watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4104 Lượt

giao lưu làm gì?” Cô gái A hỏi.

“Chắc là ông già Hải Viễn đó ‘không làm ăn được gì’ đó mà!” Cô gái B cười lạnh.

“Gọi Trần Ngọc Phân đi cũng còn đỡ đó, còn Hoàng Khinh Phượng mà cũng rủ đi giao lưu, thì xem ra bộ phận PR là thiếu người thật sự rồi!” C thở dài nói.

“Tệ nhất chính là Lâm Trinh Lan, tôi không thể ở chung một nhóm giao lưu với cô ấy đâu, người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng cô ấy ngang hàng với tôi nữa đó.” B khinh thường nói.

“Hắc!” C cười nhạo một tiếng: “Vậy hãy để cho Lâm Trinh Lan đi thì hay hơn, dù sao thì cô ấy không có giao lưu nên mới không tìm được đàn ông đó?”

“Tôi thấy nếu chỉ có cô ấy đi, cũng không thể tìm được người thèm muốn cô ấy đâu? Tìm nhà cũng phải chọn lựa chứ!” Cô gái A lớn tiếng cười lạnh lùng nói.

“Nói cũng đúng, nhìn cô ấy từ trên xuống dưới đều bằng phẳng như nhau, tôi cũng tò mò muốn biết xem người đàn ông xấu số đó thích điểm nào của cô ấy.” Cái đó gọi là vật hợp theo loài, người phân theo nhóm, miệng lưỡi của cô gái C cũng kém.

“Nói đúng thì sao! Dáng vẻ của cô ấy thì có người đàn ông nào thèm để ý chứ? Không biết đâu là mặt trước đâu là mặt sau, cũng không trang điểm, nếu có người nào chịu ôm cô ấy, thì khẳng định người đó không phải là đồng tính nam thì cũng là đồng tính nữ.” B hừ lạnh nói.

Sau khi ba con chim sẻ nhỏ đã rửa tay xong liền rời đi, bọn họ căn bản cũng không chú ý bên trong phòng toilet còn có người.

Lâm Trinh Lan ngồi trên bồn cầu bất đắc dĩ thở dài một cái. Cô không phải muốn nghe lén! Mà bọn họ không có chú ý xem có người ở trong phòng hay không nha.

Người ta thường nói nhà vệ sinh là nơi gây ra khẩu nghiệp, coi như có tường ngăn cách nhưng cũng không thể giấu được, nhưng có một số người vẫn cố tình thích tám chuyện trong nhà vệ sinh.

Lâm Trinh Lan bất đắc dĩ lắc đầu một cái, sau đó khi xử lý xong chính mình liền ấn nút xả nước.

Bị người khác nói lời khó nghe như vậy, cô không thể nào không giận, nhưng mà tức giận thì sao đây chứ? Mặc dù ba người kia khi nói chuyện đã dùng miệng lưỡi sắc bén không kiêng nể gì, nhưng có một số chuyện quả thật rất khó phản bác lại.

Lâm Trinh Lan không thể nào phủ nhận, cô từ nhỏ đến lớn không có duyên với đàn ông.

Cô cũng giống như những người con gái bình thường khác, cũng có bạn trai cùng bạn gái, nhưng từ nhỏ đến lớn cô cũng không chưa bao giờ được người đàn ông nào theo đuổi.

Người của cô cũng không đến nỗi nào, là thật đó! Mặc dù từ nhỏ đến lớn ở trong trường học cô không khiến người khác chú ý, nhưng mà bạn bè có thể cùng nhau ăn cơm nói chuyện phiếm trong nhà vệ sinh thì cô cũng không thiếu, chỉ là… Chưa từng có phái nam nào coi trong cùng theo đuổi cô mà thôi.

Trước đây mặc dù không có người khác phái theo đuổi thì cô cũng sẽ phải bình ổn mà trôi qua cuộc sống này, nhưng khi đó cô cũng đâu có thiếu thốn bạn bè chứ? Cho đến khi cô lui tới với Thường Trữ Viễn, anh không muốn cô đem mối quan hệ giữa hai người mà công khai ra ngoài, anh không muốn cô để đám bạn học biết, cũng không muốn cô quá thân thiết với đồng nghiệp, cho nên cô mới thành ra như bây giờ, hiện tại nếu nói lời thật lòng thì cô chẳng có người bạn nào cả!

Thế nhưng chuyện này đâu có thể trách ai được? Là cô tự nguyện biến mình thành ra như vậy mà, là cô tự lựa chọn cách buông tha tất cả cơ hội cùng mọi người giao lưu, để đánh đổi lấy một giấc mơ trọn vẹn.

Một giấc mơ… Đúng vậy, đây cũng chỉ là một giấc mơ! Một giấc mơ không biết khi nào phải thức giấc.

Ai bảo cô lại đi thích người đàn ông này chứ?
Chương 3

Ads Sáu giờ rưỡi rồi mà Lâm Trinh Lan vẫn còn chưa trở về, Thường Trữ Viễn ngồi trên ghế sa lon ở bên trong phòng khách, mỗi lần ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường, thì trong lòng liền cảm thấy phiền não hơn.

Kỳ lạ, rõ ràng đã tan sở từ lâu rồi, thế mà sao cô ấy vẫn chưa trở về? Thường Trữ Viễn cũng không biết mình đã nhìn đồng hồ bao nhiêu lần rồi, càng nh n lại càng muốn đập cái đồng hồ.

Vào buổi sáng khi rời giường cũng không có để ý, đến khi dùng xong bữa sáng, sau đó quay lại phòng thay ga trải giường th anh mới phát hiện trên ra trải giường có vết máu. Tuy là chỉ có lấm tấm vài giọt, nhưng lại rất chói mắt, khiến người khác không thể không nhìn!

Thường Trữ Viễn ngây người nhìn chằm chằm vào mấy giọt máu giờ đã biến thành màu nâu, trái tim của anh như bị người khác nhéo một cái thật đau.

Anh rất muốn lập tức bắt cô trở về để xác định xem cô bị thương như thế nào, nhưng cũng băn khoăn cô đang trong giờ làm việc, anh không muốn để cô phải khó xử, nên bất đắc dĩ lắm Thường Trữ Viễn chỉ có thể ngồi trong nhà chờ đợi cô trở về. Hiện tại anh mới phát hiện anh chờ đợi cô mới có mười giờ thôi, mà anh cảm thấy thời gian như đã rất lâu vậy.

Sẽ không phải vì vết thương không quá nghiêm trọng, cho nên đã len lén một mình chạy đến bệnh viện để khám chứ? Nhưng mà nếu theo tính cách của cô, thì cho dù có bị đau chết cô ấy cũng sẽ không tự mình đi khám phụ khoa đâu.

Càng chờ đợi Thường Trữ Viễn càng bất an, bắt đầu không ngừng suy nghĩ lung tung.

Anh biết sau mỗi lần đi công tác về anh sẽ rất kích động, nhưng lần nào anh cũng cẩn thận giúp cô chuẩn bị thật tốt khúc dạo đầu rồi mới bắt đầu hành động, nhưng sao lần này lại khiến cô bị thương? Cuối cùng là cô ấy bị gì thế? Sao vẫn chưa trở về?

Nghi vấn trong đầu của Thường Trữ Viễn không ngừng xuất hiện, rốt cuộc đến bảy giờ rưỡi thì cánh cửa cũng phát ra tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa để mở cửa.

Lâm Trinh Lan xách theo cái túi lớn đựng thức ăn trở về, trên trán đầy mồ hôi.

Thường Trữ Viễn vừa trông thấy cô thì liền biết cô đã đi siêu thi mua đồ dùng nên mới về trễ như thế, sắc mặt liền trở nên rất thối, không nhịn được oán trách cô: “Tại sao lại về trễ như vậy?”

Đã ở với nhau lâu như vậy, dĩ nhiên Lâm Trinh Lan biết Thường Trữ Viễn đang tức giận, mặc dù cô căn bản cũng không biết anh đang tức giận cái gì?

Cô cẩn thận cùng nhẹ nhàng nói: “Chuyện này… Hôm nay em tăng ca.”

Vốn dĩ là cô đã chuẩn bị đi về, nhưng lại bị người khác nhờ vả cô đi giúp đỡ, cô cũng không muốn cự tuyệt người khác, cho nên liền bị kéo đi giúp bộ phận khác.

Bận túi bụi đến bảy giờ cô mới bắt đầu từ công ty trở về, cô dùng tốc độ nh anh nhất để mua thức ăn cùng một ít đồ dùng, bảy giờ ba mươi phút có thể trở về đến nhà đã là cực hạn rồi.

“Chuyện này… anh đã ăn cơm tối chưa?” Lâm Trinh Lan hỏi.

“Hừ!” Thường Trữ Viễn hừ lạnh một tiếng.

Đừng nói là ăn bữa tối, anh lo lắng cho cô đến nỗi bữa trưa còn quên ăn, cho đến xế chiều cảm thấy đói bụng, mới tùy tiện nướng hai mẩu bánh mỳ để ăn tạm, hiện tại cũng đã cảm thấy đói rồi.

Thì ra nguyên nhân tức giận là chưa có ăn cơm… Lâm Trinh Lan bừng tỉnh hiểu ra.

Chỉ là điều này cô không thể nói ra, nếu như thấy đói thì phải ra ngoài mua cơm hộp ăn chứ! Có cần thiết để bụng đói đến bốc hỏa rồi đợi cô trở về mà trút giận lên người cô không? Lâm Trinh Lan oán thầm trong bụng.

Nhưng những điều này chỉ là nghĩ ở trong lòng mà thôi, cô cũng không có to gan mà nói với Thường Trữ Viễn.

“Vậy… Em đi nấu cơm ngay.” Lâm Trinh Lan nói xong, vội vàng xách hai túi lớn thức ăn trốn vào phòng bếp.

Thường Trữ Viễn sững sờ, người phụ nữ này có nhiều lúc khiến cho Thường Trữ Viễn tức giận muốn bóp chết cô! Hiện tại rõ ràng là chính anh đang cố tình gây sự, là do anh tức giận loạn xạ phát khí, vậy tại sao cô lại làm theo ý của anh?

Thường Trữ Viễn thật sự không hiểu tại sao Lâm Trinh Lan lại không mở miệng mắng anh, hoặc là chỉ vào mũi của anh mà bảo anh cút ra ngoài tìm cái gì đó để ăn, sao lại không nỡ cự tuyệt mà đi nấu cơm cho anh ăn?

Không không không! Người kỳ lạ nhất không phải là Lâm Trinh Lan mà chính là anh! Thường Trữ Viễn có chút nhức đầu vịn trán của mình, hiện tại lòng của anh có chút hỗn loạn.

Anh rất hy vọng Lâm Trinh Lan sẽ tức giận với anh? Thật sự Thường Trữ Viễn cũng không biết anh như thế nào nữa? Ban đầu anh đáp ứng cùng Lâm Trinh Lan lui tới, một phần trong đó cũng chính là tính cách an phận không tranh giành của cô.

Tính tình của Lâm Trinh Lan rất tốt, để cho anh mặc sức chà xát bóp tròn bóp méo, bảo cô đi hướng đông thì cô cũng không dám đi hướng tây, kêu cô đi về phía nam cô cũng sẽ không dám đi hướng bắc, nếu một ngày nào đó anh chán ghét cô bảo cô rời đi, có lẽ cô cũng sẽ không nói tiếng nào mà yên lặng rời khỏi anh, trước khi đi có thể còn nhớ đem theo vài món đồ của cô đi cùng, cũng sẽ không để lại một chút phiền toái nào cho anh.

Nói thẳng một chút, coi như hôm nay anh muốn xóa di sạch sẽ quan hệ của bọn họ, thì Lâm Trinh Lan cũng sẽ không để cho anh có cái gì khó xử hoặc phiền toái về trách nhiệm gì gì đó, cho nên lúc đầu anh mới cùng cô lui tới, nhưng hôm nay… Hôm nay anh lại bắt đầu muốn trêu tức cô gái có tính tình ôn thuận này!

Từ trước đến nay loại phụ nữ mà Thường Trữ Viễn ghét nhất chính là ba loại: hở một chút là khóc lóc, hai là làm ầm lên, ba là đòi thắt cổ, có khi anh cũng không hiểu nổi bọn họ là đang tức giận chuyện gì nữa.

Trước kia anh cũng có quen biết vài người phụ nữ, mỗi lần

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT