|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nói như nghẹn lại, lòng tôi chua sót, khẽ hít 1 hơi thật sâu, tôi nói tiếp – nếu mà chị không muốn tiếp tục nữa, thì với em, những ngày qua mãi mãi sẽ là mảnh ký ức đẹp nhất của cuộc đời em, em sẽ tôn trọng câu trả lời của chị, em sẽ không níu kéo, không làm hỏng mọi thứ của chị, sẽ lặng lẽ ngắm nhìn chị.
Lặng im lắng nghe hơi thở, tiếng đập của trái tim, tôi cố nén lòng, ngăn làn nước mắt, tôi không dám nghĩ đến viễn cảnh của tương lai nữa, nó làm tôi sợ hãi, chị im lặng không nói j, vòng tay đã quàng qua lưng tôi, siết chặt từ bao h, tôi khẽ nói tiếp:
– Thủy, chị biết không, chị là người con gái đầu tiên của cuộc đời em, chị đã cho em biết thì là là yêu, là nhớ, là buồn, là cô đơn, đem lại cho em vui vẻ, hạnh phúc và thật nhiều kỷ niệm đẹp, tuy chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi, nhưng với em, đó là cả một chặng đường đẹp, chị h đây đã có 1 góc đặc biệt trong trái tim em, mãi mái không thể xóa nhòa đc.
Khẽ đẩy chị ra, nâng chiếc cằm bé nhỏ, đáng yêu, ngắm nhìn khuôn mặt chị thân thương, hàng mi cong cong ướt đẫm lệ, đôi mắt trong veo, to tròn ngân ngấn nước, bờ má mịn màng, đang còn vương vấn hàng lệ, đôi môi bé nhỏ, run rẩy như muốn nói j đó lại thôi, chị khẽ nhìn tôi âu yếm, bàn tay nhỏ khẽ nâng lên vuốt ve mái tóc tôi, chị khẽ mỉm cười, 1 nụ cười mà mang theo vô vàn đau khổ. Tôi ngắm nhìn chị, cảm nhận bàn tay chị lặng lẽ vuốt má tôi, vuốt ve bờ môi tôi, rồi đột nhiên, chị khẽ rướn người, 1 bờ môi ngọt ngào pha lẫn nước mắt cay đắng áp lên đôi môi tôi, nụ hôn cháy bỏng mang theo biết bao tình yêu, cay đắng, sự đấu tranh và lòng tiếc nuối khôn nguôi, tôi ngắm mắt, cố gắng hưởng thụ tình yêu say đắm từ chị, sự đắng cay từ chị, có lẽ, đây sẽ là nụ hôn
cuối cùng của tôi và chị, đôi môi tôi run rẩy, tôi muốn hưởng thụ nó 1 cách trong sáng nhất. Đôi môi đó khẽ rời khỏi môi tôi, tôi khẽ mở mắt, nhìn chị, chị mỉm cười, đã thôi khóc, nhìn tôi, tôi mỉm cười đáp lại chị, khẽ âu kiếm lau những việt nước mắt còn đọng lại trên má, xót xa quá, tôi im lặng, đc 1 lát, tôi hỏi : – thế khi nào chị đi.
Chị im lặng, rồi 1 tiếng nói nhỏ nhẹ cất lên : – Ngày mai. Tôi hơi sững sờ, sao lại phải đi gấp như thế chứ, rồi cũng cố chấn tĩnh, dù sao cũng chỉ hơn 1 tuần thôi mà, những nhỡ mà quá ngày ấy, tôi hỏi lại : – vậy chị nhớ phải về trước ngày em lên Hn đó, em không muốn chị biệt tích luôn đâu đó.
Chị mỉm cười, nhìn tôi nói : – đc rồi, chị sẽ về trước khi em nhập học, thế đã đc chưa. Rồi lặng im, chị nói tiếp : – lúc nãy khi nghe em nói thật lòng mình, chị đã cảm thấy không còn hoài nghi j nữa rồi.
Tôi nhìn chị, tôi hỏi : – thế chị hoài nghi cái j về em vậy.
Chị nhìn tôi cười, khẽ vuốt vuốt mái tóc mai, đôi môi cong lên khẽ nói : – em không cần biết, hỏi nhiều làm j.
Tôi liếc nhìn chị, đôi mắt tuy vẫn buồn nhưng đã thoáng có nét vui vẻ vốn có của nó, tôi hỏi : – thế anh Hùng biết chưa.
Chị gật đầu, chị bảo tiếp : – chị về để chuẩn bị hành lý, rồi tối nay sang nhà ông bà ngủ với cu Bi, sáng sớm mai chị đi sớm, đi ô tô với cơ quan luôn.
Vậy là khoảng khắc này là những khoảng khắc cuồi cùng trước khi tôi biết đc câu trả lời chính xác của chị sao, cố dằn lòng xuống, tôi kéo tay chị đi thẳng lên tầng 3, chiều muộn rồi, ánh mặt trời vàng nhạt trải dài trên phố, hơi nóng đã đc thay thế bằng không khí mát mẻ cuối ngày, từng làn gió nhè nhẹ mơn trớn khắp nơi, mát quá, dễ chịu quá, tôi kéo tay chị đứng gần lan can, trong lòng tôi có bao điều muốn nói nhưng h đây lại chẳng biết nói j, chỉ muốn lặng im đứng bên chị mà thôi, cảm giác niềm hạnh phúc nhỏ nhoi lại có thể là cuối cùng này, cảm giác thật là khó tả trong tôi,khẽ quay sang ngắm nhìn chị,mái tóc đang bay bay theo chiều gió, đôi mắt đang nhìn về phía cuối chân trời, rồi tự nhiên quay đầu nhìn tôi, lặng lẽ mỉm cười, khẽ tựa đầu vào vai tôi, gió mang theo mùi hương của chị thoang thoảng lướt qua cánh mũi, dịu dàng, hưng phấn, bàn tay khẽ nắm tay chị, lặng lẽ ngắm nhìn đường phố, cảnh phố lúc hoàng hôn thật là đẹp, khắp nơi toàn là 1 màu vàng nhat, xa xa phía chân trời, những tia nắng cuối cùng cũng đã dần dần chìm vào trong dãy núi.
Tiếng chị thoảng qua trong gió : – thôi, muộn rồi, chị về nhé.
Tôi cúi đầu, không biết nói j cả, khẽ rời bàn tay chị, tôi nói : – ừm, chị về đi, đi công tác nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, có j thì hãy gọi ĐT cho em, đc chứ.
Chị mỉm cười, gật đầu,rồi khẽ sờ lên chán tôi lần nữa, chị nói : – em cũng thế, đừng có mà ốm nữa đó, nghe chưa, – rồi như nhập ngừng, chị nói tiếp : – không là chị sẽ lo cho em lắm đó, người tình của chị.
Tôi ngỡ ngàng, trong lòng tràn lên muôn vàn càm xúc, dù đã trải qua biết bao nhiêu truyện, nhưng đây là lần đầu tiên chị xác nhận mối quan hệ giữa tôi và chị,chị cầm tay tôi, rồi nói : – nào, xuống nhà thôi, không đứng đây trúng gió bây h, đang ốm dở đó.
Tôi lắc đầu, nói : – em không sao, chị cứ xuống nhà đi, mẹ em không khóa cổng đâu, em muốn đứng đây thêm lát nữa. Chị nhìn tôi rồi gật đầu, buông tay tôi ra, tôi mỉm cười nhìn theo bóng dáng chị dần dần tiến đến cầu thang, chợt có cái j đó lấp lánh dưới cổ chân của chị, tôi nheo mắt, lòng tự nhiên lại dâng lên cảm xúc vui mừng vô hạn, tôi hỏi : – Thủy, chị nói với anh Hùng thế nào về chiếc vòng vậy.
Chị dừng lại, cúi đầu xuống nhìn chiếc vòng, rồi ngẩng đầu lên, cười tinh nghịch với tôi, ánh nắng hoàng hôn màu vàng chiếu lên khuôn mặt càng tôn thêm vẻ đẹp của chi, từng ngọn tóc theo gió rối bay bay trước khuôn mặt,khẽ dịu dàng vuốt ve mớ tóc, chị nói : – Thì nói theo cách em bảo thôi chứ còn j nữa, chứ chị đâu có nghĩ ra đc cách nào.
Tôi mỉm cười nhìn chị, sao mà khờ khạo quá, thiếu j cách chứ, tôi nói : – em rất vui vì chị đã đeo nó bên mình, nếu đc hãy đeo nó suốt chuyến đi công tác nhé, nó rất hợp với chị đó.
Chị không nói j, lặng lẽ quay đầu bước xuống, rồi từ đâu đó trong gió, tiếng chị ừm như thoảng qua tai, tôi mỉm cười, khẽ thở 1 hơi dài tự nhủ “Biết đeo xích chân thì có thể chạy đc đi đâu đc kia chứ, chị sẽ sớm trở về bên tôi thôi” . Trong lòng thôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cảm thấy bình yên và tĩnh lặng, tôi sẽ chờ chị trở về, trước khi tôi lên HN, tôi muốn nghe câu trả lời của chị, và tôi sẽ nói với chị rằng “ TÔI YÊU CHỊ ”.
Ngằm nhìn thân hình chị bé nhỏ đi trên phố, rồi thân hình đó như quay lại, hướng lên tầng 3 khẽ mỉm cười, bàn tay bé giơ lên vẫy vẫy với tôi, tiếng chị như đâu đây, mãi văng vẳng bên tai tôi , h đây, tôi đã là “ Người tình của chị ”.
Tối hôm đó, tôi như gỡ bỏ đc hết gánh nặng trong lòng, cảm thấy thoải mái hơn hẳn,cũng chả còn cảm thấy mệt mỏi gì, h đây tôi chả còn buồn vì điều j nữa, chỉ có 1 ý nghĩ duy nhất trong đầu là chờ ngày chị trở về thôi, và mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp như xưa, trưa nay do mệt nên ăn vớ ăn vẩn, tối đói quá, đánh 1 lèo 3 bát cơm + thêm nguyên nửa quả dưa hồng, mùa hè mà đc ăn dưa hồng (có nơi gọi là dưa Mỹ, dưa Vàng đó, gọi vỏ, dưa màu vàng, giòn và rất thơm , ) bỏ tủ lạnh thì thôi rồi luôn, mẹ tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên, trưa nay ăn uống uể oải thế mà tối ăn nhiều thế, mẹ tôi vui lắm, cứ
thế bắt tôi ăn thêm, bố tôi chỉ lắc đầu cười cười, mẹ tôi còn dò hỏi xem là tại Linh sang chơi nói gì mà làm tôi vui như thế, rồi lại đoán hay là tại Thủy, tôi chả nói j, chỉ đáp qua qua. Ăn uống xong xuôi, đang ngồi xem thời sự với bố, tự nhiên có chuông ĐT của tôi reo, tôi cầm lên nghe, giọng Linh ở bên đầu dây : – Sao rồi, cậu đã khỏe lên chưa .
Tối nay đang ốm dở, chắc không đi đâu đc, ở nhà cũng chả có ai, hay là kêu Linh sang nữa nhỉ, tôi cười cười, rồi giả vờ thều thào trong điện thoại : – Tớ không biết nữa..tớ…tớ vẫn thấy mệt lắm… mẹ tớ phải mời bác sĩ… mới về rồi .
Giọng Linh bên kia hốt hoảng : – Sao lại nặng lên như thế, hồi trưa khỏe lên nhiều rồi mà.
Tôi lại thều thào : – ai biết đc, chắc chiều muộn ra hóng gió nên trúng gió rồi, tớ đang truyền nước nữa nè, tớ.. tớ mệt quá.
“ – trời ơi, ai lại ốm còn hóng gió làm gì không biết, sao cậu lại ngốc vậy, thế giờ tớ qua nhà cậu nhé.
“ – thôi, qua là lây ốm đó, ở nhà đi, tớ ở một mình đc rồi
“ – không sao mà, tớ qua luôn đây, đừng có mà ngủ đó, nhớ chưa..tút tút . Tôi cười hé hé, thế là chút xíu nữa là có người nói chuyện rồi, ở nhà chả có ai, thật ra kêu nó sang cũng đc thôi, nhưng mà tối rồi, chả lẽ léo nhéo năn nỉ nó qua,mà lỡ nó lại nói đi đây đi đó, chẳng hóa ra mình ăn quả đắng ah, chơi thế này mới hay này, ha ha, tôi chạy xuống bếp, tôi bảo mẹ : – mẹ này, tý mẹ lên nhà, Linh nó mà đến, mẹ bảo con đang ốm nặng nằm trên giường nhé .
Mẹ tôi nhìn tôi cười cười : – cái thằng này, lại bày trò trêu Linh hả, mẹ thấy Linh nó rất ngoan, sao con cứ bắt nạt nó hoài thế.
Tôi nói : – bắt nạt cái j đâu, con ở nhà buồn quá, nên nói thế để kêu nó sang chơi thôi mà, thế nhé mẹ nhé, nó phi qua bây h đó, con lên nhà đây.
Tiếng mẹ tôi cười rồi cũng gật đầu, tôi tủm tỉm cười chạy lên phòng. Chạy là lan can đứng ngóng, y như rằng là hơn 5p sau đã thấy tiếng xe máy trước cửa, rồi tiếng Linh chào bố mẹ tôi, tôi chạy vào phòng, tắt hết điện đi, đứng ngóng, thấy có tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




