|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tôi ăn gì, thì phải mua về thứ đó, nếu mua về thì qua hôm sau có ghé nhà thì mẹ em vẫn bình thường, còn bữa nào kẹt tiền không mua mà qua ngày ghé là nghe điệp khúc:
- “Có nhà, chứ không phải không có đâu mà qua hoài, con N có khách kìa”
Những lúc đó tôi mặc cảm lắm, vì thế tôi ít vào nhà em, đứng toàn ngoài đường mà chờ, em cũng biết ý, có chăm chế cho mẹ:
- “Mẹ đi làm về mệt rồi quạo thôi anh, hông gì đâu”
+ “Ừm, thì anh có nói gì đâu” – Giọng tôi buồn buồn
Rồi có lần tôi được nhà em mời cơm, hớn hở mua trái cây qua nhà, đang ăn uống vui vẻ thì má S qua (chị ruột mẹ N, bả mặc nhiên không thích tôi, tôi cũng không biết tại sao, khi nhờ tôi thì vui vẻ lắm, xong xuôi rồi thì lại ghét ra mặt), tôi lễ phép đứng lên chào và định vô bếp lấy chén với đũa mời ăn cơm, chưa đi tới bếp tôi nghe Má S em nói:
+ “Thân quá ha, để lộng hành vậy mai mốt nó quơ hết, không còn cái quần mà mặc”
Tôi đứng khựng lại, đi ngược lên bàn ăn, ngồi xuống bàn thì lại:
+ “Đó, chưa là cái gì mà muốn làm ông nội rồi, thôi tui về cho khuất mắt” –
Má S nói, liếc em rùi ngoe nguẩy đi về.
Thế là mẹ em đập đũa cái rầm, rồi bỏ lên lầu… Em khóc… Tôi cũng không biết nói gì, tôi cũng không biết đã làm sai cái gì, và cũng từ lúc đó, tôi không muốn vô nhà em nữa, toàn đứng ngoài cửa, mưa thì ngồi ké cái mé hiên bên kế nhà em, không muốn đặt chân vào đó thêm lần nào
Những việc đó coi như chìm vào quên lãng thì vào một sáng Chủ Nhật, tôi còn đang nằm nướng thì chuông điện thoại rung lên:
+ “Alo” – Giọng tôi còn ngáy ngủ
- “Con N có đi chung với con không?” – Tiếng mẹ em
+ “Dạ, không bác” – Tôi lễ phép
- “Chứ nó đi đâu, đó giờ nó toàn đi với con mà” – Bả dịu giọng
+ “Dạ, con không biết, qua giờ con ở nhà, bác gọi N hỏi thử xem” – Tôi vẩn nhỏ nhẹ
- “Bác gọi mà nó không bắt máy, thôi có gì con báo dùm Bác” – “Dạ”
Chắc ngẩm 100% N đã bụi, khi nào gia đình có chiến sự thì N lại đi bụi, theo em nói em quá cô đơn trong gia đình, tất cả mọi chuyện đều phải được má S đồng ý, ngột ngạt, tù túng là những thứ đã dày vò em… Mẹ em sao không bao giờ đứng về phía em? Cả em vẫn không biết… Chỉ biết má S nói 1 mẹ em không dám nói 2…
- “Em nghe anh ****” – Giọng say ke của G khi nghe điện thoại tôi
+ “Có vợ anh bên đó không?” – Tôi lo lắng
- “À..ờ… dạ… hông” – G ú ớ
+ “Thiệt không” – Giọng tôi chắc nịch
- “Nó đang ngủ anh, hôm qua em với nó đi bar về khuya quá” – G thú nhận
+ “Ừ, cứ để N ngủ, trưa trưa anh qua, mà đừng có nói gì N nhé, thôi nướng tiếp đi” – Tôi dặn
- “Dạ” – G trả lời
Phù, thì ra cũng ở nhà G, yên tâm phần nào, hên là em không đi với cái bọn hồi sinh nhật, lắm tệ nạn và lòng người cũng khó đoán. Đến trưa, tôi thay đồ phi qua nhà G, tới nơi thấy 02 đứa đang ăn bánh tráng trộn, nhìn thấy tôi N tái mặt, nhưng tôi thì vẫn bình thường:
- “Ủa, em cũng bên đây à” – Tôi giả bộ
+ “Dạ, em mới qua” – Em nói dối
- “Thế mới qua, mà mới khi nào?” – Tôi sấn tới
+ “Dạ… tối qua” – Em rụt rè
- “Ừm, thôi đi ăn cơm, hôm qua nhảy nhót chắc giờ đuối rồi há” – Tôi shock
+ “Thôi mà, em với N biết rồi, cằn nhằn hoài” – G nói nhanh về phía tôi
- “Ăn cơm không, ăn thì lết xác dậy, nói nói 1 hồi 02 đứa ăn chổi nói sao xui”
– Tôi tiếp lời
Em và G cười, chắc tưởng tôi la cho 01 trận, nhưng tôi chả nói gì, 03 đứa đi ăn bún bò gần nhà G, ngon cực, mà sao nó mắc quá xá, 25K / tô. Ăn uống no nê, 03 đứa lại lội bộ về nhà G, em khều tôi:
- “Anh chở em đi đây chút”
+ “Đi đâu” – Tôi tò mò
- “Thì đi đi, chút em nói”
+ “Mẹ em gọi anh hỏi em đâu, lo mà gọi về nhà đi” – Tôi nhắc
- “Kệ đi, khi nào em hứng em gọi” – Em cười
Em làm tôi lo lắng, sao lại như thế, sao lại không muốn về nhà? Em có gì đó giấu tôi chăng? Tôi gặng hỏi mãi mà cũng chẳng có kết quả, hay có việc gì đó làm em khó xử? Tôi đoán già đoán non, chả đi đến đâu, đành bỏ mặc cho số phận…
CHAP 12: Biển…
- “Đi đâu đây” – Tôi quay đầu ra phía sau em
+ “Về nhà anh, lẹ đi” – Em thúc tôi một cái
- “Ok, từ từ anh chạy”
Chở em về nhà, tôi lại tiếp tục đứng ngoài cổng, tôi thà nắng chết chứ không thèm vào căn nhà ấy, buổi trưa nhà em cửa khoá vì nhà phải ra chợ bán, em vội mở cửa vào nhà, tôi cũng không biết sao em lại vội vã thế.
+ “Từ từ, bộ tận thế hay sao mà làm gì gấp vậy” – Tôi nhắc
- “Hơn cả tận thế” – Em cười rồi quay chân đi nhanh vào nhà
Tôi đứng trầm ngâm trước cổng, khát quá nên chạy qua lề đường mua nước sâm
uống. Đúng là nắng nóng uống ly nước sâm lạnh nó mát người thật. Đang nhăm nhi thưởng thức thì thấy em đi ra thay quần áo mới, tay cầm 1 cái balo nhỏ…
+ “Anh qua cầm dùm em cái, để em khoá cửa” – Em nói với qua bên đường
- “Dạ, để em tính tiền rồi qua liền chị” – Tôi cười cười
Vội trả 2K, tôi chạy qua bên đường bỏ balo em lên xe, tôi hỏi:
+ “Gì đây”
- “Quần áo anh” – Em tỉnh bơ
+ “Chi?” – Tôi ngơ ngác
- “Ờ thì… không thích ở nhà, nên lấy quần áo bụi vài hôm, khi nào vui thì về” – Em có phần rụt rè
+ “Dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi, chuyện gì mà thích với không thích, người không có nhà thì mơ ước có, phải ngủ bờ ngủ bụi, còn em có nhà mà muốn đi bụi là sao” – Tôi la
- “Sao cái gì anh cũng la em hết vậy, đây là chuyện của em, anh không cần xen vào” – Em cãi lại, giật cái balo trên xe tôi
+ “Làm cái chuyện tào lao thế mà còn cãi lại, tưởng bỏ nhà đi là hay à, muốn chứ tỏ hả” – Tôi nóng máu
- “Anh nghĩ sao tuỳ anh, giờ anh khỏi chở em nữa, anh về đi, em có chân em tự đi được” – Nói xong em quải balo lên vai đi lững thững
+ “Có giỏi thì đi luôn đi” – Tôi nói to rồi phóng xe đi, bỏ mặc em đi bộ dưới cái nắng chang chang.
Chạy được một quãng, nỗi bực vọc của tôi có phần thuyên giảm, tôi suy nghĩ:
- “Thôi chết, bỏ em vậy đâu được, lỡ có chuyện gì…”
Tôi vội quay xe lại, ơn trời, em vẫn còn đi bộ lon ton trên vỉa hè…
+ “Này, đi nhờ xe ôm không?” – Tôi nhỏ giọng, chạy kè kè theo em
- “Không quen đi xe người lạ” – Em lạnh lùng
+ “Trước lạ sau quen, lên xe đi, tôi chở đi nhờ, không tính tiền đâu” – Tôi đáp
- “Khỏi, lên xe rồi chở đi đâu ai mà biết, đi bộ cho chắc” – Em vẫn lạnh lùng
Tôi dừng xe, lấy tay chụp tay em lại, em vùng ra, nhưng tôi lại chụp lại:
- “Giận gì hông biết, anh xin lỗi, lên xe anh chở, đi lon ton vầy, ông kẹ bắt á” – Tôi cười
Không chờ em gật đầu, tôi kéo cái balo trên lưng của em xuống, bỏ lên xe, thế là em cũng miễn cưỡng leo lên ngồi, nhưng ngồi cách xa tôi 1 quảng.
- “Ngồi xa vậy, đi xe ôm thì phải ôm chứ” – Tôi ghẹo, em vẫn im lặng
Tôi kéo tay em vòng qua tôi, em cũng xiu xiu lòng
+ “Tha cho lần này, lần sau mà thế là chết với em” – Nói đoạn đánh vào lưng tôi 1 cái nhẹ
Tôi cười cười cho qua chuyện, nhưng tôi tính rồi, không chở đi đâu hết, chỉ đi chơi lòng vòng Q10, rồi chiều tìm cách đưa em về nhà… Tôi ghé quán trà sữa, kệ, nắng nóng vầy, đành vào -18* mà núp máy lạnh.
Vào quán tôi hỏi em:
- “Uống chi”
+ “Như cũ đi anh” – Em trả lời
- “Chị cho em 02 ly trà sữa kiwi thạch trái cây nhé” – Tôi gọi
- “Giờ em định đi đâu?” – Tôi hỏi nhỏ
+ “Em cũng chưa biết, chắc qua con G ở” – Em nhìn về 1 phía xa xôi nào đó
- “Thôi, về nhà đi, ở nhà nó bất tiện lắm, ảnh với chỉ (má và dượng G) không vui lại rầy, tội con G” – Tôi điềm đạm
+ “Chút tính” – Em cười
Tôi nghĩ trong đầu, chắc nói nhỏ nhẹ vầy em cũng xui xui, chỉ cần nịnh nọt, nói ngọt chút thì đâu vào đấy thôi, coi như là 99% hoàn thành kế hoạch, tôi phấn khởi.
Thế là 02 đứa ngồi nhâm nhi trà sữa, chơi rút gỗ, đứa nào thua tức là làm tháp đổ thì bị búng lỗ tai 1 cái. Chơi 3 ván, tôi thua đủ, hai lỗ tai đỏ ké, tôi nói trong uất ức:
- “Bộ dạo này luyện dữ lắm hay sao mà hôm nay pro vậy”
+ “Thường thôi người ơi” – Em cười khúc khích
- “Chẳng qua anh nhường em thôi, chứ mấy bữa trước dễ gì há” – Tôi chống chế
+ “Thế cá độ đi” – Em ranh ma
- “Chơi thì chơi à, mà cá gì” – Tôi hăng máu
+ “Đứa nào thua thì làm 01 việc gì đó mà người thắng kêu, dám hông” – Em cười gian
- “Khỉ, lỡ em thắng, em bắt anh giết người, đốt nhà, tự sát, sao anh làm được, thôi không chơi” – Tôi ghẹo
+ “Ai mướn anh làm ba cái đó, việc đàng hoàng, không có bậy bạ đâu” – Em biện minh
- “Ok, bậy là anh không có làm à” – Tôi cười
Thế là vô ván, tháp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




