watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10399 Lượt

những việc đúng đắn. Nhưng có rất nhiều người bởi vì không từ bỏ được một số thứ nên đã lựa chọn con đường là làm đúng đắn sự việc.”

Cổ Triết Đông vẫn tiếp tục nói: “Ví dụ có một số người biết rõ hôn nhân thất bại, nhưng không muốn hoặc do một số nguyên nhân gì đó mà không chịu từ bỏ, thế nên mới nỗ lực kinh doanh hôn nhân trong sự sai lầm của hôn nhân. Nhưng cũng có người dứt khoát từ bỏ, lựa chọn một hôn nhân phù hợp.”

Cổ Triết Đông nói xong đưa mắt nhìn Trương Hoa đang trầm ngâm, đột nhiên đứng dậy nói: “Thôi được rồi, nói với cậu thế thôi, khả năng lĩnh hội của thanh niên các cậu rất tốt, mặc dù những gì tôi nói có thể không rõ ràng, nhưng tôi tin cậu có thể hiểu. Cậu đi nói với giám đốc Phùng một tiếng, bảo lát qua văn phòng của tôi, tôi có chuyện cần bàn!”

Trương Hoa thông báo với Phùng Lâm Hàn xong liền về văn phòng. Cổ Vân Vân hỏi: “Bố tôi nói với cậu những gì?”

Trương Hoa cười cười: “Bảo tôi tám từ: ‘Làm người cho tốt, làm việc cho đúng.’”

Trương Hoa nhìn Cổ Vân Vân, sau đó thở dài nói: “Không phải ai cũng biết cách để biểu đạt chính xác tám từ này đâu!”

5.

Buổi tối, Trương Hoa cứ nghĩ mãi những điều Cổ Triết Đông nói. Về vấn đề Cổ Triết Đôngnhững chuyện này đã không còn quá quan trọng với Trương Hoa nữa, điều cốt yếu là những lời Cổ Triết Đông nói cứ như là chân lý trên đường đời của con người.

Anh bắt đầu kiểm điểm lại bản thân, tất cả những gì anh đang làm hiện giờ có đúng đắn không? Rõ ràng là không. Đúng như Cổ Triết Đông đã nói, bản thân anh vì không thể từ bỏ quá nhiều thứ, bao gồm tình cảm với Trần Dĩnh, bao gồm cả sự thù hận do Trần Dĩnh dành tình cảm cho Lục Đào gây ra.

Trương Hoa nghĩ, nếu bản thân đã không thể xóa bỏ ám ảnh tâm lý do chuyện của Trần Dĩnh và Lục Đào gây ra, vậy thì nên dứt khoát từ bỏ tình cảm với Trần Dĩnh, cũng nên từ bỏ nỗi hận với Lục Đào, bởi vì những ám ảnh và thù hận ấy bắt đầu ảnh hưởng đến lựa chọn những chuyện đúng đắn.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, Trương Hoa chợt cảm thấy nhẹ nhàng. Lúc này anh mới sực nhớ ra đã lâu lắm rồi anh không về thăm bố mẹ, cũng lâu lắm rồi không liên lạc với Nhã Vận, không biết con bé dạo này thế nào nữa.

Rồi Trương Hoa lại nhớ đến Trần Dĩnh, Trương Hoa nghĩ nên bớt chút thời gian đi thăm cô, dù gì cũng từng là vợ chồng, nếu đã quyết định từ bỏ tình cảm này thì bản thân anh cũng nên nói chuyện rõ ràng với cô, cho dù sau này là bạn bè hay là người xa lạ, ít nhất cũng từng chung sống với nhau ngần ấy thời gian.

Trương Hoa lại nghĩ đến Cổ Vân Vân, từ tận đáy lòng, Trương Hoa vẫn luôn cảm thấy áy náy với cô, vì mục đích trả thù Lục Đào của mình mà anh luôn lợi dụng tình cảm của cô dành cho anh. Trương Hoa bắt đầu tìm kiếm tình cảm chân thực trong lòng mình, rốt cuộc anh với Cổ Vân Vân là thích hay không thích?

6.

Lúc Trương Hoa gọi điện cho Nhã Vận, Nhã Vận vui mừng reo lên: “Anh, cuối cùng anh cũng chịu gọi cho em rồi!” sau đó lại vui vẻ nói: “Tại sao lâu như thế anh không liên lạc gì với em? Còn cả bố mẹ nữa? Hứ, thế nên em cũng chẳng thèm liên lạc với anh!”

