watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10387 Lượt

“Ban ngày em đã bế Tỉnh Tỉnh ra ngoài chụp ảnh rồi!”

Buổi tối, Trương Hoa nằm trên giường nhìn Trần Dĩnh ngồi dựa lưng vào thành giường cho con bú, chợt suy nghĩ ấy lại ập đến. Đặc biệt là sau khi uống bia, lòng ham muốn ấy lại càng mạnh mẽ. Trương Hoa không nén được nói: “Buổi tối em có thể mặc nhiều quần áo một chút không”, nói rồi anh cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Trần Dĩnh mới đầu không hiểu ý Trương Hoa, nhưng nhìn vẻ mặt của anh cùng với nửa thân dưới của anh, lại cúi đầu nhìn bộ dạng của mình cô mới chợt hiểu ra ý anh. Bởi vì mới sinh con nên cô không để ý đến những chuyện này, cũng không nghĩ đến tâm trạng của Trương Hoa lúc ngủ cạnh mình.

Nghĩ đến vậy, Trần Dĩnh chợt đỏ bừng mặt, mới nhận ra tối đến trước mặt anh, mình chẳng hề che đậy gì. Lại nghĩ Trương Hoa vẫn còn trẻ thế, lại ở một mình, có nhu cầu cũng là chuyện thường tình.

Đợi con ngủ say rồi, cô đặt con sang một bên, lại gần ôm Trương Hoa. Trương Hoa bị cái ôm đột ngột của cô làm giật nảy mình. Anh vội nói: “Không được, giờ em vẫn chưa được!”

Trần Dĩnh khẽ nói: “Đồ ngốc, đâu phải là không thể dùng cách khác!”

Buổi sáng thức dậy, Trương Hoa không dám mở mắt ra nhìn Trần Dĩnh, nghĩ đến cảnh tượng hôm qua Trần Dĩnh giúp mình giải tỏa là anh lại thấy vô cùng ngại ngùng. Mãi sau anh mới mặc quần áo chỉnh tề rồi ra ôm con, nói với con: “Bố đi làm đây!”, mặc dù biết con không hiểu nhưng anh cứ thấy nói ra những điều này sẽ khiến mình có thêm sức mạnh.

5.

Mấy hôm nay Trương Hoa tỏ ra tích cực, phẩn chấn, các đồng nghiệp đều ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế hả?”

Trương Hoa chỉ cười toe toét. Hôm nay lúc đi làm, anh lại nghĩ: Có nên giữ hai mẹ con Trần Dĩnh lại không, ít nhất như thế anh cũng có thể ở bên con.

Hết giờ làm, một người chưa bao giờ mua hoa như anh lại chạy ra chợ hoa tươi mua một ít hoa tươi, nhân tiện mua một cái lọ thủy tinh, định về nhà bày trong phòng khách cho thoang thoảng hương thơm.

Nhưng về đến nhà anh không thấy Trần Dĩnh đâu, chỉ thấy một mảnh giấy để trên bàn trong phòng khách, trên đó viết: “Em đưa con về đây, cám ơn anh đã đón đầy tháng với hai mẹ con em, cám ơn anh đã cho con cảm nhận được tình cha ấm áp bao nhiêu ngày qua. Sau này em sẽ nói cho con biết nó có một người bố rất tài giỏi, rất đẹp trai. À phải rồi, cám ơn anh đã gửi số tiền ấy vào tài khoản cho em, em sẽ nhận thay con. Bên cạnh mảnh giấy là giấy biên nhận ảnh chụp đầy tháng của con, anh đến cửa hàng đó lấy ảnh nhé!”

Đọc những dòng này, lòng Trương Hoa chợt trùng xuống, tâm trạng hào hứng lúc trước trở nên hụt hẫng và trống rỗng. Anh ném hoa tươi sang một bên chẳng buồn cắm vào lọ, sau đó ngồi trên ghế hút thuốc lá.

Hút thuốc một lúc, Trương Hoa liền ấn số điện thoại cửa hàng chụp ảnh hỏi họ đã đóng cửa chưa. Cửa hàng nói giờ vẫn chưa đóng cửa, phải chín giờ tối mới đóng cửa anh vội vàng cầm giấy biên nhận ra ngoài.

Tối đến, Trương Hoa cảm thấy cả căn phòng như trống rỗng. Lúc ăn cơm, ăn được mấy miếng là anh đã thấy không thể nuốt nổi, ti vi cũng không muốn xem, điện tử cũng chẳng muốn chơi, leo lên giường định ngủ sớm mà trong lòng trống rỗng vô cùng. Nhìn mấy bức ảnh đầy tháng của con, lại nhìn cái giường trống vắng của mình, anh thầm nghĩ: Nếu có con ở bên cạnh thì tốt biết mấy!

CHƯƠNG 52

1.

Trần Dĩnh viết xong mảnh giấy để lại, ôm con nhìn lại căn nhà mình ở mấy ngày, không nén được bật khóc. Đương nhiên cô hi vọng có thể ở lại đây, thậm chí hy vọng có thể cùng con mãi mãi ở đây. Nhưng cô biết, nơi này không thuộc về mình, nếu như cứ ở lại như thế này không biết cô có còn dũng khí để ra đi không.

Cuối cùng Trần Dĩnh vẫn quyết tâm, một tay ôm con, một tay xách đồ ra đi. Khoảnh khắc khóa cánh cửa lại, Trần Dĩnh không nén được lại nhìn vào trong. Cô biết một khi khóa cửa lại đồng nghĩa với việc cô chẳng còn cơ hội bước chân vào, bởi vì chìa khóa đã để ở bên trong rồi.

Trên xe trở về, Trần Dĩnh tự nhủ, không bao giờ còn có thể quay trở lại bên Trương Hoa được nữa. Cô thực sự sợ bản thân mình cô tâm lý quá ỷ lại vào anh, sợ sự quan tâm của Trương Hoa với con, thậm chí với mình. Cô sợ nếu cô cứ tiếp tục ở bên cạnh anh, cô sẽ chẳng còn dũng khí để ra đi.

Vì vậy cô quyết định ra đi trước khi những điểu này xảy ra, mang con ra đi, quay trở lại cuộc sống trước khi của mình. Cho dù có khổ đến thế nào cũng còn tốt hơn là dựa dẫm vào Trương Hoa.

Chỉ có điều Trần Dĩnh không ngờ, lần này nếu không lựa chọn ra đi thì có thể cô sẽ không cần phải ra đi. Cho dù Trương Hoa có thật sự chấp nhận cô hay không, nhưng ít nhất anh đã chấp nhận đứa bé, điều này cho thấy Trương Hoa đang thử chấp nhận những thứ khác. Đáng tiếc là Trần Dĩnh không nghĩ nhiều như thế, cũng không nghĩ xa đến thế.

Vì vậy mới nói trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều chuyện hoàn mỹ không xuất hiện, mà là rất nhiều người đã lựa chọn từ bỏ nó trước. Đúng vào lúc quan trọng nhất, con người dễ lựa chọn từ bỏ, lựa chọn từ bỏ hi vọng, lựa chọn con đường khác mà bản thân cho rằng nó đúng đắn.

2.

Còn nữa, con người thường khó mà vượt qua được tâm lý và thể diện của bản thân. Có một số chuyện, nếu có thể vượt qua cái gọi là sĩ diện, cuối cùng có thể giành được thứ “thể diện” càng hoàn mĩ hơn. Đáng tiếc là quá nhiều người vì sợ mất thể diện để đến nỗi gặp phải toàn chuyện mất thể diện.

Đương nhiên những chuyện này đối với Trần Dĩnh hiện nay đã chẳng còn ý nghĩa thực tế nữa, bởi vì cô đang dẫn con đến một thành phố hoàn toàn xa lạ. Hơn nữa để bố mẹ cô có thể yên tâm về mình, cô đã nói dối rằng mình vẫn ở chỗ Trương Hoa.

Trong khi đó Trương Hoa lại tưởng cô quay về nhà bố mẹ đẻ nên cũng thấy an tâm về cuộc sống của hai mẹ con cô, Trần Dĩnh lại không thể không cân nhắc đến những bước tiếp theo nên đi như thế nào, nên làm thế nào để cho con gái không phải chịu khổ.

Mặc dù trong tài khoản vẫn còn số tiền mà Trương Hoa gửi vào, nhưng chẳng ai có thể lường trước có chuyện gì xảy ra, có thể con bị ốm một lần sẽ tiêu hết số tiền ấy. Trần Dĩnh lần đầu tiên phải thực sự đối mặt với vấn đề sinh tồn.

Lần trước Trần Dĩnh có nói với Lưu Huệ Anh muốn mở cửa hàng bán thứ gì đó không phải là nói bừa, cô thực sự có ý tưởng này. Nhưng bán cái gì cô nghĩ mãi không ra. Có thể từ sâu thẳm trong lòng, cô vẫn còn chút cao ngạo. Chính cái tâm lý này khiến cho cô không thể lựa chọn bán những thứ mà trong mắt cô nó không đủ “cao quý”.

Hôm nay bế con từ bệnh viện đi ra, nhìn thấy bên cạnh bệnh viện có một cửa hàng hoa tươi, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý. Có thể trong lòng Trần Dĩnh, hoa tươi có thể coi là một sản phẩm lãng mạn, hơn nữa nếu bán hoa thì ngày nào cũng có thể ngửi thấy hương hoa.

3.

Khi Trần Dĩnh ra đi, Trương Hoa hụt hẫng mất một thời gian, nhưng sau đó nhanh chóng trở lại quỹ đạo của mình. Một mặt vì hiện nay anh đang theo đuổi công việc đào tạo, một công việc cần phải tích lũy kinh tế để xây dựng tương lai tốt đẹp cho con.

Ngoài ra, Trương Hoa cũng phát hiện ra rất nhiều các nội dung đào tạo cùng các kiến thức kinh doanh, ngành nghề không thuộc tập đoàn Triết Đông, rất nhiều nội dung bài giảng không hướng đến các nhân viện bán hàng. Chính vì vậy, Trương Hoa cứ thắc mắc, cũng đã hỏi Hàn Thiên Phàm nhiều lần nhưng Hàn Thiên Phàm chỉ cười không đáp, bảo anh cứ làm theo yêu cầu là được rồi.

Bên cạnh đó, số lần mà Trương Hoa phải tham dự các khóa đào tạo cấp cao ngày càng nhiều. Lần nào Hàn Thiên Phàm cũng yêu cầu anh phải chỉnh lí rất nhiều tài liệu. Các nội dung đào tạo phải đi nghe cũng muôn màu muôn vẻ, đủ chủng loại phức tạp. Mặc dù việc đào tạo cho các công ty con của Trương Hoa không ngày nào cũng ở trong trạng thái căng thẳng, những tài liệu hàng ngày phải chỉnh lí thực sự quá nhiều.

Cứ một thời gian là Trương Hoa lại phải diễn thuyết trước mặt Cổ Triết Đông và ông Hoa về một nội dung nào đó mà họ đặt ra sẵn, trong quá trình đó còn có kèm theo các câu hỏi. Thỉnh thoảng Hàn Thiên Phàm cũng tham gia nghe, thỉnh thoảng thì chỉ có Cổ Triết Đông và ông Hoa.

Trương Hoa không thể hiểu nổi những yêu cầu này của họ. Anh nhiều lần muốn hỏi Cổ Triết Đông rốt cuộc mục đích công việc của mình là gì, nhưng cuối cùng lại thôi, lòng thầm nghĩ cứ làm theo yêu cầu là được rồi, sớm muộn gì Cổ Triết Đông cũng sẽ tìm anh nói chuyện, nói cho anh biết rốt cuộc anh phải làm gì.

Sự thực chứng minh những suy đoán của Trương Hoa là đúng. Một ngày của mấy tháng sau, Cổ Triết Đông cuối cùng cũng cho gọi Trương Hoa đến văn phòng. Trong văn phòng rộng lớn chỉ có hai người bọn họ và ông Hoa.

4.

Cổ Triết Đông bảo Trương Hoa ngồi xuống, sau đó hỏi: “Cậu đang rất băn khoăn phải không?”. Trương Hoa thành thực trả lời: “Quả thực là có hơi khó hiểu!”

Cổ Triết Đông không bàn đến vấn đề này mà nói đến những chuyện không liên quan.

Cổ Triết Đông nói: “Tôi khởi nghiệp từ kinh doanh, còn nhớ trước đây tôi đã nói với cậu giấc mơ ngày xưa của mình là làm ca sĩ, sau khi gia nhập vào nghề kinh doanh, lí tưởng của tôi không phải trở thành cao thủ kinh doanh, cũng không phải trở thành nhân viên quản lý kinh doanh mà là một giáo viên đào tạo. Lần đầu tiên

Trang: [<] 1, 71, 72, [73] ,74,75 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT