watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10417 Lượt

tốt hơn!”

Bố Trương Hoa từ trong nhà đi ra sân gọi: “Hai đứa chúng mày đang luyện mắt đấy à, trời tối thế này rồi còn ra ngoài chơi cầu lông!”

Nhã Vận liền nói: “Thôi không chơi nữa!”

Mẹ Trương Hoa từ trong bếp đi ra gọi: “Đừng chơi nữa, mau chuẩn bị ăn cơm đi!”>Cả nhà quây quần bên mâm cơm, Trương Hoa uống rượu với bố. Mẹ nói: “Như thế này có phải tốt không, cả nhà đoàn tụ, cho dù nghèo vẫn hạnh phúc!”

Nhã Vận liền nói: “Thế thì không được, nghèo thì làm gì có nhiều đồ ăn ngon!”

Trương Hoa đột nhiên nói: “Nhã Vận, tối nay em ngủ với chị dâu, anh không về thành phố, anh sẽ ngủ trong phòng của em!”

Nhã Vận hào hứng nói: “Tối nay anh không về ư? Vậy tối nay anh dẫn em đi chơi có được không?”

Rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì, Nhã Vận lại nói: “Em không nhường phòng cho anh đâu. Anh là đàn ông con trai, sao có thể ngủ trên giường của em, anh làm bẩn giường của em thì sao?”

Trương Hoa lại nói: “Thế thì tối nay Trần Dĩnh sang ngủ chung với Nhã Vận vậy, giường của nó cũng rất to!”

Trần Dĩnh liền nhận lời. Nhã Vận thấy thế liền bảo: “Thôi vậy, để em ngủ chung với chị dâu, nhường giường cho anh!”

Trương Hoa ngồi dựa lưng trên giường của Nhã Vận, với tay lấy một cuốn tiểu thuyết trên giường của Nhã Vận, tiểu thuyết viễn tưởng. Trương Hoa đọc được mấy đoạn liền ném sang một bên: “Toàn mấy thứ vớ vẩn!”

Trương Hoa ngồi dậy mở máy tính của Nhã Vận lên chơi điện tử. Bốn bề rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng của mẹ, Nhã Vận và Trần Dĩnh đang ở trong phòng khách xem tivi, nói chuyện.

Trương Hoa cảm thấy rất ấm áp, so với việc đi công tác, tiệc tùng thì ở nhà thoải mái và yên tĩnh hơn nhiều. Anh xin nghỉ một ngày về nhà là vì muốn nghỉ ngơi một ngày, đã lâu lắm rồi anh chưa được thanh thản thế>

Trong phòng khách, mẹ Trương Hoa nói: “Dĩnh à, mau vào nói chuyện với thằng Hoa đi!” Nhã Vận cũng nói: “Chị dâu vào trong đi! Chẳng mấy khi anh ấy v!”

Trần Dĩnh liền nói: “Thôi bỏ đi, có vào cũng chẳng biết nói gì!”

Nhã Vận kéo Trần Dĩnh dậy, nói: “Đi vào khắc sẽ có chuyện để nói!” Mẹ Trương Hoa cũng nói: “Mau vào đi con!”

Hai người cứ đẩy Trần Dĩnh đến trước cửa phòng Nhã Vận. Nhã Vận với tay mở cửa, sau đó đẩy Trần Dĩnh vào trong, cười nói: “Nếu như tối không ra thì em sẽ nhường giường cho anh chị nhé!” nói rồi con bé liền đóng cửa lại.

Trương Hoa đang chơi điện tử, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngoảnh đầu lại, nhìn thấy em gái đẩy Trần Dĩnh vào, sau đó đóng cửa lại. Trương Hoa hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Trần Dĩnh ngại ngùng cười: “Không có gì, là Nhã Vận đẩy em vào thôi!”

2.

Trương Hoa không nói gì, tiếp tục chơi điện tử. Trần Dĩnh chậm rãi lại gần ngồi xuống bên giường của Nhã Vận. Im lặng một lát rồi hỏi: “Dạo này anh đi công tác có thuận lợi không?”

Trương Hoa ậm ừ đáp: “Ừ, đi công tác chẳng khác gì đi du lịch!”

Trần Dĩnh ngẫm nghĩ rồi nói: “Cũng phải, với mối quan hệ của anh và Cổ Vân Vân, những người dưới quyền chắc chắn rất coi trọng anh!”

Trương Hoa nghe vậy không nói gì. Trần Dĩnh cũng không biết nói gì, chỉ biết ngồi im.

Trương Hoa đột nhiên hỏi: “Em vẫn còn để rất nhiều quần áo mùa đông ở chỗ anh, bây giờ thời tiết càng lúc càng lạnh, hay là em qua lấy về đi?”

Trần Dĩnh cười cười: “Giờ người em như thế này, mặc làm sao được chỗ quần áo ấy?>

Trương Hoa ngoảnh đầu lại nhìn cái bụng đã rất to của Trần Dĩnh mới sực nhớ ra: “Ừ, anh quên mất”. Một lát sau lại hỏi: “Gần đây em đi làm có bất tiện không?”

“Cũng may là chỉ có mấy bến thôi, xe buýt ở đây không như trong thành phố, người đi làm cũng không đông như thế, thỉnh thoảng có đông người thì cũng có người nhường chỗ cho em!”

– Thế thì tốt! – Nói rồi anh lại tiếp tục chơi điện tử. Trần Dĩnh nói: “Huệ Anh có một người bạn làm ở bệnh viện, cô ấy nói có thể lên kiểm tra xem là con trai hay con gái đấy!”

Trương Hoa dừng chơi, ngoảnh đầu lại nhìn Trần Dĩnh: “Em kiểm tra rồi à?” nói rồi mới phát hiện trong tiềm thức của mình vẫn có chút quan tâm xem đứa bé là con trai hay con gái. Trần Dĩnh nói: “Chưa, em cảm thấy con trai hay con gái cũng như nhau, hơn nữa kiểm tra rồi cũng chẳng thay đổi được giới tính của nó!”

Trương Hoa ậm ừ đáp: “Cũng phải!”

Trần Dĩnh cúi đầu khẽ nói: “Anh hi vọng là con trai hay con gái?”

3.

Câu hỏi này của Trần Dĩnh khiến Trương Hoa không sao trả lời được. Hồi mới kết hôn, Trương Hoa muốn có con, anh muốn có một đứa con gái đáng yêu như Trần Dĩnh, sau đó cả nhà sẽ cùng đi công viên, đi dạo phố vào mỗi cuối tuần, chắc chắn sẽ vô cùng hạnh phúc.

Nhưng bây giờ anh với Trần Dĩnh đã ly hôn, hơn nữa do tâm lý, trong lòng anh luôn nảy sinh ý nghĩ bài xích đứa bé theo bản năng, vì vậy anh luôn tự nhủ mình tuyệt đối đừng quan tâm đến nó.

Nhưng nhìn cái bụng đang ngày một to lên của Trần Dĩnh, nghe cô hỏi anh thích con trai hay con gái, anh lại cảm thấy mình không thể nào ngó lơ với đứa bé, thậm chí trong lòng còn nghĩ, nếu là con gái thì tốt quá, bởi vì con gái rất dễ thương, mà nghe người ta nói, con gái thường bám bố hơn.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng anh lại không thể trả lời, cũng không muốn trả lời. Cũng may đúng lúc ấy điện thoại của Trương Hoa đổ chuông, anh liếc thấy là Lí Dương Uy gọi liền nhấc máy: “Gọi muộn thế này có việc gì vậy?”

“Cậu có nhà không? Ra ngoài uống rượu với tôi đi!”

Trương Hoa nghe giọng Lí Dương Uy có vẻ lạ liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Lí Dương Uy nói: “Không có gì, chỉ muốn tìm cậu uống rượu thôi!”

“Tôi đang ở nhà bố mẹ, cậu đợi một lát, tôi qua ngay!”

Trương Hoa nghĩ, chắc chắn Lí Dương Uy đang có chuyện gì đó, nếu không đã không gọi điện muộn thế này. Cúp điện thoại, Trương Hoa nói với Trần Dĩnh: “Bây giờ anh phải về thành phố, vốn định chuẩn bị ngày mai ở nhà nghỉ ngơi một ngày, giờ xem ra không được rồi!”

Trần Dĩnh vội hỏi: “Là Cổ Vân Vân à?” Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh, sau đó nói: “Không phải cô ấy, là Dương Uy!”

Nói rồi liền lấy điện thoại ra gọi taxi.

4.

Trương Hoa đi xong, mẹ anh liền hỏi Trần Dĩnh: “Sao muộn thế này rồi còn có việc gì nữa?”, Trần Dĩnh đáp: “Con cũng không biết, anh ấy nhận được một cuộc điện thoại, nói là phải về thành phố, con hỏi có phải Cổ Vân Vân gọi không, anh ấy nói là bạn học Lí Dương Uy”.

Mẹ Trương Hoa cằn nhằn: “Cái thằng này, khó khăn lắm mới về nhà một hôm, thế mà thót cái lại về thành phố rồi!”

Trần Dĩnh thầm nghĩ: “Chắc chắn là Cổ Vân Vân gọi!”

Ban nãy lúc ở trong phòng, mặc dù hai người nói chuyện rất ít nhưng Trần Dĩnh vẫn cảm thấy rất ấm áp. Cô vốn còn định hỏi anh rất nhiều chuyện, nhưng giờ chỉ cảm thấy hụt hẫng. Bởi vì cô tưởng người đó là Cổ Vân Vân, xem ra anh đúng là thích Cổ Vân Vân thật, nếu không muộn thế này rồi, sao lại vì một cuộc điện thoại mà đã tức tốc lao ra thành phố?

hối hả đến địa điểm hẹn uống rượu với Lí Dương Uy, là một quán đồ nướng. Trương Hoa vừa ngồi xuống liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?” Lí Dương Uy liền nói: “Uống một cốc trước đã!”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Kỉ Oanh không có nhà, điện thoại cũng tắt máy!”

“Mất tích à? Đã tìm chưa?”

Lí Dương Uy lắc đầu: “Không cần tìm, tôi biết cô ấy ở cùng với ai!”

“Ở cùng với ai?”

“Bạn trai cũ của cô ấy!”

Trương Hoa im lặng nhìn Lí Dương Uy, anh biết Lí Dương Uy chắc chắn sẽ nói lý do của mình.

Lí Dương Uy tiếp tục: “Mấy hôm nay bạn trai cũ đến tìm cô ấy, tôi hỏi Kỉ Oanh có chuyện gì, Kỉ Oanh nói không có chuyện gì, nhưng tôi biết chắc chắn có chuyện!”

“Sao cậu biết chắc chắn có chuyện?”

“Ngay cả sự khác biệt nhỏ xíu ấy tôi còn có thể nhận ra, huống hồ cả tối nay cô ấy không về, điện thoại cũng tắt”.

5.

Lí Dương Uy tiếp tục: “Xem ra chuyện đám cưới cũng chẳng cần phải chuẩn bị nữa!”, nói rồi liền uống cạn một cốc, cười nói: “Như thế cũng tốt, tôi vốn nghĩ chuyện hôn nhân thật phiền phức!”

“Nếu hai người đã ở bên nhau thì nên tin tưởng nhau, cứ đợi cô ấy về rồi hỏi cho rõ ràng”.

Lí Dương Uy cười chua xót: “Không cần hỏi, trước đây cô ấy từng nói với tôi, người đàn ông đó là mối tình đầu của cô ấy, cô ấy đã dốc toàn bộ tình cảm vào đó, giờ người đàn ông này quay lại rồi, chắc chắn cô ấy sẽ lập tức quay lại với anh ta!”Trương Hoa đột nhiên hỏi: “Kỉ Oanh với Cổ Vân Vân khá thân thiết, có thể Cổ Vân Vân cũng biết chuyện gì đó cũng nên?” nói rồi Trương Hoa liền lấy điện thoại ra: “Để tôi gọi cho Vân Vân hỏi xem sao!” nhưng Lí Dương Uy đã ngăn lại: “Không cần hỏi, tối nay tôi ở nhà suy nghĩ rất lâu, cảm thấy như thế này rất mệt mỏi, nếu cô ấy luôn hướng về gã đàn ông kia, tôi nên buông tay thì tốt hơn!”

Trương Hoa đột nhiên nghĩ đến Trần Dĩnh, thầm nhủ: “Có khi nào Lục Đào luôn ở trong tâm trí cô ấy?”

Lí Dương Uy dường như đã nhìn thấu tâm can Trương Hoa: “Đàn bà ai cũng khó mà quên được mối tình đầu, tôi tưởng rằng có thể nỗ lực khiến cô ấy quên đi, nhưng giờ xem ra tôi thất bại rồi! Xem ra cái nguyên tắc của cậu là nhất định phải lấy gái trinh làm vợ lúc trước có lẽ là có lí đấy!”

Lí Dương Uy cứ

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT