|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thỉnh thoảng đổi chỗ ngủ thường có cảm giác mới mẻ!”
– Cái con ranh này, học mấy thứ vớ vẩn ở đâu thế không biết? – Trương Hoa quát em gái.
6.
Chiều ngày hôm sau, Trương Hoa mới cùng Trần Dĩnh về đến thành phố. Nhã Vận cứ kéo tay Trần Dĩnh lại nói đợi nghỉ hè sẽ vào thành phố ở với anh chị một thời gian. Trần Dĩnh đành phải nhận lời.
Trương Hoa về đến thành phố liền đến thẳng khách sạn tìm Lí Dương Uy. Buổi tối lúc ăn cơm, Trương Hoa liền nói: “Tại sao đàn ông chỉ một phút trước còn chưa có gì, một phút sau đã đột nhiên rạo rực ham muốn rồi?”
– Rạo rực ham muốn với ai? Chẳng nhẽ là với Cổ Vân Vân? – Lí Dương Uy ngạc nhiên hỏi.
– Điên à, sao có thể vớ chứ? Tối qua tôi với Trần Dĩnh về nhà bố mẹ, cậu biết đấy, lần nào về cũng phải ở lại một đêm nhà.
– Hai người đã quan hệ với nhau?
Trương Hoa nói: “Ban đầu tôi không có ý đó. Lên giường, cô ấy đột nhiên ôm tôi. Cơ thể cô ấy vừa chạm vào, tôi đột nhiên thấy người rạo rực”
Lí Dương Uy phì cười: “Có gì đâu, ít nhất điều này có thể chứng minh được hai điểm: Thứ nhất là chức năng sinh lí của cậu vẫn bình thường. Thứ hai là cậu vẫn còn tình cảm với Trần Dĩnh.”
Trương Hoa thở dài, thực ra kể từ lúc mới quen Trần Dĩnh, anh đã rất thích cô, chính bởi vì rất thích, rất yêu nên mới không thể chấp nhận được những chuyện đó của cô. Vì vậy vừa biết chuyện là anh đã lập tức muốn ly hôn.
Trương Hoa cầm cốc ra hiệu cho Lí Dương Uy, cả hai cùng uống cạn ly. Trương Hoa nói: “Cậu biết không, đến giờ cô ấy vẫn là người phụ nữ duy nhất của tôi!”
– Tôi thấy tư tưởng của cậu quá bảo thủ, con gái hiện giờ còn được mấy người là gái trinh?
Nói rồi Lí Dương Uy bật cười ha hả: “Chỉ có điều đàn ông cũng như vậy, ít nhất tôi cũng chẳng phải là trai tân!”
– Cho dù thế nào cũng không thể khôi phục hôn nhân. Chỉ cần nghĩ đến chuyện cô ấy thường xuyên đến khách sạn với cái gã Lục Đào ấy là tôi lại hận thấu xương!
7.
Trần Dĩnh nửa nằm nửa ngồi, hỏi Lưu Huệ Anh: “Cậu nói xem, giữa đàn ông và đàn bà mà xảy ra quan hệ thể xác có phải chứng tỏ đôi bên có tình cảm không?” Lưu Huệ Anh lắc đầu đáp: “Cái đó thì không chắc, đặc biệt là đàn ông – loài động vật tư duy bằng nửa thân dưới”.
– Nhưng nếu như hai người bình thường đều rất phải phép với nhau, mà lại là người quen với nhau nữa thì sao?
– Chẳng nhẽ tối qua cậu với Trương Hoa đã quan hệ với nhau? – Lưu Huệ Anh ngạc nhiên>
Trần Dĩnh vội vàng phủ nhận: “Đâu có, chỉ là tiện miệng hỏi cho vui thôi!” Lưu Huệ Anh ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói: “Không phải là Trương Hoa, chẳng nhẽ là một lãnh đạo nào đó của cậu?”
Trần Dĩnh hậm hực nằm xuống giường: “Cậu coi tớ là loại người gì hả?”
Lưu Huệ Anh vội vàng ôm lấy Trần Dĩnh an ủi: “Thôi được rồi, tớ chỉ đùa thôi mà!”
Hết giờ làm, Trần Dĩnh đến văn phòng của Cổ Vân Vân vì giám đốc nhân sự bảo cô hết giờ làm sang đó, Cổ Vân Vân muốn gặp cô. Lúc Trần Dĩnh bước vào, Cổ Vân Vân đang ngồi chơi điện tử trên máy vi tính. Nhìn thấy cô bước vào, Cổ Vân Vân nói: “Em đợi một lát, chị tắt máy rồi cùng đi!”
Trần Dĩnh ngồi vào xe của Cổ Vân Vân, liền hỏi: “Giám đốc Cổ tìm em có việc gì ạ?”
– Đừng gọi chị là giám đốc, chị là bạn học của Trương Hoa, sau này cứ gọi chị là Vân Vân…
Trần Dĩnh ngập ngừng hồi lâu rồi nói: “Vậy… cũng được, hôm nay có chuyện gì thế?”
– Chẳng có chuyện gì, chỉ rủ em đi ăn cơm, nói chuyện phiếm thôi!
– Nhưng mà Huệ Anh, bạn học của em vẫn đang đợi em về ăn cùng mà!
Cổ Vân Vân bật cười: “Vậy em bảo cô ấy là phải đi ăn với lãnh đạo công ty đi!”
8.
– Không khí ở đây không tồi phải không? – Cổ Vân Vân nói.
– Đúng là rất sang trọng, lần đầu tiên em đến đấy!
Cổ Vân Vân mỉm cười hài lòng: “Bố chị thường hay dẫn mẹ chị đến đây ăn cơm”, nói rồi hạ thấp giọng, thì thầm với Trần Dĩnh: “Nhưng mà chị không thích nơi này, quá yên tĩnh, mọi người ăn uống từ tốn như kiểu đang đứng trước máy quay ấy!” rồi cô cười thích thú.
Trần Dĩnh ăn rất ít. Cổ Vân Vân hỏi: “Sao em không ăn?”
– Em không đói lắm, nuốt không trôi!
Cổ Vân Vân nâng cốc rượu vang lên, nói với Trần Dĩnh: “Uống chút nhé!”
Trần Dĩnh liền gạt đi: “Em không uống rượu đâu!”
– Không sao đâu, uống một chút thôi! – Cổ Vân Vân năn nỉ.
Trần Dĩnh đành phải đưa cốc lên nhấp một ngụm.
– Chị rất tò mò, tại sao em lại ly hôn với Trương Hoa? Có thể nói rõ nguyên nhân cho chị không?
Trần Dĩnh im lặng không đáp, Cổ Vân Vân liền lên tiếng: “Không tiện nói phải không?”
Nói rồi Cổ Vân Vân lại nói tiếp: “Trông em có vẻ không giống với người thay lòng đổi dạ, mà Trương Hoa càng không phải loại người ấy!”
– Chị rất hiểu Trương Hoa phải không?
– Đương nhiên rồi, bọn chị là bạn học mấy năm trời, Trương Hoa là kiểu người lúc mà nghiêm túc thì nghiêm túc hơn bất cứ ai, lúc mà nhí nhố thì nhí nhố chẳng ai bằng… Chỉ có điều cậu ta không phải là một người đàn ông lăng nhăng trong chuyện tình cảm.
Nói rồi Cổ Vân Vân nhìn Trần Dĩnh: “Có nhìn kiểu gì cũng thấy em là một phụ nữ cổ điển, dịu dàng, vì vậy chị mới thấy tò mò, muốn biết rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà hai người ly hôn”.
– Em có thể giữ cho mình một chút bí mật riêng tư không? – Trần Dĩnh đáp.
CHƯƠNG 5
1.
Dạo này, vấn đề mà Cổ Vân Vân quan tâm nhất chính là nguyên nhân Trần Dĩnh và Trương Hoa ly hôn, nhưng Trần Dĩnh không chịu nói, cô cũng chẳng có cách nào. Tối nằm trên giường, cô thậm chí còn suy đoán, liệu có phải một trong hai người gặp trục trặc về chức năng sinh lí? Rồi lại tự mắng mình nghĩ ngợi vớ vẩn.
Rồi đột nhiên cô lại nhớ ra, Trương Hoa từng nói chuyện ly hôn của anh chỉ có mình Lí Dương Uy biết, Lí Dương Uy là anh em bạn bè thân thiết với Trương Hoa, chắc chắn rõ sự tình.
Lần đầu tiên Cổ Vân Vân tìm Lí Dương Uy, anh thẳng thừng từ chối, nói rằng mình đã nhận lời Trương Hoa là sẽ không nói chuyện này cho bất cứ ai, thậm chí còn cười cười hỏi Cổ Vân Vân: “Có phải cậu có ý đồ gì với Trương Hoa không hả? Từ hồi đại học, bọn tôi đã biết cậu thích Trương Hoa rồi!”
– Có ý đồ thì sao nào? Giờ cậu ta đã ly hôn rồi còn gì!
Suốt ngày Cổ Vân Vân đến khách sản của Lí Dương Uy càm ràm, Lí Dương Uy bị Cổ Vân Vân quấy rầy đến phát điên lên, bắt cô thề sẽ không tiết lộ với bất cứ ai khác, sau đó mới nói cho cô biết.
Bí mật mãi mãi là như vậy, khi người thứ nhất tiết lộ cho người thứ hai đều yêu cầu người đó không được tiết lộ với người thứ ba. Nhưng kết quả là người này lại tiết lộ cho người khác, đồng thời cũng yêu cầu người đó không được để lộ ra. Vì vậy ai cũng nghĩ rằng chỉ có người tiết lộ cho mình và người mình tiết lộ biết chuyện, nhưng thực chất bí mật đã lan truyền khắp nơi. Vì vậy bí mật thực sự là thứ riêng tư mà mãi mãi chôn chặt trong lòng, không nên tiết lộ với bất cứ ai.
2.
Cũng may, Cổ Vân Vân không tiết lộ chuyện này với bất kì ai khác. Lí Dương Uy vì biết được điều này nên mới chịu nói cho cô hay.
Nhưng Lí Dương Uy không biết rằng, sau khi Cổ Vân Vân biết được bí mật này đã ảnh hưởng không nhỏ đến tình trạng hiện nay của Trần Dĩnh. Ảnh hưởng đầu tiên là công việc của Trần Dĩnh.
Mấy ngày liền, Cổ Vân Vân chỉ ở trong văn phòng, suy nghĩ có duy nhất một vấn đề, đó là làm cách nào để đuổi việc Trần Dĩnh. Cô thật chẳng ngờ Trần Dĩnh cũng là loại con gái trông vẻ bề ngoài thì thuần khiết mà tính nết lại phóng đãng như thế. Cô cũng cảm thấy bất mãn với Trương Hoa, một người vợ cũ như vậy cần gì phải giúp cô ta tìm việc?
Chỉ có điều cô không muốn để Trương Hoa biết, cũng không muốn làm khó anh. Cuối cùng cô nghĩ ra một cách, chính là thông qua các mối quan hệ của mình, tìm được một công ty nhỏ, sau đó tìm cớ chuyển cô sang bên đó.
Khi Cổ Vân Vân làm việc đó, cô cố tình tìm một công ty ở ngoại ô cách biệt hẳn với nơi ở của Trương Hoa, có như vậy Trần Dĩnh sẽ không thuận tiện đến trung tâm thành phố. Nhưng có một điều mà Cổ Vân Vân không lường trước được, đó là công ty mới này lại rất gần với nhà bố mẹ đẻ của Trương Hoa.
Giám đốc nhân sự tìm Trần Dĩnh, nói tạm thời phải điều chuyển cô đến một công ty khác, công ty ấy hiện nay đang thiếu nhân viên tài vụ, bởi vì giám đốc công ty ấy rất thân thiết với tổng giám đốc nên rất cần sự giúp đỡ.
Trần Dĩnh không hề hay biết sự “điều chuyển” chỉ là lí do của Cổ Vân Vân, cũng không nghĩ ngợi nhiều, cảm thấy chuyện này cũng hết sức bình thường. Lúc về đến nhà, Trần Dĩnh liền nói với Lưu Huệ Anh cô cần phải thuê nhà ở gần công ty mới bởi vì ngày nào cũng đi đi về về thì không tiện lắm.
3.
Cổ Vân Vân không nói cho Trương Hoa biết chuyện điều chuyển của Trần Dĩnh, còn thường xuyên rủ Trương Hoa đi ăn, hơn nữa lần nào cũng xúi giục anh nghỉ việc để đến làm cho công ty mình.
– Công ty đồ điện Kinh Thao là kẻ thù không đội trời chung của công ty chúng tôi, chúng ta cùng đối phó với nó!
Thực ra những lời Cổ Vân Vân không phải không tác động đến Trương Hoa.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




