watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9744 Lượt

này vắng và hơi xâm xẩm tối theo chủ trương tiết kiệm điện trong giờ giải lao của công ty. Theo lối cầu thang phụ lên tầng 15, cánh cửa vốn đóng kín đã được mở sẵn. Khi vừa mới bước lên, cả cơ thể cô bất ngờ bị ôm lấy. Là anh ấy! Nguyên khẽ mỉm cười trong vòng ôm thật chặt, cảm giác như tự dưng lạc vào trong một khu vườn đầy trái cây chín mọng. Đẩy anh ra, cô ngượng ngùng nói:

- Cho em ngắm anh một tí xem nào.

Thế Phong dập chân theo kiểu nhà binh, xoay một vòng đúng tiêu chuẩn, nghiêm giọng hỏi:

- Thế nào?

Thực ra cô cũng chẳng có gan mà ngắm anh, bởi trong lòng giờ tràn đầy cảm giác nơm nớp lo sợ vì dù sao lúc này họ cũng đang ở trong tòa nhà của công ty. Phía dưới kia, còn có bao nhiêu là nhân viên, đồng nghiệp. Cô không thể nào coi họ như không khí được. Nguyên đáp bừa:

- Duyệt! Nguyên đai nguyên kiện cả!

Thế Phong bật cười trước cách nói ấy. Anh siết mạnh tay cô, hỏi một câu rất chi là … sến:

- Nhớ anh không?

Nguyên không ngờ anh sẽ hỏi như vậy, đứng thộn ra không biết đáp lại như thế nào. Anh chuyển tay sang ôm ngang vai cô, kéo về phía văn phòng làm việc, vừa đi vừa nói:

- Nhìn em kìa. Đột nhiên ngẩn người ra như thế? Hay là trong lúc anh đi vắng đã lén lút làm chuyện gì rồi?

Nguyên bất giác liên tưởng đến những tối cô tới chăm sóc Trường Giang lúc anh nhiễm sốt siêu vi. Đó có phải là những chuyện “lén lút làm trong lúc anh đi vắng” không nhỉ? Không không… Cứ như thể cô đang bắt cá hay tay vậy. Việc cô chăm sóc Giang chỉ là chăm sóc bạn bè bình thường thôi mà. Cô hắng giọng, giả bộ trách móc hòng che giấu sự bối rối của bản thân:

- Không nhớ! Có người đi chẳng thèm gọi điện thoại hay nhắn tin về thì em nhớ người ta làm gì!

Anh lại cười rõ tươi. Nụ cười quyến rũ với hàm răng trắng đều tăm tắp như quảng cáo kem đánh răng, cùng một cái lúm nhàn nhạt ẩn hiện bên má trái khiến người ta chỉ muốn chạm vào đó. Nguyên vụng về đặt tay lên ngực, thầm nghĩ không biết có bao nhiêu cô nàng đã thấy và gục ngã trước nụ cười này?

Vào đến văn phòng làm việc, Thế Phong mới giải thích:

- Điện thoại có đăng ký roaming nhưng anh chẳng có thời gian liếc đến nó nữa. Chỉ mong sao tập trung giải quyết công việc xong sớm, lên máy bay về nước để…

Nói xong nghiêng người nhìn sang phía cô. Ánh mắt anh thẳng thắn, nóng bỏng, tỏa ra hương vị nguy hiểm. Nguyên chột dạ, lùi người sâu vào trong lòng ghế. Lùi mãi, lùi mãi đến khi lưng chạm phải tựa ghế, lún vào lớp lông mềm mại. Không có cái hang sâu nào để trốn, cô đành ngước mặt lên, ánh mắt bối rối:

- Để… làm gì?

Thế Phong nhìn cô gái trước mặt, muốn trêu chọc một chút nhưng vẻ tội nghiệp của cô khiến cho anh không nỡ. Anh cũng biết hẹn hò lén lút trong văn phòng thế này thì thiệt thòi cho cô lắm nhưng tại ai lại làm cho anh nhớ nhung đến thế. Anh chìa trước mặt cô một chiếc hộp nhỏ:

- Để tặng cho em cái này!

- Cái gì vậy anh?

- Quà cho em. Mở ra đi!

Nguyên thận trọng đỡ lấy chiếc hộp gỗ quý chế tác thủ công một cách tinh xảo,(Nguồn: YenBai.Mobi) phần nắp khảm xà cừ họa tiết mang đậm phong cách Trung Đông. Khi cô mở nắp hộp ra, dưới lớp lót bằng nhung mềm mại là một chiếc dây chuyền bằng bạch kim tuyệt đẹp. Mặt dây chuyền cùng chất liệu, được nạm những viên kim cương có độ tinh khiết cao, dưới ánh đèn trong phòng tỏa sáng thứ ánh sáng vừa thuần khiết, vừa rực rỡ. Nguyên ngỡ ngàng đưa tay ra chạm vào nó, mắt lóe sáng, nhưng rõ ràng trong đó không có niềm vui mà là một tư vị mang tên “thất vọng”.

Thế Phong nhặt sợi dây lên bằng hai tay, đặt ướm lên cổ Nguyên, ngắm nghía với vẻ hài lòng trước khi cẩn thận đeo cho cô.

- Hợp với em lắm. – Anh nói. – Đây là…

Nguyên cướp lời:

- Đây có phải là sợi dây chuyền có một không hai được thợ kim hoàn ở Dubai làm bằng tay?

Thế Phong ngạc nhiên nhìn cô:

- Sao em biết? Không ngờ em cũng sành về nữ trang như vậy.

Cô cười phớt lờ, sau đó nhanh tay tháo sợi dây để lại vào trong hộp gỗ. Cô cầm cái hộp đứng dậy, nhìn anh bằng nét mặt tươi tắn nhưng vô cảm:

- Quà này anh mua ở Boston ạ?

- Không, mua từ chuyến đi Dubai lần trước. Anh ít khi mua quà khi đi công tác. Nhưng món này là trường hợp ngoại lệ, vì nó rất đặc biệt.

Rất đặc biệt ư? Đúng rồi. Đặc biệt đến nỗi cô mới chỉ xem lướt qua một lần là đã nhớ. Nguyên đập đập cái hộp trong tay, nói nhanh:

- Nhận món quà quý thế này, em rất hân hạnh. Thôi cũng sắp hết giờ nghỉ trưa rồi. Em xuống đây. Chào anh!

Phản ứng của Nguyên quá nhanh khiến cho Phong bị bất ngờ. Anh không biết mình đã làm sai chuyện gì mà tại sao thái độ của cô thay đổi đột ngột như thế. Vài lần trước đây khi anh tặng trang sức quý giá cho đôi ba cô bạn gái cũ, họ một là sung sướng cảm hơn, hai là e thẹn từ chối vì giá trị cao của món đồ nhưng chẳng có ai như cô, biểu tình lúc nãy có mang trong đó ý tứ của sự … bất mãn. Chính là nó. Sự bất mãn. Trời ạ! Mới về tới Sài Gòn, nhớ cô tức thì phải gọi người lên gặp cho bằng được, chỉ muốn tặng cô một món quà xứng đáng để lấy lòng, thế mà tự nhiên lại chuốc lấy sự khó hiểu như thế này. Tâm trạng của anh, lại bắt đầu bị lên xuống thất thường rồi!
Chương 38: Nhìn Biểu Hiện Miễn Cưỡng Của Cô Lúc Này, Anh Thật Sự Chỉ Muốn Chui Vào Trong Cái Đầu Bé Nhỏ Kia Xem Cô Đang Giấu Suy Nghĩ Nào Trong Đó

Ads Ba giờ chiều, văn phòng làm việc yên tĩnh vô cùng. Chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy ro ro phía trên, tiếng bàn phím gõ lách cách và những tiếng nói chuyện qua điện thoại của chị trưởng phòng thì thầm chỉ đủ cho người bên kia đầu dây nghe thấy. Chị Hạnh nghe điện thoại xong, rời bàn của mình bước sang khu vực Nguyên và mấy chuyên viên khác ngồi. Giọng chị gấp gáp:

- Ban lãnh đạo đang ở trong phòng họp. Thư ký nói họ yêu cầu một thành viên của tổ kế hoạch đưa hàng vào thị trường Mỹ lên họp cùng. Ai đi đây để tôi báo danh? – Nguyên quay sang nhìn anh Bảo, đúng lúc anh Bảo cũng quay sang nhìn cô. Tổ kế hoạch của bọn cô có tổng cộng ba người. Một chị vừa đi ra ngoài, chỉ còn lại cô và anh Bảo. Mà Nguyên là người mới, cứ nghĩ anh Bảo sẽ nhận đi thì ai ngờ anh ta chỉ vào cô:

- Để cô này đi đi. Báo cáo toàn cô ấy viết. Có khi còn rành hơn tôi.

Chị Hạnh gật đầu:

- Được rồi, để tôi nhắn thư ký. Nguyên ơi, em lên nhanh phòng họp nội bộ lầu 10 nhé. Nhớ mang thẻ nhân viên theo.

- Dạ.

Nguyên vơ vội một ít tài liệu, không dám chậm trễ đi lên lầu 10. Trước cửa phòng họp có xếp một bàn nhỏ cho thư ký ngồi. Cô thư ký nghe tiếng giày cao gót ngẩng lên, trên môi đã nở sẵn nụ cười tươi rói. Nhìn thấy Nguyên, khóe miệng của Linh Chi hơi sững lại, nhưng rất nhanh đã giãn ra, ngọt ngào nói:

- Ôi, Nguyên lên họp à?

- Vâng. – Nguyên đáp. Đối với con người này, Nguyên xác định tuyệt đối không nhiều lời, không dây dưa, và cảnh giác cao độ với những lời cô ta nói, những việc cô ta làm. Cô nghĩ mình đủ khôn ngoan để không bị chơi xỏ như lần trước nữa.

- Vậy thì để mình đưa Nguyên vào.

- Cám ơn chị!

Nguyên bước theo sau Linh Chi. Bỗng nhiên cô ta nói nhỏ:

- Lần trước chị cứ áy náy mãi. Nghe nói em đi lạc sang tận Văn Thánh hả?

Thật đúng là vừa ăn cướp, vừa la làng. Nguyên cười nhã nhặn:

- Là em nghe nhầm thôi. Không có gì.

Trong phòng họp, Thế Phong đang ngồi ở ghế chính giữa, hai bên là các thành viên của ban giám đốc và cố vấn luật của công ty. Chỉ có đúng năm người trong không gian này thôi nhưng họ đều là những nhân vật cao cấp giữ các vị trí chủ chốt cho nên không khí có vẻ khẩn trương. Nguyên ôm tập tài liệu, hơi bẽn lẽn cúi chào:

- Dạ, em là Thảo Nguyên, phòng kế hoạch ạ.

Chào xong, cô đứng phân vân không biết mình nên ngồi ở chỗ nào. Vị cố vấn luật ngồi ở hàng ghế ngoài, đưa tay làm động tác mời Nguyên ngồi gần vị trí của ông ta. Nguyên cười cảm ơn, khẽ khàng kéo ghế ngồi xuống. Tất cả các hành động của cô đều rơi hết vào trong tầm mắt Thế Phong. Cả nụ cười xã giao nhẹ nhàng trên khuôn miệng tươi tắn kia nữa. Không hiểu sao khi thấy cô hào phóng nụ cười với những đối tượng khác, trong lòng anh lại cảm thấy khó chịu.

Nguyên được đưa một bản tóm tắt các luận điểm chính của luật sư bên Mỹ đối với tiến trình rà soát của DOC để đối chiếu với các tài liệu mà phòng Kế hoạch đang nắm giữ, tìm ra các điểm bị sai lệch để điều chỉnh. Quá trình rà soát diễn ra ở trên cả hai phương diện, rà soát sản xuất thực tế và các sổ sách kế toán. Chính vì vậy, Giám đốc Điều hành của Tổng công ty cũng có mặt trong cuộc họp này. Người này còn trẻ, đẹp trai, cũng là một nhân tài hiếm có trong giới CEO hiện nay. Anh ta chăm chú ngồi nghe Nguyên nói, ánh mắt nhìn sang cô với vẻ thú vị. Cuộc họp diễn ra trong chừng hơn 30 phút mới kết thúc. Mọi người lục tục kéo nhau ra về. Riêng Nguyên thì được giữ lại vì “có một vài chi tiết cần trao đổi thêm”.

Phòng họp vốn đã trang nghiêm, tĩnh lặng. Giờ chỉ còn lại có hai người càng khiến cho không khí trang nghiêm, tĩnh lặng hơn. Thế Phong vẫn ngồi nguyên vị trí của mình, khuôn mặt thản nhiên, không thể nhìn ra được cảm xúc gì chất chứa trong đó. Nguyên lên tiếng trước:

- Dạ, tổng giám đốc muốn trao đổi vấn đề gì nữa ạ?

- Em lại gần đây!Anh không trả lời mà đưa ra một mệnh lệnh. Sau đó anh khoanh tay ngồi nhìn từng bước chân chầm chậm của cô gõ

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT