watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9717 Lượt

sales các chi nhánh trong một ngày. Anh đợi máy chờ tôi một chút… Alô, thư ký Tùng, anh xem tháng tới có ngày nào tôi rảnh nguyên ngày không? Cái gì? Vậy bao giờ? Thế còn nửa buổi?….

Sau khi nhận chỉ thị xong, giám đốc Marketing đem chuyện này bàn với Giám đốc nhân sự:

- Tổng giám đốc hình như có chiến lược gì mới. Mà tôi nghĩ mãi không ra.

Giám đốc nhân sự, sau khi nghe rõ sự tình, cảm thấy rất khó hiểu:

- Trước giờ vấn đề đào tạo đều là phòng nhân sự lập kế hoạch và đề xuất lên.

- Việc tài trợ cũng thế. Tổng giám đốc nào có coi mấy buổi hội thảo đó ra gì! Chẳng qua nể một nhân vật trong sở mới đồng ý tài trợ. Bây giờ lại…

- Chẳng lẽ đào tạo nhân viên R&D, kết thân với sở công thương, để cài người của mình vào?

- Ông anh ơi, ông lo nghĩ quá rồi đầy. Thôi sếp tổng nói sao thì làm vậy! Sếp cũng chưa bao giờ chỉ sai mà lo gì.

Thế mà trời tính còn nhanh hơn người tính. Hôm nay trên đường về nhà, tài xế riêng của Phong đưa cho anh một xấp giấy nhăn nhúm. Anh với tay bật đèn trong xe, đưa đám giấy lên xem. Hóa ra đó là bản hợp đồng của Chi nhánh 1 ký với đối tác nước ngoài. Hợp đồng gồm bốn trang giấy, soạn rất chi tiết, không thiếu ý nào, không thừa ý nào. Ai đã để tờ hợp đồng này lại trong xe của anh? Thảo Nguyên! Chính là cô gái ấy chứ ngoài ra không còn ai khác.

Cô ấy đã bỏ nó lại ngay từ lần đầu tiên họ gặp nhau, lúc anh đưa cô gái về nhà từ sân bay. Cầm tờ hợp đồng trong tay, Thế Phong mừng như bắt được vàng. Lại chiêu trò cũ. Các cô gái không có cách gì khác hay ho hơn hay sao? Cô thì để lại khăn tay, cô thì để lại di động, có cô còn cố tình quên nguyên cả ví, với một mục đích không thay đổi là tạo cơ hội gặp lại anh. Nếu vậy thì… anh đã đánh giá hơi thấp cô nhân viên kinh doanh của Chi nhánh 1 rồi. Cô gái đó hẳn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Ấn tượng của anh về cô tới giờ vẫn là một cô gái thông minh, cư xử chừng mực và đặc biệt chân thật. Nhưng có lẽ anh phải xem xét lại. Thế Phong cầm bản hợp đồng, trên miệng nhếch một nụ cười khẩy. Cũng tốt! Lần này anh rất hứng thú xem cô nhân viên kinh doanh sắc sảo đó giở quân bài gì!

Nhưng ngặt một nỗi là đợi hoài, đợi hoài, vẫn không thấy bên đối phương có động tĩnh gì! Cao thủ! Lần này anh gặp phải cao thủ. Thôi được rồi. Nếu như quân địch không đánh, thì anh ra tay trước vậy. Buổi sang một ngày đẹp trời, Đặng Thảo Nguyên đang gặm bánh mì ba tê thì tự nhiên đánh rơi mẩu bánh xuống đất. Cô càu nhàu nho nhỏ. Miếng ăn đến miệng mà còn đánh rơi chắc chắn là báo điềm gở. Không biết hôm nay hàng họ lại xảy ra chuyện gì nữa đây. Vừa dứt lời, điện thoại di động của cô đã réo vang. Nguyên liếc nhìn hàng số lạ chạy đi chạy lại, thở dài một cách nghi lễ trước khi bấm vào nút nhận.
Chương 12: Buổi Hẹn Gặp Đầu Tiên

Ads – Tôi là Thế Phong đây!

- Dạ chào anh Phong. Xin hỏi có việc gì cần gặp?

Thảo Nguyên theo thói quen vẫn tiếp tục những câu sáo ngữ. Cô vẫn chưa kịp tiêu hóa cái tên Thế Phong như sấm dội bên tai. Thái độ dửng dưng của cô hẳn làm cho người nào đó giận tím tái cả mặt mày. Được, khá lắm! Chọc giận được anh, cô có thể coi là ngươi đầu tiên đấy.

- Ừ hừm!

Thế Phong hắng giọng. Lúc này nhân vật nữ của chúng ta mới ngộ ra được một sự thật kinh hoàng: Tổng giám đốc công ty đang gọi điện cho cô bằng điện thoại riêng. Vậy mà nãy giờ… Cô vội vàng hô nhỏ:

- Tổng giám đốc ạ?

Đầu dây bên kia im lặng. Đến khi Nguyên tưởng chừng như anh dường như đã rời khỏi cái máy điện thoại thì đột nhiên nghe anh nói:

- Chiều mai khi tan sở, cô có bận việc gì không?

Nguyên suy nghĩ thấy không bận gì bèn trả lời:

- Dạ không.

- Vậy bảy giờ tối ở quán trà Thái Sơn, tôi hẹn cô tại phòng riêng số 55. Tôi đang giữ một đồ vật quan trọng của cô.

Đồ vật quan trọng nào? Sau một hồi lục lọi cả túi xách và cả trong tâm trí, Thảo Nguyên chịu không thể nhớ ra được. Dù sao thì, Tổng giám đốc cũng đích thân hẹn cô. Chỉ nghĩ đến đây thôi, tinh thần của cô liền rơi vào trạng thái kích động. Tối hôm đó, vừa về tới nhà là Nguyên lục ngay tủ quần áo, đảo một hồi xem có thể lựa bộ váy áo nào mặc cho ngày mai. Quán trà Thái Sơn chứ không phải đùa nha. Cô không thể ăn mặc quá giản đơn hay đồ công sở để đi gặp nhân vật quan trọng ấy được. Lục tung cả tủ quần áo, ướm vô tháo ra bao nhiêu lần, kết luận cuối cùng là: Cô chẳng có đồ gì mặc cho ra hồn. Nguyên chạy sang gõ cửa nhà dì. Vì ông ngoại mãi sau này mới sinh dì út, trong khi mẹ Nguyên đi lấy chồng sớm, nên thành ra hai dì cháu cách nhau một thế hệ nhưng lại cùng chung độ tuổi. Vì thế quần áo dày dép của dì có khi cô mặc được cũng nên. Dì cô có tiếng là ăn diện mà!

So với một phòng chất đầy đồ của bà dì, cái tủ quần áo nhỏ bé của Nguyên thật là thảm hại. Sau khi tra hỏi, nghe thấy cháu mình nói có hẹn với giám đốc của công ty (Nguyên đã bỏ đi chữ tổng), mà người này lại chưa kết hôn, dì Nguyên mắt sáng rực như đèn pha, quét qua đám áo quần một lượt rồi lấy ra một chiếc váy 1 dây dạng lệch vai màu tím, ngắn trên gối một tí.

- Mốt nhất hè này đấy! Bọn đàn ông con trai bây giờ ấy à, họ không cần ngắm người xinh, chỉ thích ngắm

người sexy thôi. Mày mặc vào cho dì.

Chiếc váy ôm sát người Nguyên, nổi bật những đường cong gợi cảm. Một bên vai lệch để lộ ra chút da thịt trắng mịn. Cô chưa bao giờ mặc những chiếc váy táo bạo như chiếc này, nhưng cảm thấy cơ thể mình cũng không tệ, tranh thủ ngắm nghía trước gương.

- Duyệt chiếc này đi. – Dì út hài lòng. – Mắt mình chọn đồ chỉ có chuẩn không cần chỉnh lại.

- Nhưng hơi hở hang đấy, cháu mặc không quen.

- Ối giời, thế này ăn nhằm gì.

Trước thái độ cả quyết không cho bàn lui của dì, Nguyên cũng đành mang chiếc váy tím khêu gợi về nhà. Nhưng cô không nghĩ là mình có đủ cam đảm để mặc nó.

Sau một đêm ngủ dậy, mở mắt ra Nguyên đã thấy hồi hộp, mặc dù tận bảy giờ tối mới là thời gian hẹn. Tuy nhiên hồi hộp mấy thì cũng phải làm việc như bình thường. Và thật xui xẻo cho Nguyên, ngày hôm đó, hợp đồng cô đang theo xảy ra sự cố. Phía khách châu Âu không nhận được hàng tại cảng đến do chứng từ của lô hàng có vấn đề. Họ nhất quyết phải lấy container hàng trong ngày, nếu để qua ngày hôm sau sẽ có đợt kiểm hóa, khi ấy sẽ gặp thêm phiền toái. Cô vừa liếc đồng hồ, vừa sốt ruột scan lại mẫu vận đơn đường biển gửi cho khách. Đã trễ giờ hẹn rồi! Cô lại vô ý xóa mất khi chưa kịp lưu số của Phong, thành ra không thể liên lạc được với anh.

Cả văn phòng rộng chỉ còn lại một mình cô, ngồi giữa một đám máy móc im lìm. Việc nhân viên kinh doanh phải ở lại tăng ca do phát sinh đột xuất từ các container hàng xuất là chuyện thường ngày ở huyện. Chỉ khốn khổ cho thân cô là việc phát sinh lại trúng vào ngày hôm nay. Đúng tám giờ kém năm phút, Nguyên gõ những dòng chữ cuối cùng trong email gửi cho phía bên khách. Màn hình chat Skype nhấp nháy. Người đại diện liên lạc nói với cô rằng anh ta đã nhận được email và hy vọng với những chứng từ mới, họ sẽ lấy hàng ổn thỏa.

Nguyên ngồi thừ trước máy vi tính. Lúc nãy chạy gấp rút để hoàn thành xong công việc bao nhiêu, thì bây giờ cô uể oải bấy nhiêu. Nhanh mà để làm gì. Đằng nào cũng đã trễ hẹn cả tiếng đồng hồ rồi. Tổng giám đốc chắc cũng đã bỏ về rồi. Anh ấy không gọi điện thoại hỏi han, chứng tỏ cũng chỉ tranh thủ hẹn. Cô đến hay không đến, cũng không có gì đáng quan tâm. Chậm chạp thu dọn đồ đạc, cô tắt điện, rời khỏi tòa nhà. Chủ bảo vệ tốt bụng đã dắt xe sẵn để trước cửa cho cô.

Nhưng Nguyên nghĩ cứ thế này mà về, cô sẽ rất khó giải thích. Dù sao cũng thử tới Thái Sơn xem thế nào. Nếu như cô may mắn, biết đâu tổng giám đốc vẫn còn ngồi ở đấy. Tất nhiên, cái cơ may gặp được người chỉ là một phần ngàn, cực kỳ nhỏ nhoi. Nguyên biết điều đó, tuy nhiên thà mất công một tí còn hơn là giữ cảm giác áy náy trong người. Cô phóng xe như bay tới quán trà đạo nổi tiếng, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục công sở. Đúng như cô dự đoán, lễ tân sau khi nghe nói cô có hẹn ở phòng 55, đã kiểm tra và trả lời rằng vị khách đặt phòng đã đi về từ lâu rồi. Cũng đúng nhỉ! Người ta là tổng giám đốc cơ mà. Làm sao có thể ngồi đợi một nhân viên quèn như cô những hơn tiếng đồng hồ. Đó là sự thật mà sao cô vẫn cảm thấy một chút hụt hẫng. Trên đường trở về nhà, Nguyên lo lắng không biết cô sẽ phải tìm gặp và giải thích vụ việc này với Phong như thế nào.
Chương 13: Thế Mới Biết, Tình Huống Này Mình Anh Tự Nghĩ Ra, Cũng Tự Mình Thực Hiện. Người Ta Đâu Chề Cố Ý Thả “Tín Hiệu” Với Anh Tí Nào Đâu

Ads Lúc Nguyên chạy xe về tới gần nhà, chợt thấy đầu phố là một chiếc xe màu đen trông quen quen. Cô nhận ra đó là xe của Thế Phong, bỗng nhiên trống ngực đập thùm thụp như trống trận, chậm chạp trờ xe tới gần. Đúng là xe của Tổng giám đốc thật. Và người đàn ông bị cô cho leo cây tối nay đang chậm rãi mở cửa xe, đứng dựa vào một bên chờ cho cô tới. Ánh đèn từ xe máy của Nguyên chiếu lên dáng người cao lớn trong bộ áo sơ mi và quần tây phẳng phiu lịch lãm. Nguyên vội vã tắt đèn xe, sợ anh bị chói mắt. Trong ánh sáng mờ mịt của đèn đường, khuôn mặt người đàn ông không rõ có biểu hiện cảm xúc gì.

Nguyên vội vàng gạt chân chống,

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT