|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lần nói dối, chú nghĩ con có cảm giác gì? Khi con và chú thân hơn, chú nói với con chú và bạn gái đã chia tay nhau. Vậy mà bây giờ, chính tai con phải nghe những người trong công ty nói về cái đám cưới của chú và người con gái đó. Chú nghĩ con sẽ làm gì?
Hải Anh đùa giỡn:
– Thì sao? Điều đó làm con thấy khó chịu à? Chú vẫn thương con mà, pé Pi.
Phương Vy mím môi:
– Đừng đùa nữa, làm ơn nghiêm túc đi.
– Chú vẫn đang nghiêm túc đấy chứ.
Phương Vy đứng dậy, cô bỏ đi thật nhanh ra khỏi cửa. Cái tình cảm chôn dấu trong lòng cứ đè nén lại. Làm sao mà cô có thể nói cho người đàn ông đó hiểu tình cảm của mình khi người ta không hề muốn nghiêm túc nghe cô nói. Cô làm sao mà nói được khi người đàn ông cô thích lại coi cô không kém 1 đứa con nít lên 3 chứ.
– Pé Pi, con đi đâu vậy?
Hải Anh chạy theo cô ra khỏi cửa, anh giữ chặt tay Vy lại.
– Bỏ tay ra. – Cô gằn giọng.
– Con đừng hành động như đứa con nít thế chứ?
Phương Vy quay quắt lại, cô nói như gào lên:
– Phải, tôi là đứa con nít. Vì thế mà tôi không đáng để anh coi tôi như một người được quyền có tình cảm với anh, đúng không? Tôi là gì của anh? Anh nói đi….Chỉ là 1 đứa cháu thôi, phải không? Ừ, điều đó đã có sẵn khi tôi và anh quen nhau rồi. Thế thì tại sao anh lại quan tâm đến tôi nhiều như vậy, tại sao anh đưa tôi đi ăn tối cùng anh, tại sao anh khó chịu khi thấy những người đàn ông khác muốn làm quen, kết thân với tôi trong party của công ty? Không phải vì anh thương tôi như cháu ruột. Tôi và anh có máu mủ hay tình nghĩa gì đâu cơ chứ? Tại sao?
Hải Anh vẫn giữ khuôn mặt của mình thật bình thường, anh thản nhiên trả lời.
– Vì chú thích, thế thôi!?
– Thế còn tôi? Tôi không đồng ý thì anh cũng chẳng quan tâm phải không? Chết tiệt, anh là cái thứ gì mà tôi phải thích chứ? Và tôi nghĩ anh biết điều tôi cố gắng muốn nói cho anh biết là gì, phải không?
Hải Anh khẽ vuốt dòng nước trên mặt Phương Vy, anh thì thầm như rót mật vào tai cô:
– Vì Pé Pi thích chú, thích rất nhiều.
Phương Vy mỉm cười, cô gật đầu khẳng định. Niềm vui như đang len lỏi trong cơ thể.
– Phải,…em thích anh! Thích người chú của em.
Anh chợt nhăn mặt lại, đanh giọng:
– Chú không thích con xưng hô như thế. Chú chỉ coi con là đứa cháu, thế thôi. Từ bỏ suy nghĩ đó đi.
Phương Vy trợn mắt nhìn Hải Anh, trái tim cô như ngừng đập lại.
– Đây là người chú mà tôi quen sao?
– Ừ, phải đấy. Đừng làm chú khó xử nữa, pé Pi à.
Người con gái với bộ cánh màu trắng tinh khôi đang đối diện với tình cảm đầu đời của mình. Cô đã phải nghe, phải nhìn những gì đau đớn nhất. Đau quá…!
– Ừhm. Cũng chẳng sao cả, phải không chú? Con sẽ không làm phiền chú nữa đâu, chú yên tâm đi. Con sẽ không gặp chú nữa, không thích chú nữa, để chú khỏi phải khó xử vì con, nhé?
Hải Anh bật cười, anh vuốt tóc Phương Vy:
– Con nghĩ là con thoát được chú sao?
– Ý chú là gì? – Cô nhăn mặt..
– Chú sẽ vẫn gặp con, vẫn tìm thấy con, vẫn sẽ rủ con đi cafe, vẫn muốn gọi con là pé Pi.
Phương Vy khó hiểu:
– Tại sao?
– Không biết, chú thích vậy thì làm vậy.
Máu dồn lên đầu, Phương Vy hét toáng lên:
– Đừng có lúc nào cũng ích kỉ như thế. Tôi không muốn như vậy, tôi không muốn anh làm phiền tôi nữa. Nếu đã không thích tôi, không muốn tôi làm anh khó xử. Cớ gì anh phải làm như thế. Anh có thấy mâu thuẫn giữa 2 lời nói của mình không? Tôi không muốn mình phải đau khổ nhìn anh hạnh phúc với người khác, anh đừng có làm như vậy.
– Con không thích kệ con, chú cứ làm vậy đấy.
– Shit, anh là thằng khốn nạn, thôi thù anh. Cút đi.
Nói xong, Phương Vy quay lưng bỏ chạy. Hải Anh đứng lại nhìn theo, anh đốt thuốc…
– Dù con ghét chú thế nào, chú vẫn sẽ đứng ở đằng sau con…nhớ quay lại nhé, pé Pi.
Chương 17: Độc thoại nội tâm. Phương Vy mở cửa phòng, ngồi gục xuống trong góc. Nước mắt chảy ra…đau đớn quá.
Nó đã sống ở đây 16 năm, nhưng đã bao giờ thật sự nó tìm thấy cho mình 1 mục đích sống không? Nó không biết, nó cứ thấy tất cả như đang muốn nó phải từ bỏ những gì nó tạo dựng nên. Nó đã gặp chú nó, nó tưởng chú nó hiểu nó, thương nó thật nhiều. Nó tin vào điều đó, vì nó thấy trong mắt chú, nó là 1 đứa con gái cá tính nhưng yếu đuối. Phải, sự mạnh mẽ mà nó có bên ngoài chỉ là cái vỏ bọc nó tạo dựng nên nhằm che đậy một tâm hồn mỏng manh.
Nó vẫn còn nhớ ngày đầu tiên chú gặp nó, chú đã nằm tay nó, nhẹ nhàng siết chặt lại như không muốn nó chạy đi mất. Rồi quan tâm đến suy nghĩ, quá khứ, lo lắng đến những việc nhỏ nhặt của nó. Nó chỉ là một cô gái mới lớn, những cử chỉ như vậy đối với nó là cả một bầu trời đầy hạnh phúc. Nó khao khát được sống lại từng giây phút đó. Nhưng giờ đây…nó chỉ thấy nước mắt an ủi nỗi đau của nó. Nỗi đau vô giá trị mà nó mong mình sẽ quên đi.
Kí ức ngày nào lại quay về. Nó nhìn thấy chú đỡ ly rượu trên tay nó khi người đàn ông khác muốn mời nó 1 ly. Chú uống hết dùm nó, vòng tay ôm lấy nó và nói nó là cô gái quan trọng của chú. Nó hạnh phúc khi chú gọi nó cái tên “pé Pi”, nó vui khi chú nhảy với nó 1 điệu Valse. Lần đầu tiên nó đỏ mặt khi mặt chú và nó kề sát nhau…nó có thể cảm nhận được hơi thở của chú thổi lên khao khát yêu và được yêu của nó.
Rồi trái tim nó nhói lên…nụ hôn đầu đời của nó dành cho chú. Nó yêu chú….và nó cảm nhận nụ hôn đó chứa đựng tình yêu song phương chứ không phải đơn phương như nó vẫn nghĩ. Nó nghe tim mình đập mạnh, nó thấy môi mình bị hút vào, sự mạnh mẽ và tự tin ấy…kéo nó vào một cõi mơ.
Tất cả chỉ như 1 giấc mơ thôi sao…
……….
Nó phải quên, phải quên đi người đàn ông đó. Nó sẽ lại là Phương Vy ngày nào, người con gái đầy bản lĩnh và tự tin. Nó sẽ sống tiếp những năm tháng còn lại vì nó. Đúng, nó sẽ từ bỏ chú, từ bỏ tình yêu đó. Nó muốn…chú phải hối hận vì không yêu nó…
………..
Phương Vy thiếp đi, nước mắt còn đọng lại trên khóe. Ánh nắng ấm áp của bình minh đã đến…cô sẽ ngủ, sẽ tỉnh dậy đầy sức sống hơn.
Chương 18: Né tránh. Khi Phương Vy tỉnh dậy là 11h trưa. Cô đã thiếp đi gần 8 tiếng rồi, một giấc ngủ mộng mị đầy nước mắt. Chiếc điện thoại rung lên, màn hình hiện dòng chữ:
“sếp Vũ”
– Alô?
– Sao giờ này mà con chưa vào công ty?
Phương Vy sụt sịt mũi:
– Cũng có người còn cần đến con sao?
Khôi Vũ nghiêm giọng.
– Này, thằng kia không cần con chú không “care”, nhưng chú thì cần, hiểu không?
Phương Vy phì cười:
– Khì, chú cần con làm gì? Chú đã là 1 trợ lí giỏi rồi mà.
– Chú không thích bó gối ở văn phòng. Chú thích ra ngoài thực tế hơn. Con phải vào công ty đỡ việc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




