watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9021 Lượt

người khuấy động bữa tiệc bằng vài điệu nhảy sôi động. Cô thay chỗ chú rể vui vẻ xoay tròn cùng cô dâu trong khi anh ta sau khi đưa người mẹ già yếu ra khỏi bữa tiệc ồn ào, ngồi một góc, châm thuốc hút. Diệp Anh tình cờ gặp lại vị đạo diễn, người dìu dắt cô vào con đường viết kịch bản, đang thực hiện một bộ phim trên đảo. Hai người trò chuyện rất lâu bên ngoài bữa tiệc. Đan Nguyên đứng bên cạnh những người khách nhã nhặn nhất, nói qua loa vài lời lịch sự. Đột nhiên cô nhận thấy một giọng nói rất quen, giật mình quay lại.
– Đúng là cô rồi. Nhìn từ xa tôi còn ngờ ngợ.
Mắt Đan Nguyên mở to, sửng sốt.
– Giám đốc, anh làm gì ở đây?
– Tôi là khách bên nhà chú rể. Thế còn cô?
– Tôi là khách bên nhà cô dâu, Đan Nguyên từ tốn trả lời.
Gió thổi đến, làm bay tóc Đan Nguyên qua bên. Quốc Dũng thoáng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Anh bất giác chăm chú vào khuôn mặt Đan Nguyên. Đan Nguyên nhìn qua bên, bối rối bắt gặp ánh mắt Quốc Dũng. Anh bèn lảng tránh.
– Đúng là khoảng cách tuổi tác. Cô dâu thì tràn đầy năng lượng còn chú rể có vẻ đã mệt mỏi với bữa tiệc ồn ào này rồi.
– Tôi không nghĩ đó là do tuổi tác. Chỉ là đối với họ việc kết hôn này có ý nghĩa khác nhau thôi.
Quốc Dũng quay sang nhìn Đan Nguyên, mỉm cười, thì thầm:
– Cô cũng nghe nói về bản hợp đồng tiền hôn nhân của họ rồi à?
– Sao anh biết?
– Vì tôi là một trong 2 người làm chứng.
– Vậy nếu li hôn, ai là người được lợi?
Quốc Dũng lắc đầu, đưa mắt nhìn về phía những người đàn ông đang nhảy xung quanh cô dâu.
– Không biết nữa. Có thể là những người đàn ông đằng kia.
Đan Nguyên nhìn chị họ của Linh An. Cô thoáng thấy hình ảnh vợ chưa cưới của Quốc Dũng trong đó. Cô ngần ngừ quay sang, chưa kịp mở lời đã bị Quốc Dũng chặn lại.
– Nhìn kĩ, tôi thấy cô dâu có nét gì đó giống vợ chưa cưới trước đây của tôi.
Đan Nguyên tròn mắt nhìn Quốc Dũng.
– Vợ chưa cưới trước đây? Tức là anh bỏ cô ấy để kết hôn với vợ chưa cưới hiện tại?
– Không. Là tôi bỏ cô ta để không phải kết hôn nữa hoặc kết hôn với ai đó, sau này.
Đan Nguyên nhìn Quốc Dũng chằm chặp, trong đầu hiện lên hàng loạt câu hỏi. Quốc Dũng khẽ nhìn cô, mỉm cười.
– Xin lỗi. Cô đã mất công giúp tôi trang trí một đám cưới đẹp như vậy mà tôi lại khiến cho nó không thể diễn ra.
Quốc Dũng vui vẻ

vỗ tay theo điệu nhảy. Đan Nguyên cảm thấy trong ánh mắt của Quốc Dũng có điều gì đó kì lạ. Vẫn buồn và sâu nhưng nó lúc này, dường như đang mỉm cười với cô.

Diệp Anh từ xa nhìn thấy biểu hiện này của Đan Nguyên và Quốc Dũng, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an.

Chương 17: đuổi bắt

Thứ ba – Tháng 7: Trời nắng gắt.

Một tháng nghỉ ngơi, Diệp Anh thường xuyên cùng Đan Nguyên và Linh An lui tới các quán vỉa hè để thưởng thức các món ăn lạ miệng. Cân nặng của cô vì thế mà tăng lên đáng kể. Diệp Anh lại thực hiện cách cũ, chạy bộ và tập yoga.

Cô dậy sớm hơn bình thường để có thể chạy được nhiều vòng hơn trước khi mặt trời lên cao, thời tiết trở nên nóng nực. Đột nhiên, Khải Hưng xuất hiện, chạy theo Diệp Anh, níu tay áo cô lại. Diệp Anh giảm dần tốc độ, nhướn mày nhìn anh như thể đang hỏi có chuyện gì xảy ra.

Khải Hưng ấp úng, từ đã ra tới tận miệng nhưng lại lặng lẽ nuốt vào trong. Diệp Anh đeo lại tai nghe, chạy tiếp. Lần này Khải Hưng lại chạy theo và níu tay Diệp Anh lại.
– Nào? Anh làm sao?
Khải Hưng lúng túng, vẫn không thể mở lời.
– Được rồi. Chuyện đó coi như chưa từng xảy ra. Chúng ta hòa. Được chưa?
Diệp Anh nói rồi vụt chạy đi. Khải Hưng tiếp tục chạy theo cô. Anh liên tục nhìn cô như thể tất cả những gì anh mong đợi vẫn chưa được đáp ứng. Diệp Anh bực tức dừng hẳn lại. Cô kéo Khải Hưng ngồi xuống vỉa hè còn mình thì đứng đối diện với anh, chống nạnh.
– Anh nhìn tôi đi. Tôi nói thật. Tôi thề là tôi sẽ không nhớ gì về vụ cá cược chết tiệt đó. Giờ thì anh để tôi yên. Tháng này tôi đã tăng tới 3 cân rồi.
Khải Hưng kéo tay Diệp Anh.
– Cô ngồi xuống nói chuyện với tôi một lát.
Diệp Anh từ từ ngồi xuống, khuôn mặt hết sức bình thản nhìn Khải Hưng
– Được. Anh nói đi.
– Nói thật, khi cô bỏ đi hôm đó tôi không thấy hối hận. Nhưng tôi có cảm giác rất lạ. Như thể bị bỏ rơi. Như lúc mẹ tôi bất ngờ bỏ tôi đi vậy.
Diệp Anh nhắm mắt lại, thở dài.
– Vậy chúng ta hẹn hò lại.
– Gì?
– Vì chưa có phụ nữ nào đối xử với anh như thế nên anh bị tổn thương lòng tự trọng. Nếu thế chúng ta hãy hẹn hò lại, lòng tự trọng của anh vẫn sẽ còn nguyên.
– Tôi không có ý đấy.
– Vậy chúng ta làm tình với nhau. Anh không còn gì lăn tăn nữa. Được chứ?
– Cô làm sao thế? Tôi nói chúng ta hãy nói chuyện tử tế đi.
– Thì tôi đang nói chuyện tử tế còn gì? Bảo hẹn hò cũng không. Làm tình cũng không. Thế anh muốn gì?
Diệp Anh nói to đến độ những người đang tập thể dục gần đó đều quay lại nhìn. Những người trẻ tuổi thì nhìn Khải Hưng, đầy ngưỡng mộ. Những người lớn tuổi thì nhìn Diệp Anh, cái nhìn sợ hãi.

Khải Hưng đứng bật dậy, kéo tay Diệp Anh lánh sang chỗ khác.
– Tôi biết là cô giận vụ cá cược đó. Nhưng đừng vì thế mà cô cố khiến mối quan hệ của chúng ta tầm thường và dung tục thế.
Diệp Anh đột nhiên phá lên cười.
– Xem ai nói kìa. Giờ anh lại nói hẹn hò và làm tình là tầm thường và dung tục sao? Mà theo anh mối quan hệ của chúng ta là gì? Là thứ anh làm ra để mua vui cho bản thân và bạn bè hả?
Diệp Anh nhìn Khải Hưng. Lần này, trong ánh mắt cô đã có chút thay đổi. Khải Hưng dần dần buông tay khỏi áo cô.
– Để tôi chạy. Tôi phải giải phóng hết chỗ calo thừa trước khi trút hết số đó lên đầu anh.
Diệp Anh chạy xa dần. Khải Hưng còn đứng đó, yên lặng.

Chủ nhật – Tháng 7: Cây cối sau một tuần cằn cỗi đột nhiên được tưới tắm bằng một trận mưa rào vào lúc rạng sáng.

Đan Nguyên lang thang trong khu nhà vắng vẻ. Cô quay xuôi rồi lại lật ngược tấm bản đồ được khách hàng cẩn thận vẽ bằng tay. Cô thở dài, gấp tờ giấy làm bốn, cất vào trong túi. Cô quyết định dựa vào số nhà để tìm kiếm. Nhưng thậm chí điều tưởng chừng như đơn giản ấy lại càng làm cô rối loạn. Cô đứng lặng người giữa 4 ngôi nhà cùng mang số 62A với các kích cỡ lớn nhỏ khác nhau. Đột nhiên từ phía sau có người bước tới, gọi cô, rất khẽ.
– Giám đốc, anh làm gì ở đây?
– Tôi vừa dẫn cu Bin qua nhà bạn nó chơi.
Lúc này, Đan Nguyên mới sực nhớ ra Quốc Dũng sống cách đây không xa, chắc chắn anh biết quy tắc đánh số lạ hoắc của khu này, bèn nhìn anh, ánh mắt khẩn khoản.
– Giám đốc ở gần đây, anh có thể chỉ giúp tôi nhà 63D ở đâu được không?
– À. Có phải cặp vợ chồng muốn tổ chức đám cưới vàng phải không? Tôi là người giới thiệu công ty chúng ta, để tôi dẫn cô đi.
Hai người đi sát cạnh nhau. Quả thật nếu không gặp Quốc Dũng, Đan Nguyên tin rằng cô có mất cả ngày cũng không thể đoán được nhà 63D chính là ngôi nhà không ghi số cô đã đi qua đến cả chục lần.

Một ngôi nhà nhỏ hai tầng nằm sau cánh cổng sắt. Bên trong, chào đón khách là phần sân vườn rộng rãi phủ kín bởi giàn hoa giấy. Một ông cụ dáng người nhỏ bé đang ngồi đọc báo ở trước hiên. Bà cụ đang rót nước nóng vào một ấm trà màu xanh lục. Cuộc nói chuyện diễn ra rất nhanh chóng và dễ chịu bởi ông bà không yêu cầu nhiều, chỉ cần “giản dị”, “ít tốn kém” là gật đầu. Tuy con cái hứa sẽ chịu mọi phí tổn nhưng cụ ông nói cả đời ông tích góp được một khoản, nhân dịp này làm một bữa tiệc nhỏ, sum họp con cháu, bạn bè vì ở tuổi của ông bà không biết lúc nào sẽ phải từ biệt mà không báo trước.

Trước khi Đan Nguyên ra về, bà cụ còn cho cô một túi trà ướp hoa sen do bà tự làm. Cô vuốt nhẹ bàn tay nhăn nhúm của bà, mỉm cười. Đột nhiên, cánh cửa sắt mở ra, một giọng nói rất quen vang lên.
– Bà ơi, cháu đến để lấy danh sách các món ăn bà đặt hôm đãi tiệc.
– Cô vào đây.
Đan Nguyên giật mình, từ từ quay đầu lại. Tim đập thình thịch. Người phụ nữ đứng đối diện cô cũng sửng sốt, chỉ tay về phía cô như muốn nói gì đó.
– Cô này là bên công ty thiết kế tiệc đấy. Cô ấy nhận trang trí giúp chúng tôi.
Người phụ nữ như hiểu ra, hét lớn.
– Cái con này!
Tức thì như hiệu lệnh vừa phát ra, Đan Nguyên chạy vụt ra khỏi cổng, hớt hải. Quốc Dũng cũng chạy theo, không biết chuyện gì đang xảy ra. Anh cố kéo cô lại nhưng lại bị cô kéo đi. Tay họ nắm lấy nhau, siết chặt. Họ chạy qua con phố kế bên, ngoằn nghèo nhiều ngõ nhỏ. Đan Nguyên ẩn Quốc Dũng vào một ngách tối om. Quốc Dũng thì thầm hỏi:
– Người phụ nữ đấy là ai? Sao cô lại chạy?
– Mẹ tôi… Tôi đã nói với giám đốc đấy. Bà mà biết tôi nghỉ việc về làm cho công ty anh thì bà sẽ giết tôi.
– Có nghiêm trọng vậy không?
– Còn hơn thế.
– Nhưng sao chúng ta lại ở đây. Tôi nghĩ mẹ cô không đuổi được xa thế đâu.
– Giám đốc chưa biết mẹ tôi rồi. Theo hiểu biết của tôi thì bà sắp đuổi đến rồi đấy.
– Nhưng trốn vào đây, mẹ cô rất dễ tìm thấy.
– Mẹ tôi không thể nhìn thấy gì trong bóng tối đâu.
– Nhưng

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT