|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
gái, thậm chí em cũng hok biết chính xác là anh ấy đã có con chưa. Em còn vương vấn tình cảm đó, đúng không?… Hãy có quyết định đúng. Anh tin ở em.
Phương Vy ngước mặt lên nhìn Quốc Tuấn. Cái giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng kia làm cô thấy thoải mái vô cùng. Còn mong gì hơn những điều như thế ở một người đàn ông chứ.
– Cảm ơn anh! Em sẽ suy nghĩ thật kĩ về lời khuyên đó. Bây giờ, mình tiếp tục công việc nhé, em không muốn anh mất nhiều thời gian vì em đâu.
Quốc Tuấn sẵn sàng mất cả cuộc đời vì Phương Vy, chỉ là cô không hề biết điều đó, hay là cố tình không biết?! Anh không rõ, chỉ nhận ra trong đôi mắt long lanh kia không có hình ảnh của anh hiện hữu. Quốc Tuấn thấy buồn, anh nghe tim mình rung động từ khi gặp Phương Vy, từ cái nụ cười duyên và ánh mắt có hồn. Anh – sẽ không chịu thua điều gì với Hải Anh.
Phương Vy vẫn ngây thơ, cô không biết cuộc đời của mình bây giờ sẽ gắn liền với nhiều biến đổi lớn trong tình cảm.
————————————————————–
Hải Anh không ngủ được dù đã nằm trên giường sớm hơn Đoan Thụy. Anh trở mình, chịu đựng sự cắn rứt trong lương tâm. Anh đang yêu ai? Anh đang cần ai? Hải Anh không biết, anh chưa dám sống thật với trái tim mình 1 ngày nào. Anh quá nguyên tắc, và sự độc đoán đó gò bó anh với Đoan Thụy suốt 3 năm qua. Cũng không thể trách bản thân như vậy, nếu đứa con của anh không biến mất thì giờ đây, anh đã có 1 gia đình mà anh muốn. Anh cũng tin mình sẽ quên Phương Vy, nhưng điều đó khá khó. Người con gái đặc biệt ấy có 1 sức hút kì lạ, cả cái cách ra đi của cô cũng để lại trong anh 1 hoài niệm. Làm sao anh quên được chứ?
Đoan Thụy xoay người, cô ôm lấy Hải Anh, thở thật nặng nề. Anh mỉm cười cay đắng? Đâu là tình yêu thật sự mà anh muốn? Anh đã gần 30 tuổi rồi, anh nên chọn người phụ nữ cũng có suy nghĩ giống anh hay một cô gái trẻ tuổi còn một tương lai huy hoàng.
Hải Anh đứng dậy, anh bước ra ban công, đốt những điếu thuốc như tìm cho mình sự cân bằng. Anh nghiện thuốc lá 10 năm rồi, mỗi khi có những vấn đề khó nghĩ trong cuộc sống, anh sẽ tìm đến cái cay cay, nồng nồng của thuốc lá. Hải Anh bật cười, anh nhớ khuôn mặt nhăn nhó của Phương Vy khi phát hiện anh nghiện thuốc.
– Chú cứ hút mãi như vậy, sẽ bị bệnh đấy. Vả lại, con không thích mùi khói. Chú…ra ngoài đi.
“Pé Pi của anh. Anh có nên buông tha em không? Vì điều đó sẽ tốt cho em…cho Đoan Thụy…và anh sẽ là người thiệt thòi sao?”.
Chương 26: Duyên nợ. Phương Vy lục tung trên bàn, kệ sách và cả cái túi xách lúc sáng. Nhưng vẫn không thấy tài liệu cần tìm.
– À, chắc là ở công ty. – Cô thầm nhủ.
Đó là những tài liệu để soạn hợp đồng, không có thì làm sao ngày mai đi gặp đối tác được. Nghĩ là làm, cô cởi bỏ cái váy ngủ của mình, thay vào một cái quần short với kiểu áo cổ lọ tay dài màu trắng. Nhìn Phương Vy trẻ trung, đầy quyến rũ với những đường cong hiện lên rõ nét. Chỉ mang trong người vài chục ngàn và cái điện thoại. Phương Vy leo lên chiếc Ariblack của mình và phóng như bay đến công ty.
————————————————- Hải Anh không muốn đi xe hơi, anh gửi lại trong công ty và muốn hít gió trời. Anh lười đi bộ nên mượn chiếc môtô của Khôi Vũ để đi. Gió lướt qua mặt anh…có vẻ như nó ướm đượm chút hoài niệm.
————————————————— Phương Vy cất tài liệu trong cốp xe, cô khởi động máy, chào ông bảo vệ một tiếng rồi phóng đi. Trời hôm nay có gió mạnh quá…
“Cạch…cạch”.
Xe nổ lốp.
– Chết tiệt! Giờ này còn ai sửa xe chứ, 10h hơn rồi.
Phương Vy dắt bộ, sự nặng nề của cái xe làm cô thấm mệt, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Đến ngã tư, cô dừng lại…thở dốc.
Hải Anh giảm ga, bóp thắng khi thấy đèn đỏ. Lúc này, anh đã cởi bỏ những cái nút áo đầu tiên trên áo sơ mi của mình, xắn tay áo cao lên khủy. Bất giác, anh nhìn thấy dáng người nhỏ nhắn của một cô gái trẻ bên đường.
– Phương Vy!?
Nghe gọi tên mình, cô quay lại.
– Hửm?
Sau một giây nhận ra nhau, cả hai liền cất giọng:
– Sao anh/ em lại ở đây?
Phương Vy xấu hổ, cô đẩy cái xe về phía trước, cố tình làm lơ sự tình cờ đó. Hải Anh xuống xe, anh chặn tay lái của Phương Vy, dò hỏi.
– Xe em bị xì lốp?
Phương Vy xìu giọng.
– Phải, anh biết thì làm ơn tránh ra, tôi phải đẩy cái xe này về nhà.
Hải Anh bật cười, anh khoái trá.
– Nè. Xe tay ga chứ không phải xe đạp, em định đẩy nó đến khi nào?
– Không phải chuyện của anh, đừng quan tâm đến.
Vẫn chưa bỏ cuộc, Hải Anh nháy mắt.
– Đừng bướng bỉnh như con nít, được chứ? Khuya, thân gái 1 mình là không ổn. Có muốn mình là mồi cho đám sâu bọ không hả?
Dù không muốn, nhưng Phương Vy công nhận điều anh vừa nói là đúng. Cô mím môi suy nghĩ, và hơi nghiêng đầu tò mò.
– Vậy giờ làm sao? Tôi đâu thể quăng cái xe ở đây được.
Hải Anh ngó quanh. Bên kia là Khách Sạn.
– Qua bên đó gửi xe đi. Rồi nghỉ ở đó 1 đêm, mai anh sẽ đến đón em đi làm.
Phương Vy gật đầu, không cần suy nghĩ. Cô đã mỏi nhừ đôi chân và cánh tay, bây giờ một cái giường êm ái là quá hạnh phúc rồi.
………..
Căn phòng không đẹp. Phải thôi, chỉ là khách sạn thường, đâu có giống những khách sạn 4, 5 sao cơ chứ? Nhưng cái giường này đã quá đi mất.
Phương Vy ngã lưng xuống gối, cô thở thật mạnh.
– Mệt quá đi mất!
Hải Anh để lại cái laptop trong túi xách của mình trên bàn.
– Pé Pi dùng đi, anh sẽ đón vào sáng mai.
Vừa định đóng cửa phòng, Phương Vy đã nhảy bổ ra, cô nắm tay anh lại.
– Nè, ở đây là chỗ lạ, tôi… không ở 1 mình được.
Hải Anh đoán ra điều cô muốn nói, nhưng vẫn giả ngây.
– Thì sao?
Phương Vy ấp úng:
– Thì…nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, biết làm sao?
– Haha, ý em là muốn anh ở lại?! – Hải Anh nheomắt.
Phương Vy gật đầu, đỏ mặt. Cô không muốn mình là đứa con gái…vô ý tứ, nhưng mà hoàn cảnh này…biết sao bây giờ.
Hải Anh gật đầu.
– Okie!
Phương Vy liền ra điều kiện.
– Anh nằm dưới đất nhé?!
– Cái gì? Anh là chó canh nhà sao mà nằm dưới đất?
Phương Vy hét lên:
– Chẳng lẽ nằm chung giường?
Hải Anh suy nghĩ, thấy cũng không sai. Anh không sợ điều gì, chỉ ngán nếu mình không kìm chế được bản thân, có lẽ sẽ làm tổn hại Phương Vy.
– Ừ, sao cũng được.
Phương Vy chớp mắt như đồng ý. Cô bước đến cái bàn gần đó, mở laptop và bắt đầu làm việc trong khi Hải Anh cởi bỏ bộ quần áo trên người rồi bước vào bathroom.
———————————- Đã 2h sáng rồi. Phương Vy vẫn còn
đang ngồi làm việc trên laptop. Không phải vì không mệt, nhưng cô ngại và lạ chỗ. Có lẽ, sự hiện diện của Hải Anh mới chính là lí do đúng nhất.
– Oáp…
Cô che miệng ngáp. Mệt thật! Ngồi suốt 3 tiếng rồi, mỏi mắt mà còn mỏi lưng nữa chứ.
Hải Anh cũng không ngủ, anh chờ Phương Vy xong việc rồi sẽ chớp mắt sau. Vậy mà cô lại lâu quá, không lẽ công ty PAAI lại có nhiều hợp đồng như vậy sao? Mà nếu có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




