watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4112 Lượt

chính là chồng của cô.

Triệu Thuận Đức, người đàn ông này thật ra không đẹp đẽ gì, nhưng ít ra anh là thật lòng yêu cô.

Một người đàn ông bình thường nhưng quý trọng mình và một người giàu có nhưng lại không phải là người đàn ông tốt, Lý Nhã Đường đương nhiên chọn người đầu tiên.

Biết Lý Nhã Đường nhớ lại chuyện thương tâm, Lam Phương Ngọc vội vàng chuyển đề tài, “Tóm lại, em phải cẩn thận với tất cả đàn ông, cá tính của em rất dễ dàng bị thua thiệt.”

Lam Phương Ngọc cùng Lâm Trinh Lan mặc dù không coi là thân thiết, nhưng cô thường nghe Lý Nhã Đường nhắc tới nên cũng có chút hiểu biết về cô em gái này.

Không phải là họ thích nói nhiều, nhưng tính tình Lâm Trinh Lan hiền lành như vậy rất dễ bị người khác bắt nạt khi dễ! Cũng khó trách Lý Nhã Đường đặc biệt muốn chăm sóc Tiểu Lan.

“Vâng!” Lâm Trinh Lan trả lời, nhưng trong lòng lại dâng lên ngũ vị chua xót

Cô cũng không phải ngu ngốc, khi Thường Trữ Viễn nói lên một đống điều kiện không hợp lý thì cô biết anh không muốn ở bên cô dài lâu, cô cũng không nghĩ tới hai người lại có thể ở bên nhau nhiều năm như vậy!

Những năm gần đây, cô luôn nhắc nhở bản thân mình không thể ôm hi vọng đối với anh, nhưng trong lòng vẫn cứ ngoan cố giữ chặt lấy tia hi vọng le lói, hai người đã ở bên nhau lâu như vậy anh có thể có tình cảm với cô chăng? Có lẽ anh không phải thích cô nhất, nhưng ít ra… Ít ra thì…

Nhớ tới bầu không khí trong nhà những ngày qua, và những lời các chị ấy nói, cô không khỏi khổ sở suy nghĩ, có lẽ lần này bọn họ thật sự sẽ kết thúc.

Không sao, cô có thể độc chiếm người đàn ông ưu tú này bảy năm, thật ra cũng coi như không mất thể diện, mặc dù…

Nói ra, chắc không ai tin được!

Lâm Trinh Lan ở trong lòng cười khổ.

Kể từ khi hai người quen nhau đến nay, Thường Trữ Viễn chưa bao giờ phải lẻ loi suốt nửa tháng trời như bây giờ. Nửa tháng rồi, anh không được ôm cô, lần này coi như là phá kỷ lục!

Lúc đầu là do anh hờn dỗi, về sau là vì công việc của hai người quá bận rộn, trong lúc vô tình nửa tháng đã trôi qua.

Nửa tháng rồi anh không được ôm cô! Tính nhẫn nại của anh cuối cùng cũng đã tới cực hạn.

Anh cần cô, giống như cá cần nước, nếu như còn không được ôm cô, anh nhất định sẽ chết!

Anh biết bọn họ ở cùng nhau có chút gượng ép, không khí giữa hai người luôn có chút gượng gạo, mà cô thời gian này rõ ràng cũng trốn tránh anh.

Thường Trữ Viễn là một người rất sĩ diện, muốn anh nhận lỗi với Lâm Trinh Lan, cầu xin cô tha thứ, đây tuyệt đối là chuyện không thể nào!

Thường Trữ Viễn rất tự cao tự đại, anh nhất mực cho rằng ngàn sai vạn sai đều không phải lỗi của mình, tất cả đều là lỗi của Lâm Trinh Lan.

Khi đó anh mắng cô là “người đàn bà xấu xí” thật là có hơi quá đáng! Có lẽ cô không phải là thiên tiên mỹ nữ gì, nhưng tuyệt đối không “xấu xí”, nếu không anh làm sao có thể ôm cô mấy năm qua mà không biết mệt, ngoài cô ra thì ai có thể làm được như thế?

Anh chỉ là không muốn cô ở cùng người đàn ông khác mà thôi!

Vẻ đẹp của cô, thân thể của cô, mỗi tấc da trên người cô đều là của anh! Anh không thể chịu được khi có người đàn ông khác để mắt tới! Nếu như có thể, anh rất muốn đem cô giấu trong nhà, không để người khác nhìn thấy.

Khi nhìn thấy nước mắt của cô anh liền hối hận! Cô ít khi khóc, bọn họ ở bên nhau nhiều năm như thế nhưng số lần anh thấy cô khóc chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Cẩn thận suy nghĩ mấy ngày qua, Thường Trữ Viễn rốt cuộc quyết định! Thứ bảy và chủ nhật tuần này anh không phải đi làm, còn Lâm Trinh Lan được nghỉ vào ngày chủ nhật và thứ hai, anh nhất định phải lợi dụng thời điểm này đem mối quan hệ của hai người điều chỉnh lại như cũ.

Có lẽ không thể nào lập tức sẽ có tiến triển, nhưng ít ra anh cũng muốn giống như trước kia, lúc nào muốn hôn thì có thể hôn, muốn ôm thì có thể ôm.

Hôm nay nhất định phải dịu dàng với cô hơn một chút. Thường Trữ Viễn nghĩ thầm.

Buổi tối, đang lúc Lâm Trinh Lan tắm được một nửa, cô không hề có nửa điểm phòng bị thì ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói của Thường Trữ Viễn, anh ra lệnh: “Mở cửa.”

“Cái gì?” Lâm Trinh Lan giật mình, có chút sợ hãi hỏi: “Tại sao?”

Thật ra thì hai người đã quen thuộc với nhau như thế, cô chỉ cần cẩn thận suy nghĩ thì sẽ biết anh muốn làm gì, nhưng cô vẫn là có chút xấu hổ.

Thường Trữ Viễn không phải là người có tính tình tốt, có lẽ ở trước mặt người khác anh còn có thể khắc chế được chính mình, nhưng ở trước mặt cô, anh giống như là một Bạo Quân hoặc một đứa bé bốc đồng, không hề che giấu dục vọng của bản thân, luôn là đối với cô cần thì cứ lấy.

Lâm Trinh Lan đã từng nghĩ tới, người đàn ông này tùy hứng như vậy, trách nhiệm của cô là rất lớn! Cũng bởi vì cô cưng chiều anh quá.

Nhưng là, ai có thể nói cho cô biết, cô còn có thể làm gì đây? Cô chẳng qua là quá yêu anh mà thôi.

“Mở cửa.” Thường Trữ Viễn lại một lần nữa ra lệnh, “Đừng để cho anh nói lần thứ hai.”

Nếu như cô kiên quyết không mở cửa, chỉ sợ anh sẽ phá cửa mà vào.
Chương 10

Ads “Có chuyện gì?” Lâm Trinh Lan mở hé ra một khe nhỏ, thân thể núp ở phía sau cánh cửa.

Thường Trữ Viễn lấy một tay đè cửa lại, “Lui về phía sau.”

Lâm Trinh Lan lui về phía sau cửa, Thường Trữ Viễn trực tiếp đẩy cửa bước vào, sau đó cô mới phát hiện anh không mảnh vải che thân, đã sớm cởi hết toàn thân quần áo bỏ ngoài phòng tắm.

“Anh…Thế nào lại…” Lâm Trinh Lan xấu hổ quay mặt đi.

Mặc dù hai người đã quan hệ rất nhiều lần, nhưng cô vẫn xấu hổ co rút người lại, cũng không dám ngước mắt nhìn thẳng vào thân hình cường tráng của anh.

Cô tựa như chú nai con mới sinh sợ sệt nhìn người trước mắt, ngón tay cô khẽ run. Thường Trữ Viễn đưa ngón tay lên vẽ vài vòng trên gò má đỏ bừng của cô, ngón tay truyền tới cảm giác nóng bỏng, anh thư thái thưởng thức tư thái cực kỳ kiều mị của cô.

Đầu ngón tay trượt đến cằm dưới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, anh nghiêng người hôn lên môi cô, đầu lưỡi tỉ mỉ liếm một vòng dọc theo đôi môi,sau đó cạy ra hàm răng của cô, anh đưa lưỡi vào thăm dò thật sâu trong đó, liếm láp từng chỗ mẫn cảm của cô, dây dưa múa lưỡi.

“Ưm!” Toàn thân cô nhạy cảm run lên, không nhịn được phát ra một tiếng rên khẽ.

Thường Trữ Viễn đem Lâm Trinh Lan kéo đến dưới vòi hoa sen, một tay mở chốt nước nóng ra, một tay ôm cô vào trong ngực, một lần nữa hung hăng hôn lên môi cô.

Anh rất nhớ mùi vị của cô, chỉ là hôn cô như thế mà đã làm cho anh hiểu được thế nào là tiểu biệt thắng tân hôn.

Môi lưỡi của hai người quấn quít với nhau thật chặt, một tay anh đặt lên phần đầy đặn trước ngực cô, nhẹ nhàng xoa bóp trái dâu đỏ tươi, một tay khác lại chuyển qua cặp mông đầy đặn, vuốt ve phần mông thịt mềm mại.

Anh chỉ dùng một chút lực mà đã lưu lại vô số dấu vết kích tình trên đó.

Dòng nước ấm áp bốc hơi tạo nên sương mù bao trùm cả phòng tắm, phần da thịt trắng nõn của cô lại càng thêm hấp dẫn kích thích anh. Trong không gian nho nhỏ của phòng tắm tràn đầy tiếng thở dốc vang vọng.

Thân thể của Lâm Trinh Lan đã bị Thường Trữ Viễn dạy dỗ trở nên khêu gợi, nửa tháng qua không hề bị chạm vào lại trở nên cực kỳ nhạy cảm, dưới sự trêu đùa của anh, cơ thể cô lập tức muốn bốc cháy.

Bàn tay đang đặt trên mông cô từ từ di chuyển lên phía trước chen vào giữa hai chân, đóa hoa trong u cốc đã nở rộ, trên mặt cánh hoa đã có chất lỏng trơn mềm.

“Em cũng muốn vậy sao?” Thường Trữ Viễn ở bên tai cô nói ra từ ngữ mê hoặc, đầu ngón tay thuận thế thăm dò vào trong hoa huyệt.

Ngón tay thon dài ở trong hoa kính mềm mại của cô nhẹ nhàng kéo ra đưa vào, vết chai sạn cạ vào vách tường, mang cho cô kích thích mãnh liệt, đầu ngón tay tỉ mỉ thăm dò từng bộ phận bên trong.

“Thả lỏng một chút.” Cảm thấy cô quá khẩn trương, toàn thân theo đó mà khít chặt, Thường Trữ Viễn vỗ nhẹ hai cái vào hai đồi núi tuyết của cô.

Mặc dù cô đã đủ ướt át, nhưng anh vẫn không có cách nào di động đầu ngón tay, sợ dùng sức quá mạnh sẽ làm tổn thương hoa huyệt mềm mại kia.

Thật ra thì Thường Trữ Viễn biết khe huyệt của cô rất co dãn, ngay cả dục vọng cực đại của anh mà cô cũng có thể hàm chứa được, cô chỉ cần một chút thời gian thì cánh hoa đó sẽ nhẹ nhàng mở ra chào đón thôi.

Phía dưới khít chặt làm anh có cảm giác mình như đang ở trên thiên đường, anh đã không thể chờ đợi được nữa. Một bàn tay khác đưa xuống dưới nơi đồi cỏ rậm rạp kia, khe khẽ mở ra hoa huyệt, tìm đến hạt châu nho nhỏ bị che khuất nhẹ nhàng ma sát.

Đầu ngón tay thô lỗ chà sát ngày càng mạnh bạo, nơi đặc thù cùa cô bị kích thích mãnh liệt, một cảm xúc tê liệt len lỏi toàn thân khiến hai chân cô mềm nhũn.

Thường Trữ Viễn nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cô, đỡ cô ngồi trên bồn tắm.

Lâm Trinh Lan ở trong làn sương mù mờ ảo nhìn thấy anh tách ra hai chân của cô, quỳ gối xuống sau đó cúi đầu hôn lên cánh hoa kiều diễm kia, chạm khẽ mấy cái, sau đó đem lưỡi đâm thật sâu vào trong.

“Đừng như vậy.” Nơi đó truyền đến cảm giác ngứa ngáy, cô liền cảm thấy mắc cỡ. Cô bị anh liếm láp đến độ không thể giữ vững thân

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT