|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nữa đành phải tiết ra.
Men say hòa lẫn với men tình ái ngọt ngào, khiến cho Lâm Trinh Lan thoải mái dần dần mất đi ý thức.
Thường Trữ Viễn lật thân thể của cô lên, để cho cô nằm trên ngực của anh, còn anh vẫn là ở trong cơ thể cô nghỉ ngơi một chút.
Vui vẻ ôm lấy cô, khoái cảm luôn đến một cách mãnh liệt.
Cảm giác được nghỉ ngơi cũng không tệ, Thường Trữ Viễn khẽ động đậy nâng cái khe ấm áp đang chứa chấp vật của anh lên, vừa cọ xát một chút thôi thú tính trong anh như tỉnh lại, vật đang được u huyệt mềm mại bao lấy từ từ lớn và cứng lên, dường như Lâm Trinh Lan cũng đang cảm nhận được tình hình hiện tại, cô liền nhăn mặt.
Thường Trữ Viễn mỉm cười, đem Lâm Trinh Lan đặt lên giường, điều chỉnh tư thế để Lâm Trinh Lan nằm xấp, cái mông nâng lên thật cao, hai tay giữ chặt hông của cô, trong nháy mắt anh tiến vào chỗ đó thêm một lần nữa.
Lần này Thường Trữ Viễn đánh thẳng vào chỗ đó, tốc độ vừa nhanh lại vừa mãnh liệt, khiến Lâm Trinh Lan khó lòng chống đỡ, cô chỉ biết ngửa đầu kêu lên một tiếng, tinh thần liền tỉnh táo lại, nhưng anh không để cô có thời gian để thích ứng đã mạnh mẽ triển khai tấn công.
“Ah… Em sắp không chịu nổi…” Cái tư thế này đã tạo điều kiện thuận lợi cho vật to lớn ấy đâm vào sâu hơn, hung vật từng cái từng cái xâm nhập vào thật sâu, khiến cho cô có một cảm giác khó tả.
Thường Trữ Viễn vỗ vào cái mông nho nhỏ của cô, đe dọa nói: “Mau kẹp chặt! Nếu không nghe lời, anh sẽ chơi đến khi không thể khép lại được đó!”
“ Anh…” Lâm Trinh Lan thấy năn nỉ cũng không được, từ trước đến nay cô đều sợ anh, giờ không nhịn được cũng phản bác lại: “ Anh không phải muốn, không cần anh làm đến mức đó, thì em cũng đã không khép lại được rồi.”
Lâm Trinh Lan nói xong, thân thể đã cảm thấy vui thú, cho dù động tác của Thường Trữ Viễn có chút thô bạo, cũng chỉ là muốn cô vui vẻ hơn mà thôi.
“Không làm, em chịu được sao?” Thường Trữ Viễn hừ lạnh một tiếng, dùng sức đẩy vật cứng vào thật sâu, sau đó động tác ra vào cũng ngưng, ngược lại ép chặt lấy mông của nàng, vừa khấy vừa đảo.
“Ah… Thật tốt, thoải mái quá…” Lâm Trinh Lan không cách nào kìm nén sự sung sướng, mỗi một tế bào trên người cô đều là đói khát, đều rất muốn người đàn ông trước mắt này chạm vào.
Lý trí của cô đã hoàn toàn bị luân hãm, xấu hổ ban đầu của cô giờ đã bị dục hỏa thiêu sạch không còn một chút nào. Bên hông vô ý thức giãy dụa, nghênh hợp động tác của người đàn ông này.
“Ah… Em muốn…” Yêu thương như vậy vẫn là chưa đủ, Lâm Trinh Lan cuồng loạn rên rỉ, van xin được nhiều hơn, nhiều hơn nữa…
“Em muốn cái gì?” Thường Trữ Viễn hỏi.
“Muốn… anh làm… Mau hơn nữa !” Lâm Trinh Lan khẩn cầu.
“Làm cái gì? Em không nói làm sao anh biết được ?” Thường Trữ Viễn biết toàn bộ lý trí của Lâm Trinh Lan đã bị lửa dục đốt cháy sạch sẽ, nhưng anh như cũ vẫn muốn cô nói rõ ràng.
“Muốn anh đưa vào trong… Làm ơn mạnh lên!” Cô biết rõ nếu như mình không mở miệng cầu xin, thì còn lâu Thường Trữ Viễn mới thỏa mãn cô, Lâm Trinh Lan đã hoàn toàn bị dục vọng chi phối, chỉ có thể thành thật với phản ứng của cơ thể mình.
“Dùng sức đưa cái gì vào?” Thường Trữ Viễn cố ý gặng hỏi cô, nhất định muốn cô vứt bỏ toàn bộ xấu hổ để nói ra.
“Đâm vào… Ừh…” Lâm Trinh Lan mắc cỡ hốc mắt ướt át, cuối cùng khó chống lại ngọn lửa dục vọng: “Đâm vào trong em… Đâm vào, làm ơn đi…”
Anh ngông cuồng cùng mạnh mẽ tấn công, nhưng lửa dục vọng lại treo giữa lưng chừng như vậy càng khiến cho cô vô cùng khó chịu, Lâm Trinh Lan tình nguyện tìm kiếm niềm vui sướng.
“Thấy em ngoan ngoãn như vậy, thôi thì cho em vậy!” Thường Trữ Viễn giơ cao cự vật, mãnh liệt nhét vào trong cơ thể cô, mỗi một lần ra vào anh đều hung ác như muốn phá hư con đường hầm của cô vậy.
“A… Mạnh lên… Phá hư đường hầm của em đi… Mạnh nữa đi!” Hai người cùng nhau ra sức, hiện tại Lâm Trinh Lan điên dại giống như một con thú cuồng dâm van xin khẩn cầu anh.
Vật cứng đâm vào trong người của cô, bất kể là to lớn hay chiều dài cùng nhiệt độ, đều khiến cho Lâm Trinh Lan mê muội không dứt, bất kể làm bao nhiêu lần cô cũng cảm thấy mình như đang ở trên Thiên Đường vậy.
Vật cứng rắn khổng lồ của phái nam, mỗi một lần chạm vào nơi xâu nhất của cô, thì nơi non mềm ấm áp của cô liền tỉ mỉ ma sát lấy vật đó của anh, đem đến cho hai người một cảm giác sung sướng không gì tả nổi.
Thường Trữ Viễn giữ chặt hông của cô, dưới chân liền điên cuồng làm mấy phút đồng hồ, đem Lâm Trinh Lan đang ở trong trạng thái kêu khóc đạt tới cao trào, cuối cùng bởi vì cao trào mà toàn thân cô run rẩy, bên trong u huyệt không ngừng co bóp lại.
Trong nháy mắt anh cũng muốn phóng thích binh lính của mình, Thường Trữ Viễn vẫn không quên đè thấp bả vai của Lâm Trinh Lan xuống, đồng thời khiến cho cái mông của cô chổng cao hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho ái dịch của anh dễ dàng rưới vào tử cung của cô hơn.
Sau khi cao triều trôi qua, hơi thở của anh cũng từ từ trở lại bình thường, Thường Trữ Viễn liền đỡ lấy thân thể của Lâm Trinh Lan, để cô nằm xuống, cánh tay vòng qua hông của cô, ôm lấy cô thật chặt.
“Ư, anh rút ra trước đã!” Cảm thấy vật của anh vẫn còn chôn trong cơ thể cô, Lâm Trinh Lan như mất đi thần trí không khỏi uốn éo người, muốn anh đi lấy vật ấy ra trước.
Thường Trữ Viễn làm như không nghe thấy cô nói gì, tay ôm lấy eo của cô không buông, vật đang chôn sâu ở trong cơ thể cô cũng thế, rõ ràng ý muốn của anh chính là sẽ để tình trạng như vậy mà qua đêm đây.
“Nếu em không muốn làm thêm một lần nữa, thì hãy ngoan ngoãn một chút.” Thường Trữ Viễn thở dài nói.
Tuy Lâm Trinh Lan cảm thấy xấu hổ nhưng sau nhiều lần như vậy cô cũng không còn hơi sức để mà giãy giụa, vì vậy đành im lặng ngủ.
Tay của Thường Trữ Viễn đang ở bên hông, nay vòng qua cái bụng phẳng của Lâm Trinh Lan, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng dưới của cô. Vừa vuốt ve vừa suy nghĩ đến bên trong tử cung của cô đang chứa đầy ái dịch của chính mình thì liền cảm thấy vui vẻ cùng thỏa mãn, cũng không có y định tách ra khỏi cơ thể của cô.
Nghĩ cô sẽ mệt mỏi, nên anh mới không có một hơi đòi hỏi cô quá nhiều, cũng không sao anh còn hai ngày thời gian nữa mà, Hiệp 3 thì chờ sáng ngày mai đi, cũng không cần vội!
Anh một lần nữa vòng tay ôm lấy cô thật chặt, kéo cái chăn đắp cho hai người. Thường Trữ Viễn hài lòng ngửi mùi thơm trên người Lâm Trinh Lan, cùng với cô tiến vào mộng đẹp.
Phải tốn mấy ngày mới sửa sang hoàn thiện tài liệu, Lâm Trinh Lan đem văn kiện đến các phòng ban có liên quan.
“Hô!” Bận rộn mấy ngày nay rốt cuộc đã làm xong phần công tác này, cuối cùng cô có thể để xuống tảng đá lớn này, Lâm Trinh Lan thở dài một hơi.
“Reng… reng…” tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Lâm Trinh Lan bắt máy “Alô, xin hỏi ai vậy?”
“Trinh Lan sao?” Đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nói xa lạ nhưng lại có chút quen thuộc.
“Là tôi, chị là ai?” Lâm Trinh Lan khách khí hỏi thăm.
“Trinh Lan, chị là Nhã Đường! Lý Nhã Đường, em còn nhớ không?”
Lâm Trinh Lan ngẩn ra rồi mới nói: “Chị Nhã Đường?”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Chính là chị!” Lý Nhã Đường vui vẻ nói.
Lý Nhã Đường là chị lớp trên của Lâm Trinh Lan, năm đó cũng là cô giúp một tay mang Lâm Trinh Lan vào hội học sinh, Lâm Trinh Lan mới có thể biết Thường
Trữ Viễn, nếu tính toán lại, Lý Nhã Đường cũng có thể coi là người làm mai cho bọn họ.
“Chị Nhã Đường, đã lâu không gặp.” Lâm Trinh Lan vui vẻ nói.
Lý Nhã Đường là người có cá tính hướng ngoại, nói chuyện nghênh ngang, mặc dù khi làm việc rất là khắt khe nhưng rất quan tâm chăm sóc với người bên cạnh.
Chương 5
Ads “Còn biết nói đã lâu không gặp, nếu như chị không liên lạc có phải là em tính cả đời này cũng không liên lạc với chị hay không?” Lý Nhã Đường nói.
“Hi Hi…” Lâm Trinh Lan giả bộ ngu ngơ cười khúc khích.
Lúc còn đi học, tình cảm giữa cô và Lý Nhã Đường cũng không tệ, Lý Nhã Đường rất chăm sóc cô, vừa vào học liền mang cô đi giới thiệu xung quanh, chỗ nào bán thức ăn ngon, chỗ nào có giáo viên dạy tốt, nhà giáo viên nào có xe máy… tin tức trong trường đều nói cho cô biết còn tặng cho cô không biết bao nhiêu là sách.
Sau khi hai người tốt nghiệp cũng còn có qua lại chút ít, nhưng từ khi cô sống chung với Thường Trữ Viễn thì dần dần ít liên lạc với Lý Nhã Đường. Vì cô không muốn Lý Nhã Đường biết mối quan hệ này. Mỗi khi hẹn hò, ăn cơm hay xem phim… cô cũng rất cẩn thận đi rất xa nơi này.
Giữ bí mật thật sự là một việc quá cực khổ! Nhưng mà cô lại không muốn rời xa Thường Trữ Viễn cho nên không thể làm gì khác hơn là xa lánh tất cả bạn bè.
“Thật xin lỗi!” Lâm Trinh Lan nhỏ giọng nói.
Bởi vì cô cố ý xa lánh bạn bè, một năm gặp nhau không tới ba lần, thật là một trời một vực với trước kia, ngày nào cô cũng ra ngoài gặp bọn họ.
Lâm Trinh Lan cũng biết mình thật có lỗi với Lý Nhã Đường, nhưng là giữa bạn bè và người yêu cô chỉ có thể chọn một.
“Chị nói cho em biết, ngày 17 tháng sau chị kết hôn, bất kể thế nào em cũng phải đến tham dự hôn lễ của chị,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




