|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhà nói với vợ: “Hồi đầu ruồng bỏ mẹ con người ta, giờ mới đi tìm, đàn ông cái kiểu gì thế không biết?”
Trương Hoa biết chủ nhà hiểu lầm mình, nhìn bộ dạng này của anh chắc họ nghĩ anh là con cái nhà giàu, chơi bời lăng nhăng ở ngoài. Nhưng Trương Hoa chẳng hơi đâu mà giải thích, anh chạy như bay ra ngoài cổng, nhìn lên trên bức tường thấy có dán những mảnh giấy nhỏ, trên đó có viết: Nếu có nhu cầu mua hoa tươi hãy đến cửa hàng hoa tươi ở đường xx…
Trên giấy không có số điện thoại, chỉ viết thời gian bán hàng là từ tám giờ sáng đến tám giờ tối. Trương Hoa nhìn cái là nhận ra ngay nét chữ của Trần Dĩnh, vội xé tờ quảng cáo xuống, rồi đi tới cửa hàng của Trần Dĩnh theo địa chỉ.
5.
Thực ra cửa hàng hoa tươi của Trần Dĩnh cách nhà cô không xa, đi bộ chỉ nửa tiếng là đến nơi, lái xe thì càng nhanh. Nhưng vì Trương Hoa không thuộc đường, thế nên đến khi tìm được cửa hàng của Trần Dĩnh đã là ba rưỡi rồi.
Trương Hoa ngồi trong xe, liếc mắt là có thể nhìn thấy tấm biển cũ kĩ đề dòng chữ: “Cửa hành hoa tươi Tỉnh Tỉnh”. Xét từ góc độ kinh doanh, nếu đặt tên cửa hàng hoa tươi như thế thì thật chẳng lí tưởng chút nào, thậm chí còn cảm thấy cái tên này rất khó nghe. Nhưng giờ trong mắt anh, cái tên này lại vô cùng ấm áp, dù gì đó cũng là tên con gái anh.
Anh nhìn vào trong cửa hàng, thấy Trần Dĩnh đang ôm con, lúc này ánh nắng mặt trời đang chiếu vào cửa hàng.
Trương Hoa đỗ xe trước quầy bán hoa tươi, không buồn rút chìa khóa mà xuống luôn khỏi xe. Dù sao Trương Hoa cũng từng làm kinh doanh, giờ do yêu cầu công việc khiến cho anh phải tiếp xúc với rất nhiều kiến thức về kinh doanh, chỉ liếc sơ qua là anh đã biết ngay cửa hàng hoa của Trần Dĩnh buôn bán không có lời lãi gì, trừ phi mặt trời mọc từ đằng tây.
Trần Dĩnh đang ngồi ôm con trong cửa hành, nhìn thấy có chiếc xe hơi đỗ lại, tưởng có khách đến mua hoa, trong lòng thậm chí hơi ngạc nhiên, ở chỗ này mà cũng có người lái xe đến mua hoa tươi ư?
Khi nhìn thấy Trương Hoa từ trên xe bước xuống, cô sững người, ôm con đứng dậy ngây ra bất động. Trương Hoa sải bước đến gần, lúc này mới nhìn rõ Trần Dĩnh và con. Trần Dĩnh ăn mặc rất giản dị, điều này không hề quan trọng với Trương Hoa, bởi vì trong lòng anh luôn thích những cô gái giản dị.
Nhưng sắc mặt Trần Dĩnh rất kém, liếc qua là biết thiếu ngủ. Hơn nữa làn da cũng kém sắc, cảm giác như đã suốt một thời gian dài không đươc nghỉ ngơi đầy đủ, lại không đủ dinh dưỡng. Trương Hoa lại nhìn con gái nằm trong vòng tay cô, lúc này nó đang ngủ ngon lành, nhưng trông cũng có vẻ không ổn lắm. Mặc dù Trương Hoa cũng không rõ cụ thể là không ổn chỗ nào.
Trần Dĩnh ôm con đứng ngây ra nhìn Trương Hoa, Trương Hoa cũng nhìn Trần Dĩnh, cả hai đều không nói năng gì. Hồi lâu sau, Trần Dĩnh cố nặn ra một câu: “Sao anh lại đến đây?”
Trương Hoa không trả lời mà nói: “Đóng cửa hàng vào rồi đi theo anh!”, sau đó nói tiếp: “Đưa con cho anh trước đã!”. Trần Dĩnh đưa con cho Trương Hoa, Trương Hoa bế con đi ra ngoài rồi bảo: “Anh chờ em trên xe nhé!”
CHƯƠNG 56
1.
Trần Dĩnh đứng ngây ra nhìn Trương Hoa ôm con lên xe, hồi lâu sau mới đi thu dọn cửa hàng, vừa thu dọn vừa nghĩ, sao Trương Hoa lại biết mình ở đây nhỉ? Ngay cả bố mẹ cô cũng không biết, làm sao anh ấy biết được? Tỉnh Tỉnh phải chịu khổ với mình, liệu anh ấy có nổi cáu không nhỉ? Liệu anh ấy có mang con đi không? Rồi cô lại nghĩ, sao anh ấy lại lái xe đến đây? Xe này của ai thế?
Thu dọn rồi đóng cửa cửa hàng hoa lại, Trần Dĩnh vừa vào trong xe vừa nghĩ ngợi vẩn vơ. Vào đến trong xe, một cảm giác dễ chịu bao trùm lấy cô. Trên xe có bật điều hoa, có nhìn sang Tỉnh Tỉnh, thấy mồ hôi trên người con bé đã khô hết, con bé ngủ có vẻ say hơn.
Trương Hoa đưa con cho Trần Dĩnh, sau đó nói:
“Em để con ở trong cửa hàng nóng như thế à?”. Trần Dĩnh không đáp, cô cũng không biết trả lời sao, chỉ biết im lặng đón lấy con, cúi đầu không nói gì.
Trương Hoa khởi động, sau đó hỏi: “Đường gần nhất về nhà em là đường nào?”. Dưới sự chỉ dẫn của Trần Dĩnh, cả ba chẳng mấy chốc đã về đến nơi. Trương Hoa thầm nhủ: Hóa ra gần thế này, thế mà anh đi mất cả tiếng đồng hồ.
Trương Hoa bế con chờ Trần Dĩnh mở của, mặt con bé lại rịn mồ hôi. Trần Dĩnh vừa mở cửa ra, Trương Hoa đã cảm nhận hơi nóng từ trong nhà phả vào người. Nhìn vào bên trong. căn phòng không lớn lắm, không khí cũng không tốt, Trương Hoa vào trong phòng với Trần Dĩnh được một lúc đã thấy đứa bé đầm đìa mồ hôi. Mặc dù Trần Dĩnh đã bật quạt lên nhưng quạt chẳng ăn thua gì.
Trương Hoa không chịu được nữa đành lớn tiếng nói: “Em ở trong cái xó quái quỷ gì thế này? Em định cho con chết nóng à?”. Đứa bé nằm trong lòng Trương Hoa òa khóc, có lẽ là do Trương Hoa đột nhiên quát lớn khiến nó giật mình. Trương Hoa vội vàng dỗ con.
Trần Dĩnh luôn dè dặt là bởi vì cô lo Trương Hoa nổi cáu. Nào ngờ Trương Hoa nổi cáu thật, thể nên cô chỉ biết cúi đầu không nói gì. Trương Hoa nhìn con khóc ngằn ngặt trong lòng, nén giọng nói: “Có hai lựa chọn, em 1iệu mà chọn. Một là lập tức bê con theo anh. Hai là em ở lại nơi này, anh bế con đi! Em tự chọn lấy!”
Trần Dĩnh khẽ nói: “Nhưng mà còn bao nhiêu đồ thế này…”. Trương Hoa nói: “Mấy thứ đồ vớ vẩn này có tác dụng gì? Mau đi thu dọn những thử dùng được, những thứ khác bỏ hết lại đây!”. Trần Dĩnh khẽ đáp: “Nhưng mà cửa hàng hoa tươi…”
Trương Hoa gạt đi: “Đừng nhắc nữa, cái cửa hàng hoa ấy giờ bỏ đi còn đỡ tốn tiền, tiếp tục mở chỉ có đường lỗ vốn thôi! Thôi đủ rồi, em chớ lằng nhằng nữa, con bé nóng không chịu được rồi, anh bế nó vào xe đây!”
2.
Trương Hoa nói xong liền không đếm xỉa đến Trần Dĩnh mà bế thẳng con ra xe. Trương Hoa vào trong xe liền gọi cho mẹ Trần Dĩnh, nói sẽ dẫn mẹ con cô về nhà ngay, bảo bà chớ lo. Lúc này mẹ Trần Dĩnh mới yên tâm được.
Trần Dĩnh biết giờ có nói gì cũng không có tác dụng, thế nên chỉ âm thầm thu dọn một vài đồ dùng cần thiết. Thu dọn xong, cô lại ngồi bên giường, âm thầm rơi lệ. Cuối cùng Trần Dĩnh gạt nước mắt đi gặp chủ nhà, giao trả chìa khóa cho ông ta rồi chào từ biệt.black”>Ông chủ hỏi: “Cô không thuê nhà nữa à?”. Trần Dĩnh nói: “Dạ thôi ạ!”. Chủ nhà liền nói: “Vẫn còn một thời gian nữa mới hết hạn thuê nhà, tôi cứ để nhà đây, nếu hết thời gian mà cô không quay ại, tôi sẽ bỏ hết đồ đạc của cô nhé!”
Trên đường về, Trương Hoa mặt mày sa sầm, im lìm không nói gì, Trần Dĩnh cũng không dám lên tiếng, chỉ im lặng ôm con ngồi phía sau. Trương Hoa không lái nhanh như ban sáng nữa. Tỉnh Tỉnh ngủ ngon lành trong vòng tay của Trần Dĩnh. Trần Dĩnh nhắm mắt ngồi ở ghề sau, chợt có cảm giác rất buồn ngủ.
Đã lâu lắm rồi cô chưa cảm thấy thư thái thế này. Bao nhiêu lâu nay, các sợi thần kinh của cô luôn căng như dây đàn, mặc dù cứ sợ Trương Hoa sẽ xuất hiện, nhưng khi Trương Hoa thực sự đến bên cô, cô lại thấy nhẹ nhõm và an toàn.
Trần Dĩnh lúc này đã cảm nhận được sự thay đổi của
Trương
Hoa, mặc dù không nói ra được anh thay đổi ở đâu, nhưng cảm thấy anh không giống với Trương Hoa trước đây, giọng điệu anh nói chuyện cùng với cử chỉ đều khác hẳn với trước đây. Cuối cùng, Trần Dĩnh đã tìm được một từ để miêu tả Trương Hoa hiện nay, đó chính là “Lãnh đạo”.
Cảm giác của Trần Dĩnh không sai, hiện giờ Trương Hoa đúng là đã thay đổi. Những thay đổi này dần dần hình thành cùng với cảm giác kiêu hãnh khi đứng trên bục giảng, luôn cho rằng quan điểm của bản thân là tuyệt đối chính xác.
Hơn nữa khi xây dựng đội ngũ mới, anh chính là trung tâm, và cách anh nói chuyện với mọi người cũng có ý vị như dặn dò, nhắc nhở. Điều này khiến Trương Hoa hiện giờ nhiều lúc thích ra lệnh cho người khác phải làm gì chứ không phải bàn bạc với người ta nữa. Vì vậy có thể nói, hành vi và thói quen của con người có thể dần dần thay đổi thông qua sự tác động của những nhân tố bên ngoài.
3.
Lúc ra khỏi đường cao tốc trời đã tối rồi. Vừa vào đến thành phố, Trương Hoa liền đỗ lại tại một nhà hàng ở bên đường. Trần Dĩnh im lìm suốt giờ mới lên tiếng: “Sao anh lại đỗ lại đây?”
Trương Hoa nói: “Để đi tìm em mà ngay cả cơm trưa anh cũng chưa được ăn, mau xuống xe đi, chúng ta vào ăn cơm đã!”
Trần Dĩnh cùng xuống xe với Trương Hoa, sau đó vào nhà hàng. Trương Hoa gọi món xong liền trả thực đơn cho nhân viên phục vụ và bảo: “Bảo đầu bếp nhanh lên một chút!”, hoàn toàn không có ý hỏi han xem Trần Dĩnh muốn ăn món gì, nếu là trước đây Trương Hoa sẽ hỏi Trần Dĩnh muốn ăn cái gì.
Nhưng Trần Dĩnh chẳng hề để ý đến chuyện này, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Nếu cô để ý đến điều này, có lẽ cô sẽ biết rõ hơn Trương Hoa đã thay đổi như thế nào. Đó chính là anh đang dần dần coi mình là trung tâm, hơn nữa nói chuyện với người khác thường bằng giọng điệu dặn dò, nhắc nhở.
Về đến nhà, Trương Hoa vội vàng đi tắm cho con. Tấm xong liền ôm con nói: “Tỉnh Tỉnh, có nhớ bố không? Có phải đạo này sống không tốt không? Giờ thì tốt rồi, ở bên cạnh bố thì không cần phải lo lắng nữa rồi!”
Trần Dĩnh nhìn thái độ của Trương Hoa đối với con, cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút. Cho dù thế nào thì tình cảm của anh dành cho con vẫn không thay đổi. Trương Hoa ngoảnh đầu lại nhìn Trần Dĩnh, nói:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




