watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7607 Lượt

trả lời.
Phương Vy bị cuộc chơi hấp dẫn, và với một đôi môi chuyên nghiệp của anh cô đã trở thành cô học trò tiếp thu bài nhanh nhất.
Hải Anh thích thú khi làm một người thầy và được “thấy” cô học trò của mình trả bài nhanh hơn cả mong đợi.
Thời gian ngừng lại…
….
“Bíp…thưa Giám Đốc, xin Giám Đốc nhớ là lúc 12h trưa nay có hẹn với ông Rocky bên công ty K.J.L”
Phương Vy vội đứng thẳng dậy, cảm giác khuôn mặt mình nóng lên khi nhìn thấy Hải Anh vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Vậy là nãy giờ, cái cảm giác đó do cô…tự tạo ra sao? Không thể?!…Nó mơ hồ quá…
“Bíp…Giám Đốc…anh có nghe em nói không? Em xin nhắc lại…”
Phương Vy nhanh tay bấm nút trả lời:
“Bíp…Giám Đốc đang ngủ, tôi biết rồi, lát tôi sẽ nhắn lại với Giám Đốc sau, cảm ơn chị…”
Không còn ai trả lời, Phương Vy chạy nhanh vào toilet trong phòng, cố gắng trấn tĩnh mình.
….
Hải Anh khẽ mở mắt khi nghe tiếng cửa đóng lại, anh thở mạnh, phì cười. Dĩ nhiên là không dám cười to. Anh thầm nghĩ… “con bé đã thích anh rồi”. Còn anh, anh thì sao chứ? Anh có thích con bé không?
Mùi hương cơ thể Phương Vy vẫn còn quanh đây, anh cảm nhận được điều đó. Cả cái vị ngọt ngào và mềm mại của đôi môi đó nữa…Hải Anh nhớ đến và thấy mình như đang trẻ lại cái cảm giác ngày xưa…điều mà anh đánh mất từ rất lâu trước đây.
Hải Anh nhắm mắt, anh khẳng định với bản thân 1 điều:
– Phương Vy chỉ là một cô bé trong trắng…mình không thể.
………………
Khi Phương Vy bước ra khỏi toilet, cô không còn thấy Hải Anh ngồi trên ghế nữa. Cảm giác như anh đã biết điều đó làm cô thấy tim mình đập mạnh. Cô đến gần bàn làm việc và thấy một mẩu giấy nhỏ để ở đó với dòng chữ: “chú đi công chuyện, chắc là không về công ty. Tài liệu của con, chú sẽ đọc sau.”
“Ừ, vậy là Hải Anh chưa biết” – Phương Vy nghĩ thầm, môi nở 1 nụ cười buồn. Cô đặt tay lên môi…nhớ lại nụ hôn ban nãy…đó là nụ hôn đầu đời…nụ hôn mà cô đã đắn đo tìm cho mình 1 lí do để biện hộ. Giờ đây, lí do duy nhất hợp lí là cô đã thích Hải Anh, thích người chú của cô.
Chương 13: Nội tâm người đàn ông. Hải Anh dựa lưng vào tường, nơi mà anh vẫn thường hay đứng ngắm trời, ngắm mây để giải tỏa hết những cẳng thẳng trong cuộc sống. Hôm nay, anh tìm đến nó không phải vì lí do đó nữa…anh đang đối diện với trái tim mình.
Anh thừa nhận, anh đã thích Phương Vy. Nhưng mặc khác, anh không muốn “lí do” đó xuất phát từ con tim nên anh biện hộ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Nhưng mỗi lần kết thúc suy nghĩ đó, anh lại thấy mình đánh mất đi nhiều thứ.
Hải Anh đốt thuốc, nhả khói như mọi ngày…hơi khói có vẻ nặng nề và…u ám hơn.
– Định mệnh sao?!
Và anh đã quyết định, tất cả phải chấm dứt ở đây…anh không muốn mình phản lại luật tự nhiên, hay chính xác hơn là luật do anh đề ra…
………..

