết mình có mục đích gì, ít nhất, anh không muốn khiến Đường Ngọc thương tâm.
Một năm này, nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm. . . . Nhưng một khắc này, Ngô Hạo Thiên thật hi vọng ngày đó tới chậm một chút.
***
Đường Ngọc tắm rửa sạch sẽ, thay xong quần áo từ trong nhà đi ra thì Ngô Hạo Thiên đã ra cửa, anh để lại tờ giấy trên bàn, buổi tối gọi điện thoại cho anh, anh đi đón em.
Đường Ngọc gọi điện thoại cho Tả Hiểu Thiến trước, hẹn chỗ gặp mặt với cô, lại theo số điện thoại di động Ngô Hạo Thiên để trên tờ giấy, gửi tin nhắn, tôi và bạn hẹn gặp ở quán cà phê Thanh Điềm, bốn giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho anh.
Khi Đường Ngọc tới quán cà phê Thanh Điềm đã hẹn, thì Tả Hiểu Thiến đã ngồi ở trong góc lo lắng chờ cô, cô ấy nhìn thấy Đường Ngọc, phất tay ra hiệu từ xa.
"Đường Đường! Tối hôm qua cậu đi đâu? Làm mình lo quá!" Đường Ngọc còn chưa có ngồi vào chỗ của mình, Tả Hiểu Thiến đã oanh tạc, "Mình gọi điện thoại cho cậu không được, liền gọi điện thoại cho Trần Tư Vĩ, anh ấy nói cậu đã đi rồi, hai người chúng tôi sốt ruột cả buổi tối."
Đường Ngọc bày tỏ áy náy, nói ra lời kịch trước đó đã chuẩn bị xong: "Thật xin lỗi, khiến cậu sốt ruột, điện thoại di động của mình hết pin, tối hôm qua ở tại nhà bạn."
"Cậu làm mình sợ muốn chết, lần sau không cho như vậy." Tả Hiểu Thiến không nghi ngờ gì, bắt đầu nhiều chuyện: "Ngày hôm qua cậu và Trần Tư Vĩ gặp nhau, cảm giác như thế nào? Thật ra thì mình thấy Trần Tư Vĩ không tệ, vóc người không tệ, nhà cũng có tiền, mặc dù không phải phú hào siêu cấp lớn, nhưng gia cảnh cũng ở xã hội thượng lưu. . . ."
Đường Ngọc than thở trong lòng, nói thật, Trần Tư Vĩ rốt cuộc trông như thế nào, cô thật đúng là không có chú ý, trường hợp ngày hôm qua, cô nào có tâm tư chú ý diện mạo một người đàn ông? Hiện tại cô chỉ nghĩ, nên mở miệng nói việc cô muốn kết hôn thế nào. . . . .
"Hiểu Thiến." Đường Ngọc cắt đứt sự om sòm của Tả Hiểu Thiến, "Mình có việc muốn nói với cậu."
"Chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




