|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
“ ông nói gà bà nói vịt “ của cô thì anh chỉ biết nghiến răng nghiến lợi.” Cảm ơn , cảm ơn. “
Đang muốn quay lại nội dung chính của cuộc nói chuyện này , lại không dự đoán được câu tiếp theo của cô lại càng táo bạo thốt ra.
“ Mặt anh đỏ, anh là xử nam0 sao ?
Xử nam : trai tân
Tiêu Hằng Uẩn ánh mắt buồn bã , theo hiểu biết của mọi người về anh đều biết đây là điềm báo Tiêu đại luật sư đang tức giận , hiển nhiên anh đã không hoàn toàn khống chế được tình trạng đang sắp sửa bạo phát.
Cô lại ngay lúc tình huống như vậy , có thể thoải mái nói ra những câu này đối với đàn ông hay sao ?!
“ Hoa Sơ Tâm! “ Tiêu Hằng Uẩn giọng nói nồng đậm vị cảnh cáo nên gọi cả tên lẫn họ của cô .
“ Người nào sơ ý? Sơ ý không chú ý không cẩn thận sao? “ Cô nghiêng đầu hỏi , đôi mắt phương dịu dàng đáng yêu lưu chuyển làm hồn xiêu phách lạc , dáng vẻ khêu gợi ngây thơ , đủ để cho bất cứ ngườiđàn ông nào cũng không khống chế được .
Cô gái này căn bản chính là yêu nữ hóa thân! Nói chuyện thì lộn xộn lung tung , nhưng giơ tay nhấc chân lại yêu mị khiêu khích người khác.
Tiêu Hằng Uẩn luôn nghĩ sự tự chủ của mình lúc nào cũng cực kì kinh người, nhưng đối mặt với biểu hiện ngọt ngào ngây thơ mê người như vậy , trong đầu anh vẫn thoáng tưởng tượng muốn đem cô đặt ở dưới thân mình , kích động mà nhiệt tình hôn môi.
Nơi đây không nên ở lâu, Tiêu Hằng Uẩn không nghĩ lãng phí thời gian cùng cô nữa, quyết định trở về phòng ngủ.
“Bên trong có gian phòng dành cho khách, đêm nay cô ngủ ở đó.”
Anh thản nhiên dặn dò, ánh mắt thâm u mà lạnh đến thấu xương.
“Bất luận có phải là cô thật sự mất trí nhớ hay không, buổi sáng ngày mai suy nghĩ kĩ rồi cho tôi một câu trả lời thuyết phục. “
Chương 4
Đợi đến khi bóng dáng cao ngất của Tiêu Hằng Uẩn khuất khỏi tầm mắt, Sơ Tâm mới thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Quả thực là cô không có bị mất trí nhớ. Trong lúc anh đang tắm rửa, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, là điện thoại của chị Vi Noãn.
Biết anh trai đã xuất cảnh an toàn, cô cũng đã đồng ý với chị Vị Noãn là không để lộ ra tin tức, nên cô mới nghĩ biện pháp ở lại nhà Tiêu Hằng Uẩn.
Aizz! Nhưng mà Tiêu học trưởng thoạt nhìn vẫn giống như mười năm trước, lạnh lùng như không quen biết, nếu không giả ngu, chỉ sợ rất khó tìm được lí do hợp lý để thuyết phục anh cho cô ở lại. Giả ngu thì giả ngu, cũng không phải chuyện gì khó đối với cô.
Sơ Tâm nghĩ, trong đầu thoáng qua vẻ đỏ mặt mới vừa rồi của anh. Nhìn phản ứng của anh, chắc không biết là mình đỏ mặt rồi.
Mặc dù anh ở trên báo và tạp chí cũng rất có “Tiếng tăm”, không ngờ chỉ tùy tiện trêu một hai câu mà anh đã đỏ mặt.
Sơ Tâm bỗng nhiên cảm thấy rất thú vị. So với dáng dấp thiếu niên của nhiều năm về trước, Tiêu học trưởng ngoại trừ đường nét khuôn mặt không thay đổi ra còn lại đều thay đổi rất nhiều.
Anh trở nên gợi cảm quyến rũ hơn, cả người tỏa ra khí phách của người đàn ông, khuôn mặt tuấn lãng đập vào mắt khi mới vừa rồi tới gần anh, lúc này lại hiện lên rõ ràng trong đầu cô.
Mái tóc đen dày ẩm ướt rối loạn nhưng vẫn gợi cảm, để lộ cái trán rộng và vuông, khuôn mặt góc cạnh mà lại không có vẻ bá đạo, mày kiếm xếch lên anh lãng, con ngươi đen kiên nghị sáng ngời, toát lên vẻ thông minh sắc sảo, sống mũi thẳng, bờ môi cong thoáng nghiêm túc.
Hơn nữa vừa rồi ở trước cửa phòng tắm, không cẩn thận nhìn thấy đôi chân thon thẳng tắp, dáng người rắn chắc, quả thực thừa khả năng trở thành một thiên chi kiêu tử. (con cưng của trời – ý là được hâm mộ ấy)
Người đàn ông này, theo như lời anh trai miêu tả, là người rất có trách nhiệm, ngoài lạnh trong nóng,
Nhớ lại năm đó anh vô tình làm cô bị thương, sau đó mỗi ngày đều mang canh cá tới bệnh viện thăm cô, thế nhưng cô vẫn còn nhớ rõ, anh là người có cá tính vô cùng kiêu ngạo.
Cũng chỉ vì anh và anh trai cô tranh hơn thua, nên mãi cho đến khi tốt nghiệp cũng chưa từng tới thăm lại cô. Dùng ba chữ đơn giản mà nói, chính là “Vô, lương, tâm”! Đáng tiếc lúc ấy cô lại còn có một chút, một chút thích anh nữa cơ chứ.
Hoa Sơ Tâm nhớ lại chuyện xưa, nghĩ đến anh trai, tâm tình lại bắt đầu chùng xuống.
Hy vọng anh trai ra đi lần này, sẽ bình an vô sự…… Có điều, cô đã hứa với anh trai là sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nên không thể tiếp tục bi quan được nữa.
Cuộc sống mới của cô, trong nhà Tiêu học trưởng bắt đầu từ đây.
Tiêu Hằng Uẩn sáng sớm thức dậy, liền mơ hồ ngửi thấy mùi đồ ăn, chải đầu rửa mặt xong, vừa mới bước ra cửa, liền trông thấy một bóng dáng màu hồng nhạt đang không ngừng bận rộn ở gian bếp kiêm phòng ăn.
“Cô đang làm gì vậy?” Con ngươi đen mở to, buổi sáng mới thức dậy nên giọng nói của anh mang theo từ tính đặc biệt.
“Giúp anh làm bữa sáng.” Sơ Tâm lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, nói rất tự nhiên.
Trên người cô vẫn còn mặc bộ đồ tối hôm qua, áo sơmi trong suốt kiểu dáng đơn giản, kết hợp hoàn hảo với một cái váy ngắn may bằng vải bố, cặp đùi thon dài xinh đẹp như khiêu khích giác quan của đàn ông.
Yêu nữ này! Người đàn ông duy nhất bị khiêu khích ở đây, vẻ mặt thực khó coi, nghĩ tới tối hôm qua hơn phân nửa đàn ông ở công ty đều được xem qua cảnh sắc xinh đẹp này, sắc mặt lại càng khó coi, lập tức lấy ra mấy tờ 1000 tệ.
“Cầm lấy mà mua quần áo.” Tiêu Hằng Uẩn đặt ở trên bàn, lạnh lùng nói.
Thái độ gì vậy! Sao lại giống như giám đốc Vương ở khách sạn “Dương Châu mộng” như vậy.
Hoa Sơ Tâm trong lòng thì thầm chửi rủa, nhưng trên mặt lại vẫn mang nét cười như trước. “Em thấy mặc như vậy rất thoải mái.”
“Không thích hợp với cô đâu.” Cô mặc rất thoải mái, nhưng người xem lại rất vất vả! Tiêu Hằng Uẩn vẻ mặt nghiêm nghị không cho phép cô cự tuyệt lạnh nhạt nói: “Hay là muốn tôi dẫn cô đi mua?”
“Thật vậy sao? Anh muốn dẫn em đi mua?” Sơ Tâm vẻ mặt vui mừng.
“Hay là cứ để tôi giúp cô thay?” Tiêu Hằng Uẩn nghiêng đầu liếc cô một cái, tự thề là mình không thấy trong đôi mắt phượng sáng rực của cô có thoảng qua một chút vẻ đùa dai.
“Ăn sáng thôi.” Sơ Tâm phát huy việc giả ngu đến cảnh giới cao nhất, vỗ vỗ tay, giúp anh múc một bát cháo. “Còn không nhanh đến ăn đi, để nguội sẽ mất ngon.”
“Đợi chút.” Hiện tại không phải thảo luận chuyện quần áo, cũng không phải lúc ăn bữa sáng. Thiếu chút nữa bị cô đánh lạc hướng, Tiêu Hằng Uẩn đã ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, sau đó lại bị cô nhiệt tình nhét thìa vào trong tay, bỗng nhiên nghĩ đến hết thảy mọi chuyện tối hôm qua. “Rốt cục là cô có bị mất trí nhớ hay không?”
“Về vấn đề này thì……” Sơ Tâm không biết làm như thế nào biến ra quyển “Lục pháp toàn thư” trong thư phòng anh, cúi đầu lật nửa ngày, roạt, roạt, roạt, rất cố gắng.
“Cô tìm cái gì?” Xem cô giày vò quyển sách luật mà anh yêu thích như vậy, Tiêu Hằng Uẩn nhịn không được lên tiếng.
“Tội Vứt bỏ.”
“Đó là ở Chương 25 Luật Hình sự:” Tiêu Hằng Uẩn nhíu mày, gợi ý.
“Này! Sao anh lại nhớ rõ vậy?” Quyển sách to dày như vậy, ngày thường đặt ở trong nhà có thể rèn luyện thân thể, mang theo bên người còn có tác dụng phòng thân, anh lại có thể nhớ rõ nội dung cô thuận miệng nhắc tới.
“Tôi là luật sư.” Anh trừng mắt với cô, vì ngữ điệu vừa kinh ngạc lại vừa bội phục của cô nên khó có thể tức giận, nghiêm túc mà nói, còn có chút mừng thầm.
“Vậy anh có nhớ điều thứ nhất trong tội vứt bỏ không? Tối hôm qua em rõ ràng có nhìn thấy, còn đánh dấu lại, muốn đưa cho anh xem, rốt cuộc lại quên mất.” Cô ảo não nói, vì hâm mộ mà đôi mắt phượng sáng lấp lánh tràn ngập chờ mong nhìn về phía anh.
“Đó không phải điều thứ nhất, đó là điều hai trăm chín mươi ba Luật Hình sự.” Đối mặt với vẻ mặt tràn đầy chờ mong của cô, Tiêu Hằng Uẩn lạnh nhạt mở miệng: “Người nào bỏ rơi người không có khả năng tự cứu, bị tạm giam, phạt tù có thời hạn từ sáu tháng trở xuống hoặc phạt tiền từ một trăm tệ trở xuống. Trong trường hợp người bị bỏ rơi tử vong, thì phạt tù có thời hạn đến 5 năm, bị thương nặng, phạt tù có thời hạn đến 3 năm.”
“Bốp bốp bốp bốp.” Một tràng vỗ tay vang lên. “Thật là lợi hại nha!”
Anh không trả lời, thản nhiên lướt qua cô liếc mắt một cái, dĩ nhiên biết cô muốn giở thủ đoạn gì rồi.
Thế nhưng theo Sơ Tâm phiên dịch, cái liếc mắt kia có ý là “Chuyện này cần gì phải nói, trời sinh như thế, không có cách nào khác”.
Uhm…… Khoảng cách đi đến tâm linh tương thông giữa hai người hiển nhiên còn rất xa.
“Vì sao cô lại hỏi cái này?” Phát hiện ra cháo này thật ra cũng không đến nỗi khó nuốt, Tiêu Hằng Uẩn đã biết cô nghĩ gì trong đầu, tùy cơ ứng biến, vừa thản nhiên hỏi, vừa bắt đầu thưởng thức bữa sáng cô chuẩn bị.
“Em không có tiền, cũng không có nơi nào để đi.” Nhìn anh ăn cháo do mình nấu, rốt cục rất có cảm giác thành tựu. “Em chỉ biết em là Hoa Sơ Tâm, anh tên là Tiêu Hằng Uẩn.”
“Cho nên?” Cô ấy rốt cuộc định khi nào thì mới chịu nhớ lại?
“Cho nên em là 『người không có khả năng tự cứu』.” Sơ Tâm vẻ mặt vô tội nhìn lại anh. “Nếu…… nếu anh vứt bỏ em, sẽ bị phạt…… uhm…. một thời gian.”
“Phạt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