2:00 A.M
“Cạch…!”
Đoan Thụy khẽ dụi mắt, cô nhìn dáng người đàn ông quen thuộc trong ánh đèn ngủ mờ mở, hỏi nhỏ:
– Sao giờ này anh lại đến, có chuyện gì hả anh?
Hải Anh ôm chặt lấy Đoan Thụy.
– Anh yêu em, yêu em rất nhiều. Năm sau mình kết hôn nhé?!
Lời nói đó đã làm trái tim người phụ nữ trẻ tuổi run lên. Cô gật đầu, nhẹ nhàng hôn anh.
– Em đồng ý, em cũng yêu anh, yêu anh nhiều lắm. Anh là tất cả những gì mà em khao khát.
Anh ôm lấy cô, cố gắng sống lại những giây phút ân ái ngày xưa. Đoan Thụy vẫn bình thường, thậm chí đêm nay cô còn đạt được những cảm xúc tuyệt vời hơn vì có lời câu hôn trước đó. Còn Hải Anh…anh đang nhớ về Phương Vy…mùi thơm môi mềm vị Nho vẫn quyến rũ và gây cho anh cảm xúc nhiều hơn nữa.
“Không…không được. Mình không thể”
– Anh sao vậy? Sao bỗng nhiên nhăn mặt lại? Em làm gì…à?
Hải Anh lắc đầu, anh chán nản:
– Không, anh…mệt. Công việc quá nhiều, mà anh thì nhớ em.
Đoan Thụy nhận ra những câu nói lạ từ anh, cô thì thầm:
– Anh nói với em đi, có chuyện gì làm anh sa sút tinh thần vậy?
– Em đừng điều tra anh như vậy, anh không thích. Khi anh đã nói, em đừng hỏi ngược.
Giọng của anh chợt đanh lại, Đoan Thụy không thấy sợ, cô phì cười:
– Đây mới chính là người đàn ông của em chứ.
“Vậy sao? Nếu là Phương Vy, con bé sẽ giãy nảy lên vì mình nói vậy. Vốn dĩ, Phương Vy thích sự nhẹ nhàng và chiều chuộng hơn.”
———————————————– 9:00 AM.
Phương Vy ngồi chờ sẵn trong phòng, tim cô thoáng lên những niềm vui. Ừ, hôm nay vui mà. Vì hôm qua, cô đã có một kỉ niệm đẹp cho riêng mình.
“Cạnh…”
– Chào chú, hôm nay chú đi làm đúng giờ vậy?
– Ừhm.
Hải Anh trả lời, khồng buồn nhìn ai.
– Đây là bản hợp đồng con làm cho chú ngày hôm qua. Chú không đến công ty, con gọi điện không được nên….
– Con để đó rồi ra ngoài đi, lát chú phải tiếp khách.
Phương Vy hơi nghẹn giọng, cô gật đầu:
– Vậy con ra ngoài 1 chút, có gì cần chú phone cho con nhé.
– Ừhm.
4:55 P.M
Café Đồng Dao.
Phương Vy ngồi nhìn cái điện thoại, đã hơn 6 tiếng rồi mà không có cuộc điện thoại nào từ chú. Cô thấy buồn, tâm trạng nặng nề. Chính xác hơn là cô suy nghĩ vẩn vơ, lung tung đủ thứ chuyện. Từ chuyện chắc vì dạo này cô “thích” chú, nên tính cách cũng thay đổi. Hay là vì chuyện “ngày hôm qua” nhỉ?
– Hey! Làm gì ngồi đây ủ nhột vậy, anh tưởng em đang ở công ty làm việc chứ.
Minh Quang xuất hiện, anh ngồi xuống đối diện và vui vẻ chào hỏi. Nhưng cái anh nhận lại chỉ là vẻ mặt chẳng thoải mái của Phương Vy.
– Ờ, được nghỉ phép đột xuất.
– Sao thế, bình thường em rất vui vẻ mà. Có chuyện gì à?
Phương Vy sụt sịt mũi.
– Chẳng có gì hết. Tự nhiên thấy chán chán, đời trở nên vô nghĩa, hết hứng thú.
Minh Quang trợn mắt.
– Em nói gì ghê vậy Vy?
– Vậy là ghê đó hả? Em tưởng phải nói “trời ơi, em chỉ muốn chết” thì mới ghê chứ.
Anh đùa giỡn:
– Nhưng anh có bao giờ thấy em chán vậy đâu. Nếu chán chuyện gì, em sẽ tìm 1 niềm vui khác để làm mình thoải mái hơn. Hôm nay anh không tìm được điều đó ở em.
Phương Vy thở dài:
– 365 ngày cũng phải có 1 ngày để em than thở chứ. Chẳng lẽ cười “hố hố” suốt ngày, chẳng biết buồn sao? Dân chúng nó tưởng em điên mất.
– Khổ em chưa? Thế buồn chuyện gì?
Cô khịt mũi:
– Buồn anh đấy. Không thấy em đang chán sao còn lại đây nói chuyện chứ. Em đã nói là em không thích ai làm phiền khi buồn trừ Song Quỳnh ra thôi mà.
Minh Quang chạnh lòng:
– Em đuổi anh?
Phương Vy gật đầu.
– Anh đâu có ngốc như em nghĩ nhỉ?!
– Ok, ok! Anh sẽ không làm phiền em nữa. Tối nay em và anh đi xả stress nhé?
Nghĩ đến bản thống kê ngày hôm qua chưa lấy về kiểm tra, cô từ chối.
– Thôi, em phải làm việc nữa, đành chịu vậy.
– Em nói được nghỉ phép mà.
– Thì chỉ là bây giờ thôi, tối thì không được.
Minh Quang làm mặt giận:
– Em không coi anh là bạn em mà.
Phương

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT