|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
dù cậu chẳng làm gì cả thì cũng ai dám nói gì cậu?”
– Cậu không như tôi, vì vậy cậu không thể hiểu được cách nghĩ và nguyên tắc làm việc của tôi đâu!
5.
Nhã Vận và Trần Dĩnh không ăn tối ở chỗ Lưu Huệ Anh, nói rằng tối qua về nhà không tiện nên sau khi đi dạo phố xong liền đi ăn cái gì rồi về thẳng nhà. Nhã Vận một mực đòi theo Trần Dĩnh đến chỗ cô ở trọ. Sau khi đến nơi, Nhã Vận liền hỏi: “Chị dâu, chị ở một nơi chật chội thế này sao?”
Trần Dĩnh cười: “Một mình ở rộng quá làm gì hả em?” sau đó nói: “Chẳng phải em bảo về sớm một chút ư? Về muộn quá chị không yên tâm đâu!”
Nhã Vận đáp: “Sao chị vội đuổi em về thế? Tối nay em muốn ăn cơm với chị dâu mà!”
Trần Dĩnh đáp: “Thế thì muộn lắm, để em về một mình làm sao được?”
Nhã Vận khăng khăng: “Không được, tối nay em nhất định phải ăn cơm với chị, ở đây gần nhà lắm, dù gì anh cả cũng cho em ngần này tiền, tối nay em sẽ bắt taxi về thẳng nhà!”
Trần Dĩnh hết cách, đành nói: “Thế cũng được, thế em đi với chị ra chợ gần đây mua đồ ăn nhé!”
Nhã Vận liền gọi điện về cho mẹ, nói tối nay ăn cơm chỗ chị dâu. Mẹ Trương Hoa nói ăn cơm với chị dâu cũng được, đến tối khi nào về sẽ bảo bố đi đón Nhã Vận.
Nhã Vận cười nói: “Không cần đâu mẹ, con sẽ bắt taxi về thẳng nhà!”
Lúc ăn cơm, Nhã Vận nói: “Sau này cuối tuần nào em cũng đến đây ăn cơm với chị có được không? Chị nấu ăn ngon hơn anh cả em nhiều!” Trần Dĩnh đáp: “Được thôi, em mà đến thì chị khỏi phải đến nhà chị Huệ Anh nữa!”
– Tối qua em nói chuyện với anh cả rất nhiều, anh ấy bảo hiện giờ vẫn chưa sống chung với chị Vân, hay là chị kéo anh trai em lại đi, chị có đứa bé, chị sẽ chiếm ưu thế trong cuộc canh tranh hơn>
Trần Dĩnh nghĩ, chẳng phải trước đây Cổ Vân Vân nói với cô rằng cô ta và Trương Hoa đã sống chung rồi hay sao? Trần Dĩnh nghĩ đi nghĩ lại, mới thấy, thực ra Cổ Vân Vân nói hai người sống chung với nhau có quá nhiều điểm đáng ngờ, xem ra cô đã hiểu sai rồi.
6.
Trần Dĩnh cười cười: “Khoảng cách giữa chị và anh cả em càng lúc càng xa, không thể sống chung được nữa!” Nhã Vận liền nói: “Em chẳng cảm thấy có gì khác biệt cả, anh cả vẫn là anh cả trước kia, chẳng có chút thay đổi nào cả!”
Trần Dĩnh vẫn chỉ cười: “Đấy là cảm giác mà anh ấy mang đến cho em khi ở nhà, nếu như em nhìn thấy sự thành công của anh ấy ở công ty cùng với những thủ đoạn của anh ấy trong cuộc cạnh tranh trên thương trường, em sẽ biết anh ấy đã thay đổi như thế nào!”
Lúc Nhã Vận về đến nhà, bố mẹ đang ngồi ở cổng chờ cô, nhìn thấy con gái xuống xe mới thở phào nhẹ nhõm. Mẹ Nhã Vận trách: “Để bố đi đón có phải là đỡ lo lắng gặp chuyện gì trên đường không!”
Nhã Vận làm bộ như người lớn, vỗ vai mẹ, nghiêm túc nói: “Mẹ yên tâm, con đã lớn rồi mà!” Mẹ Nhã Vận thở dài: “Cái con bé này, cứ như là người lớn không bằng!”
Vào trong nhà, mẹ Nhã Vận vội hỏi: “Chị dâu con dạo này thế nào rồi? Béo hay gầy? Đứa bé thế nào?”
Nhã Vận bật cười: “Chị dâu bụng to lên đương nhiên là phải béo ra rồi!”
“Mẹ không nói cái bụng, cả người trông thế nào ấy?”
Nhã Vận ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Con không để ý, hình như là vẫn vậy, chẳng béo cũng chẳng gầy!” rồi lại vội vàng nói: “Nhưng bố mẹ cứ yên tâm, sức khỏe của chị dâu hiện giờ vẫn ổn, cháu nội của bố mẹ cũng vẫn ổn, chỉ có điều chỗ ở của chị ấy hơi nhỏ, có vẻ thiếu ánh sáng!”
Mẹ Nhã Vận ngoảnh đầu lại nói: “Ông à, hay mai ông đi xe buýt đến công ty đón con Dĩnh về nhà ở, một mình nó ở ngoài sao được? Ngộ nhỡ có chuyện gì nào ai biết mà giúp!”
Nhã Vận vui vẻ nói: “Con đồng ý, con biết địa chỉ công ty chị dâu, bố có thể đến thẳng đấy đón chị ấy về!”
7.
Hết giờ làm, Trần Dĩnh vừa ra khỏi cổng đã nhìn thấy bố Trương Hoa đang đứng ngoài cổng, ngó nghiêng vào bên trong. Hai người gần như cùng lúc nhìn thấy nhau. Trần Dĩnh vội vàng chạy đến hỏi: “Bố, sao bố lại đến đây?”
Bố Trương Hoa nói: “Cái con bé này, lên đây mà không về thăm bố mẹ!” Trần Dĩnh cúi đầu nói: “Bố, con….”
Bố Trương Hoa cắt lời: “Thôi được rồi, không nói những chuyện này nữa, bố đưa con về chỗ trọ thu dọn đồ đạc, sau đó theo bố về nhà. Mẹ con nói tối nay chuẩn bị toàn món con thích ăn đấy!”
Trần Dĩnh nghe xong, nước mắt bỗng trào ra, cô nói: “Bố à, con với Trương Hoa đã thế này rồi, vì vậy con không về đâu, đợi khi nào có thời gian con sẽ về thăm bố mẹ!”
Bố Trương Hoa tỏ vẻ không vui: “Cái gì mà với Trương Hoa đã như thế này, cho dù có là con gái của bạn bè bình thường bố mẹ cũng không thể bỏ mặc như thế được, ai lại để bà bầu ở ngoài một mình như thế!”
Bố Trương Hoa nói tiếp: “Bố với mẹ con vẫn coi con là con dâu trong nhà, hơn nữa con đang mang giọt máu của nhà họ Trương mà!” Trần Dĩnh cúi gằm mặt xuống, vẫn không nói năng gì.
– Đừng buồn nữa, lau nước mắt đi, con không định để bố ngày ngày đứng đợi con như thế này đấy chứ?
Con người thật kì quặc, lúc ở một mình, Trần Dĩnh thường cảm thấy mình đủ kiên cường, cũng luôn thầm nhủ với chính mình rằng, có khó khăn gì cũng có thể vượt qua được. Nhưng lúc này, gặp bố Trương Hoa, lại nghe những lời dặn dò ấm áp của ông, chẳng hiểu sao nước mắt lại trào ra. Lúc này cô mới hay trong thâm tâm cô vẫn luôn khao khát có người quan tâm chăm sóc mình.
8.
Mặc dù trái tim cứTrần Dĩnh rằng, không được về ở nhà Trương Hoa nữa, nhưng không hiểu sao cô vẫn khao khát được quay trở lại đó. Vì vậy trước sự kiên quyết của bố Trương Hoa, cuối cùng cô vẫn dẫn ông về nhà trọ của mình, thu dọn qua loa vài thứ rồi theo ông về nhà.
Mẹ Trương Hoa vô cùng vui mừng, cứ tíu tít ở trong bếp, Trần Dĩnh ở đằng sau nói: “Mẹ, có cần con giúp một tay không?” Mẹ Trương Hoa nói: “Cần con giúp gì chứ, con mau ra kia ngồi đi, ở đây dầu mỡ rồi khói lắm!”
Mẹ Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh ăn cơm rồi cười bảo: “Con bé này, về nhà có phải tốt không, cứ đòi ở một mình bên ngoài làm gì!”
Trần Dĩnh khẽ cười, ngại ngùng không nói, mẹ Trương Hoa lại nói tiếp: “Giờ có nghén gì không con?”
– Cũng may là không nghiêm trọng lắm mẹ ạ!
– Thế này đi, sau này cứ để bố con đưa đón đi làm nhé, dù gì ông ấy cũng rảnh rỗi!
Trần Dĩnh vội nói: “Không cần đâu ạ, giờ sức khỏe của con tốt lắm, hơn nữa công ty cũng gần nhà, ngồi xe buýt chỉ mười mấy phút.”
Mẹ Trương Hoa nói: “Thế cũng được, đợi mấy tháng nữa con đi lại bất tiện, lúc ấy bảo bố đưa đón con!”
Sau đó bà quay sang nói với ông: “Ông bảo với thằng Hoa, mỗi tối thứ bảy phải về nhà ăn cơm, thường ngày nếu có rảnh thì về nhà, cứ nói đây là yêu cầu của tôi!”
CHƯƠNG 20
1.
Tiền lương hiện nay của Trương Hoa đủ để cho anh không cần phải chen chúc trên xe buýt mỗi ngày nữa, nhưng anh vẫn giữ thói quen dậy sớm, ăn sáng ở quán nhỏ dưới tầng rồi đi bộ ra bến xe buýt.
Bến anh đứng đợi là bến đầu. Ngày nào cũng vậy, vào mỗi buổi sáng đứng chờ xe, anh đều có thể nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc. Mặc dù chưa từng nói chuyện với những người này dù chỉ một câu, nhưng Trương Hoa cảm thấy vô cùng thân thiết và anh thích cái cảm giác này.
Bởi vì là bến đầu nên hầu như ai cũng có chỗ ngồi, nhưng Trương Hoa không bao giờ ngồi, anh luôn đứng ở lối đi. Anh thích đứng để nhìn ngắm dáng vẻ tất bật của mọi người qua cửa kính xe. Hơn nữa xe đến bến thứ hai thường có rất nhiều người lên, anh nghĩ nếu mình không ngồi sẽ có thêm một chỗ ngồi cho người khác.
Từ nhiều ngày nay, Trương Hoa đã chú ý đến một cô gái, gần như ngày nào cũng đi cùng một chuyến xe với anh. Sở dĩ anh chú ý đến cô gái này chủ yếu là vì cô rất giống Trần Dĩnh, không phải vì diện mạo mà là cái thần thái toát ra cùng với vẻ điềm tĩnh, không quá chú tâm đến bất cứ chuyện gì xung quanh.
Hàng ngày, cô đều đem theo chút đồ ăn, một tờ báo, lên xe là ngồi xuống phía sau, vừa ăn sáng vừa đọc báo. Dường như xung quanh chẳng có gì có thể hấp dẫn được cô. Cô gái ấy xuống xe trước Trương Hoa hai bến, lúc xe đến bến cũng là lúc cô ăn hết đồ ăn sáng, gấp gọn tờ báo lại rồi xuống xe. Trương Hoa thậm chí nghĩ, tại sao ngay cả tốc độ ăn sáng hàng ngày mà cô cũng có thể căn chuẩn xác đến thế.
2.
Trương Hoa thường đến công ty rất sớm, trong khi Cổ Vân Vân chẳng bao giờ xuất hiện ở công ty trước mười giờ, gần như ngày nào cũng đến trưa mới lò dò đến công ty, đến công ty rồi liền hỏi Trương Hoa trưa nay ăn gì?
Trương Hoa nói: “Hay là hôm nay chúng ta đến một nhà ăn rất to ở gần đây đi, nghe nói rất nhiều nhân viên ở các công ty gần đây cũng đến đó, vừa sạch sẽ lại nhanh chóng”.
Lúc hai người đến, nhà ăn đã khá đông người, xếp thành hàng dài. Cổ Vân Vân nói: “Đông thế này cơ à?”
“Tôi cũng lần đầu tiên đến đây, chỉ có điều tuy phải chờ nhưng cũng nhanh lắm!” – Nói rồi liền chỉ tay vào khu đại sảnh: “Mặc dù đông người nhưng chỗ này rất rộng, còn nhiều chỗ trống lắm!”
Hai người bê đĩa thức ăn đến một bàn ở góc khá khuất, chỗ này không có nhiều người ngồi. Trương Hoa đang ăn t đột nhiên nhìn thấy cô gái hay đi cùng chuyến xe buýt với mình.
Cô gái đang ngồi trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




