|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cười, nhìn tôi : – Thôi chị ăn xong rồi, em mang xuống nhà rửa đi nha, nhớ đừng làm bắn linh tinh, mà có bắn thì lau sạch sẽ mới đc lên nhà đó,
Tôi há hốc mồm, ở nhà mẹ tôi cũng chưa từng sai bảo tôi thế này, tôi nhảy dựng lên : – ah, em nhớ ra rồi, nhà em còn 1 số việc , em về làm trước đây. Tôi muốn chuồn ngay lập tức, không làm thì không đc , làm thì bà ấy thấy mình ngoan thế này, sau dắc mũi mình chết quá, chả biết làm sao, chuồn là thượng sách rồi.
Thấy tôi muốn chuồn, chị gọi giật lại : – Ê ,,ê, chiều nay chị tính ra công viên tập thể dục, rồi uống nước, muốn đi cùng thì quay lại rửa bát, không thì thôi, chiều đây đi một mình , hi hi..
“mje kiếp, tiến thoái lưỡng nan, po tay rồi, khó nghĩ quá đi mất, thôi đành vậy, dù sao cũng chỉ là cái bát thôi mà, chiều còn có cái mà đi chơi, thôi thì hy sinh đời bố, củng cố đời con, h chịu thiệt 1 tý, tối nay anh tính cả gốc lẫn lãi lên ng ” như đã an bài xong mọi chuyện trả cả gốc lẫn lãi, tôi cười cười, cầm cái bat đi vào nhà, nhìn cái mặt đang hớn hở kia, lại còn nói đểu nữa chứ : – Ngoan lắm, phải thế chứ hi hi.
“A, dám cười, tối nay anh cho biết tay” tôi nhìn khuôn mặt đang cười cười kia, ác quỷ nổi lên, nhớ cái mặt, để tính xem tối nay nên làm j, cắn cho kêu trời thì thôi.
Xong viêc, tôi lên nhà, thấy chị đang lúi húi gõ chữ, chắc đang phải đánh văn bản nữa, tôi lại gần thấy bên cạnh là mấy trang văn bản, chị nghe thấy tiếng tôi vào, chị quay sang nói : – này, chút nữa chị mỏi tay, gõ giúp chị nha, đc không.
“- thôi đi, hôm nay sang chơi có tý mà chị kêu em làm mấy thứ liền, em không gõ đâu. Tôi càu nhàu, ngồi đằng sau chị, nhìn kiểu chị gõ là biết chậm hơn tôi nhiều, chị lại nói : – chị đc về sớm là để đánh xong tập văn bản này đó, tý mà chị gõ chậm, chiều sợ không đi chơi đc đâu, Rồi liếc liếc sang tôi, khẽ mỉm cười, rõ ràng là đang chơi trò thả mồi bắt cá đây mà, cứ lôi chuyện tý đi chơi ra làm mồi câu mới đâu chứ. Tôi tặc lưỡi, đã thế đây cũng chơi lại, tôi đi ra đằng sau, cúi ng ngửi lên mái tóc thơm thơm, lặng lẽ ngắm chị, nói đến chuyện gõ chứ, tôi lại nhớ đên 1 chuyện. hôm đó tôi cũng gõ chứ hộ chị, rồi chị ngủ quên, lần đầu tiên tôi đã sờ trộm chị, nghĩ đến đó tôi rợn tóc gáy, tôi vẫn hoài nghi, không biết chị lúc đó, đã tỉnh hay vẫn ngủ, tôi thì tôi nghĩ lúc đó chị đã tỉnh, nhưng đang định hỏi chị, dù sao h chúng tôi cũng chả có j cầm kỵ chuyện đó, h hỏi cũng chả sao, nhưng mà hỏi đc rồi thì sao, với lại h cũng không phải lúc lắm, thôi, tối nay tôi sẽ nhớ, hỏi xem lúc đó thế nào. Mới đc 1 tý dã thấy vươn vai, nhổm dậy nói : – ôi đâu cả lưng rồi, em vào gõ đi nè, chị đi kiếm cái j về ăn nhé.
“trời ạ, chưa j đã thấy trốn việc rồi, toàn nghĩ đến ăn thôi ” chả biết thế nào, đanh ngồi vào gõ vậy, gõ nhanh chiều còn đi chơi, phải nhịn, phải nhịn, làm đại sự bất chấp tiểu tiết, khốn nạn thật.
P/s : tôi vốn kể kỹ thế, là vì tôi rất trân trọng nhưng thời gian ở bên chị, sau đó, anh Hùng và thằng Bi về, tôi đã rất hối hận vì đã không còn nhiều thời gian tâm sự với chị nhiều hơn.
Nói thật là với chuyện gõ văn bản, nếu nghĩ mà gõ còn lâu chứ nhìn mà gõ thì tôi gõ nhanh lắm, đang chả hiểu vì sao cái bản word của tôi, cứ có 1 vài chỗ, ấn cách (Space) lại mất dâu chứ không cũng ít khi sai chính tả.
Ngồi gõ 1 lúc thấy bà ấy vác về 1 túi xoài xanh, bà này nghiện xoài xanh chắc, dù sao cũng giống mình, lại thêm chút, đã thấy lon ton bê ra, ngồi bắt đầu tám, vừa tám vừa gọt, cái cảm giác nhìn ng khác làm việc của mình chắc sướng lắm nhỉ, tôi vừa nghĩ vừa tức vừa buồn cười. Kể đủ chuyện trên trời dưới biển, làm tôi gõ nhiều khi không tập chung, nhưng mà ko dám nói, sợ chị không nói j lại càng buồn thêm, chị lại càng đc đà, liếng thoắng không ngừng, tôi phục sát đất, dân văn phòng có khác, buồn chuyện thì thôi rồi.
Rồi tự nhiên thấy : – A ra nào , chị đút cho mà ăn nè, cứ gõ đi nhé – tay cầm miếng xoài đưa gần miệng tôi, đang cười tươi lắm, cái điệu cười này, chắc chắc là cười kiểu mê hoặc, khiên ng khác phục tùng làm việc cho mình, h tôi cười khổ, không biết là chăm lo cho tôi thật hay là bóc lột sức lao động đây, h tôi lại phân vân, không biết là chị cắn câu tôi hay tôi cắn câu chị nữa, cứ cái đà này, chắc là tôi mới là ng bị cắn câu quá, lắc đầu khổ não, cắn 1 miếng xoài mà tay vẫn phải gõ đều đều, tức nổ óc, hứ đúng là hối lộ mà.
Chj nhìn tôi gõ, mắt tròn xoe : – Oaaa, gõ nhanh gớm vậy, mới đi 1 lát mà đc dài thế này rồi cơ ah, thôi để chị gọt tiếp cho mà ăn, ăn rồi mà viết tiếp.
“mje, tý là lộn khỏi ghế”. Cứ thế cả buồi chiều, tôi thì gõ muốn gẫy tay, chị thì ngồi bên tôi tám chuyện, chả cần quan tâm tôi có nghe không, cười khúc khích cả buổi, tôi thì tai trái vào, tai phải ra. Chả nghe đc câu nào, chỉ nghe đc tiếng chị cười thôi, làm tôi vui lây, cố nhìn đồng hồ, cố gắng nhanh,cũng gần 4h30 rồi, xong còn đi chơi chứ,mai ông Hùng về là hết cơ hội rồi.
Bộp. chữ cuối cùng đã gõ xong, muốn gãy cả tay luôn, chị hứng chí lắm, ngồi xuống bắt đầu xoát chính tả, tôi hậm hực, ngồi xuống bên giường, cho mấy miếng xoài chi đã gọt từ nãy ăn ngấu nghiến, nhìn cái bộ dạng hý hửng kia đang xoát chính tả mà “ghét” thế không biết, cả chiều nay ngồi chơi mà, thích quá mà, hận không kéo lên giường, cắn cho mấy cái. Chi save cẩn thận, copy vào Usb, xoay ghế nhìn tôi : – em gõ nhanh thật đấy, sau có j sang gõ giúp chị nha.
Tôi bảo : – thôi đi, lần này là lần thứ 2 đó, chị toàn bóc lột sức lao động không, sau có mời em cũng chả gõ đâu.
Chị cười hi hi : – đố giám không gõ .
“càng ngày càng lân tới, h thì tôi biết rồi, tôi mới là thằng cắn câu, pó tay” rồi chị bảo : – mà lần trước, sao cũng lâu như vậy mà em gõ chậm thế, làm chị tối hôm đó mãi mới gõ xong đó .
Tôi hơi nghi nghi, tối hôm đó chị ngủ ko biết j sao, sao kỳ vậy : – Thì anh Hùng về làm em không gõ tiếp đc chứ sao.
Chị gật gù, hình như tối hôm đó không biết tôi đã làm j chị thật, po tay, tý thì khi nãy tôi đang định hỏi, chị quay ra nhìn đồng hồ, cười nói : – Thôi thế là xong rồi, chiều nay vậy là đã hoàn thành công việc, đi ra công viên thôi .
Cứ như là chính bà ấy hoàn thành không bằng, chị kéo tay tôi bảo : – ra dắc xe đi, chị vào thay đồ chút.
Tôi đứng lên, vòng tay ôm trọn lấy chị, chị tròn xoe mắt nhìn tôi, tôi bảo : – Cả chiều em làm không công ah, trả công đi chứ .
Chj cười cười : – thì đo, tý chị khao nước là đc chứ j.
Tôi bảo : – cái đo là đương nhiên, không nói cũng tự phải làm , cái khác kia.
“ – thế muốn cái j nào – chị nhìn nhìn tôi
Tôi nhìn chị, nhìn lên đôi môi nãy h liến thoắng liên hồi kia, hôn 1 cái, 1 kiểu hôn của Hàn Quốc, chạm nhẹ bờ môi, chị lại nhéo tôi 1 cái, đang định nói j, tôi tham lam hôn lần nữa, lần này thấy chị hé bờ môi, tôi luồn lưỡi qua, tham lam tìm lưỡi chị, đôi môi tận hưởng hương vị ngọt ngào, chua chua của xoài còn vương vấn trên làn môi chị, chị cựa quạy chống cự, nhưng rồi như buông xuôi, ôm ghì lấy tôi, cuồng nhiệt đáp trả, tay tôi vuốt ve bờ mông căng mọng, qua lớp quần ngủ mỏng tanh, cảm nhận sự đàn hồi, và mịn màng vô vùng của nó.
Cảm thấy đã đủ,lưu luyến rời khỏi bờ môi chị, tôi ghé vào tai chị, cắn nhẹ 1 cái rồi bảo : – Chị thay quần áo đi, chút ra đầu đường đợi em, nhớ lấy khẩu trang chống nắng nhé, vẫn còn nắng mà, em lấy xe em đi cho chắc, nhớ nhé, em về trc đây, mà nhanh lên đó. Thơm 1 cái nhẹ nhàng lên má chị, tôi quay ng đi ra.
Sửa xoạn 1 chút, mặc đồ thể dục, tôi leo lên chiếc xe máy, khóa cổng rồi lao ra ngoài đường, ra ngoài đầu đường đc 1 lát, đã thấy bóng chị đi ra, chị mặt 1 cái áo phông bó sát ng, tôn lên những đường cong thật là đẹp, ngực nở eo thon, mông căng đét, cái quần đen bó sát, nhìn đôi chân thon dài đang lon ton chạy đến chỗ tôi. Tôi mỉm cười, coi như là cũng biết điều đó, không làm tôi chờ lâu. Xe nhún nhẹ 1 cái, 1 đôi tay mịn màng khẽ ôm nhẹ qua eo tôi, tôi mìm cười, phóng xe, thằng tiến công viên nào.
Chị cười cười nói nói 1 chập, xe vi vu trên đường, tôi muốn loanh quanh 1 lát, trời vẫn còn hơi nắng, lượn 1 vòng rồi đi qua công viên chưa muộn. Đang cười tự nhiên gương xe phản chiếu 1 khuôn mặt đốt ra tro tôi cũng nhận ra, đang nhăn nhở cười cười đi đằng sau, thôi chết tôi rồi, đúng là xui ơi là xui mà, chắc là nãy đi ra ngoài bước chân trái rồi, thầm trách mình khổ quá, sao lại gặp nó cơ chứ, may mà nãy bảo chị bịt khăn chống nắng, ít ra h nó cũng chưa thấy mặt, mà nó đi sau, chắc j đã nhân ra tôi đi trước, thằng mắt lác này, đi đường cũng hay ngó gái lắm, sợ nó thấy chị ngồi sau nên chú ý thôi. Thấy tôi không nói j chị bảo : – Sao thế, có chuyện vậy em.
Tôi làu bàu : – Thằng Tuân đang đi ngay phía sau kia kìa .
Tôi tiếp luôn : – Đừng nhìn về phía sau, kệ nó, chắc nó chưa nhìn ra đâu, nếu nó nhận ra em, nó đã lên ngang xe nói chuyện rồi.
Chị rướn lên gần tôi như muốn tôi nghe rõ hơn : – Kệ nó đi, chị em mình đi thể dục ở công viên thôi mà .
Giá mà nó cũng nghĩ đc như thế thì tốt quá,tôi im lặng, khẽ kéo ga, chiếc xe lao nhanh hơn, tôi nói : – Nhưng em không thik nó nhìn thấy.
Cố gắng trổ tài, xe luồn lách, đã bỏ đc nó đc 1 quãng khá xa, chắc thằng mắt lác đó ngó gái, nó chưa nhận ra tôi đâu, tự nhiên phía trước có đèn đỏ, bực không chịu đc,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