Trương Hoa hỏi: “Cuối tuần em có về nhà không?”

“Có chứ!” Nhã Vận đáp.

“Bố mẹ dạo này có khỏe không? Anh định cuối tuần bố mẹ.”

“Sức khỏe vẫn tốt nhưng tâm trạng thì không tốt.”

Trương Hoa biết nguyên nhân khiến cho tâm trạng bố mẹ không vui là gì nên anh cũng không hỏi gì nữa. Nhã Vận đột nhiên hỏi: “Anh, anh với chị Vân thế nào rồi? Đã sống chung với nhau chưa?”

“Sao đột nhiên em hỏi chuyện này?”

Nhã Vận liền nói: “Bố mẹ bảo, nếu như anh cứ nhất định đòi cưới chị Vân, bố mẹ cũng bó tay, nhưng bố mẹ hy vọng thỉnh thoảng anh liên hệ với chị dâu, dù gì chị ấy cũng đang có con với anh. Bố mẹ còn nói, đợi chị dâu đẻ sẽ đi thăm chị ấy!”

Trương Hoa do dự hồi lâu mới nói: “Thực ra chị dâu đã lên đây đi làm rồi!”

Nhã Vận nghe thấy vậy liền phấn khởi nói: “Thật không? Vậy cuối tuần em đi thăm chị ấy, em biết công ty chị ấy ở đâu rồi!”

Nhã Vận ngẫm nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi: “Chẳng nhẽ anh lại bắt đầu thích chị dâu, nên đón chị ấy về rồi à?”

“Không phải, là cô ấy tự quay lại thôi!”

Trương Hoa đột nhiên không biết nói thế nào, cũng may là Nhã Vận chuẩn bị cúp máy: “Thôi, không nói chuyện với anh nữa, em phải vào lớp đây! Đợi cuối tuần anh về anh em mình nói chuyện tiếp!”

7.

Thứ bảy hết giờ làm, Trương Hoa liền gọi điện cho Trần Dĩnh. Trần Dĩnh hơi ngạc nhiên. Ra khỏi khu nhà trọ, Trần Dĩnh nhìn quanh rồi hỏi: “Anh không lái xe đến à?”

“Không, anh ngồi xe bus!”

Trần Dĩnh ậm ừ đáp: “Thế à!”

“Chúng ta tìm chỗ nào ngồi chút đi!”

Trên taxi, Trương Hoa cái bụng đã nhô lên của Trần Dĩnh, Trần Dĩnh mỉm cười nói: “Đã bốn tháng rồi, em đi kiểm tra mấy lần rồi, bác sĩ bảo thai nhi rất khỏe mạnh!”

Trương Hoa hỏi: “Thế giờ em ở một mình có tiện không?”

Trần Dĩnh đáp: “Ngày nào cũng đi bộ đi làm, vì vậy không gặp sự cố gì!”

“Em muốn ngồi đâu?”

“Ra quán trà ngồi đi, chẳng phải anh thích ngồi quán trà ư?”

Ngồi trong quán trà hồi lâu, Trương Hoa mới mở miệng: “Mấy hôm trước chủ tịch tập đoàn có tìm anh nói chuyện, khiến anh nghĩ thông suốt một vấn đề, cũng biết nên làm thế nào để đối mặt với vấn đề.”

“Là bố của Cổ Vân Vân phải không?”

“Ừ, những điều ông ấy nói khiến anh hiểu trước khi làm chuyện gì đúng đắn, trước tiên phải đối mặt với nội tâm của mình đã!”

Im lặng hồi lâu, Trương Hoa nói tiếp: “Anh thừa nhận anh từng yêu em, đến giờ vẫn còn tình cảm, dù gì em cũng là người con gái đầu tiên anh yêu. Anh đã thử tha thứ cho em, nhưng đồng thời anh cũng

biết mình không thể xóa bỏ những chuyện giữa em và Lục Đào, có thể có một số đàn ông coi nhẹ chuyện này, nhưng anh biết mình

không làm được, vì vậy anh biết rất rõ rằng chúng ta không thể tiếp tục chung sống với nhau.”

8.

Phản ứng của Trần Dĩnh rất bình thản, điều này không nằm ngoài dự kiến của Trương Hoa. Trần Dĩnh chỉ khẽ ừ rồi nói: “Em cũng ý thức được rằng em và anh không thể tiếp tục, bởi vì khoảng cách giữa chúng ta càng lúc càng xa!”

“Thế sao? Anh thấy cả hai có thể bình tĩnh nhìn nhận vấn đề như thế là tốt!”

Trần Dĩnh khẽ ừ rồi cả hai lại chìm vào trong im lặng.

Trương Hoa rút một điếu thuốc ra, châm thuốc hút rồi khẽ nói: “Nếu chúng ta đã bình tĩnh mặt với những vấn đề này rồi, anh muốn hỏi em một câu: Đứa bé này có đúng là con anh không?”

Trần Dĩnh ngẩng phắt đầu nhìn Trương Hoa, vẻ mặt như đang tức giận. Nhưng cô nhìn Trương Hoa một lát, từ từ bình tĩnh lại, sau đó nói: “Em biết em từng có lỗi với anh, từng lừa dối anh, nhưng kể từ khi anh biết chuyện giữa em và anh ta, anh chưa từng tin tưởng em!”

Trương Hoa vội vàng nói: “Có thể cách anh hỏi chưa được đúng, ý của anh là nếu như đôi bên đã không thể ở bên nhau, vậy đứa bé tương lai chắc chắn sẽ không hạnh phúc. Hơn nữa em còn trẻ, nếu như có con, con đường tương lai của em sẽ khác!”

Trần Dĩnh nói với vẻ chua xót: “Em cũng từng nghĩ bỏ đứa bé, bởi có nó sẽ khiến em nhớ đến anh, nhưng hiện giờ đứa bé này đã trở thành một phần trong cuộc đời em!”

Trần Dĩnh lấy tay xoa xoa bụng, sau đó nói: “Anh không ở bên nó mấy tháng nay, vì vậy anh không thể nào cảm nhận được điều đó!”

CHƯƠNG 18

1.

Trương Hoa nghe xong câu này, biết cô chắc chắn sẽ giữ lại đứa bé, liền nói: “Vậy từ nay về sau anh sẽ cố gắng làm tròn trách nhiệm nên làm!” Trần Dĩnh khẽ cười: “Có lẽ sau này cơ hội gặp mặt sẽ càng ít!”

“Sao em lại nói thế?” Trương Hoa ngạc nhiên hỏi.

“Em chuẩn bị về nhà, rời khỏi thành phố này, giờ nghĩ ở bên cạnh bố mẹ vẫn là tốt nhất!”

“Vậy em đã tìm công việc khác chưa?”

Trần Dĩnh nhìn cái bụng mình, nói: “Giờ thì công ty nào chịu nhận em chứ? Vốn dĩ em nghĩ giờ sẽ về, nhưng nếu bây giờ về, chắc chắn sẽ không tìm được công việc, chỉ có thể ở nhà thôi. Vì vậy có lẽ đợi đến lúc gần sinh mới về nhà, hoặc Tết xong là em thôi không quay lại đâ nữa!”

“Thế sau này em có dự định gì?”

“Em đâu thể nghĩ ngợi xa thế? Giờ chỉ mong đứa bé khỏe mạnh chào đời thôi!”

Trương Hoa im lặng hồi lâu rồi đột nhiên nói: “Tối nay anh về nhà bố mẹ ăn cơm, em có đi cùng không? Em quay lại đây mà bố mẹ vẫn chưa biết, nếu chúng ta có thể bình thản đối mặt với chuyện chia tay, vậy chẳng cần phải che giấu việc giải quyết mối quan hệ nữa!”

“Hôm nay em không đi đâu, đợi khi nào em cân bằng được tâm lý sẽ đi thăm bố mẹ anh!”

“Cũng được, vậy anh đi trước đây! Nhã Vận bảo anh về sớm còn dẫn nó đi siêu thị mua đồ!”

“Vậy anh về sớm đi, em cũng phải đến chỗ Huệ Anh, ngày mai chủ nhật, em với cô ấy cùng đi dạo!”

2.

Lúc Trương Hoa dẫn Nhã Vận đi mua đồ ăn, Nhã Vận hỏi: “Sao chị dâu không đến?” Trương Hoa đáp: “Làm sao anh biết được, anh đâu có ở chung với cô ấy!”

Nhã Vận liền nói: “Mai em tìm chị ấy đi chơi!”

Trương Hoa liền gạt đi: “Em ngoài ăn chỉ biết có chơi. Hôm nay cô ấy đến chỗ bạn ở rồi, ngày mai đi dạo với bạn, em có đến tìm cũng không gặp đâu!”

Nhã Vận ngạc nhiên nhìn Trương

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT