|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đúng là không biết nhục – một cô gái lên tiếng .
– mày nói phải , con nhỏ đó nhìn trông hiền lành mà cáo già gớm .- một cô nữa ngồi chung bàn lên tiếng . . . . . . . . . . . .
Tại phòng vip.
Nó bước vào trước con mắt ngạc nhiên, bất ngờ của mọi người khi thấy nó kéo theo hai người con gái , mà đây lại là thủ lĩnh của bang Away .
Nó ấn hai cô bạn xuống hai cái ghế và nó ngồi vào chiếc ghế ở giữa hai người.
– ê Linh , em quen với họ à – ông Huy vẹt lên tiếng .
– ừ – nó trả lời rất thản nhiên.
– em quen lâu chưa ? Mà sao không thấy em nhắc- ông này quả thật rất nhiều truyện .
-5 năm rồi , em không muốn nói thôi – nó vẫn thản nhiên mà không biết một núi lửa đang phun trào.
. . . . . . Rầm . . . . . . .
– Thiên Linh, nói mau em có can hệ gì đến bang Away không ? – Nam tức giận quát .
-em chỉ là quân sư dấu mặt của bang – nó vẫn thản nhiên đến bất ngờ .
.
– khô….g- Phương định nói cái gì nữa nhưng khi thấy ánh mắt của nó thì ngậm tịt .
Mọi người ăn uống trong không khí không mấy tốt đẹp khi có con tắc kè hoa đổi màu liên tục .
Trong phòng lại có một người rất ngây thơ vẫn ti toe hát vang:
– con tắc kè màu xanh màu đỏ , Huy bắt về Huy nấu cà ri , đem đến trường mời cô mời bạn . Tình nồng thắm như màu cà ri .-
sau khi trình bày song ca khúc này , khán giả quá vui sướng phấn kích nên mỗi người đã tặng cho Huy rất nhiều giầy dép đủ loại . Tội nghiệp thằng nhỏ ngây thơ quát . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bạn đang đọc truyện tại
Nó chán nản không có tâm trạng ăn cơm , nó đứng dậy trước rồi đi đâu mất tăm.
Nó đi dạo quanh khu sân sau cuả trường .
Đầu óc nó bây giờ rất hỗn loạn .
Nó biết anh hai quan tâm nó rất nhiều không muốn cho nó tham gia mấy cái vụ đánh chém nhau . Bây giờ nó cảm thấy mệt mỏi , nếu hai nó biết nó chính là chị cả cuả bang Away thì chắc chắn sẽ nhốt nó trong phòng .
Nó giờ rất mệt mỏi ,không muốn làm bất cứ việc gì cả . Nó ngồi xuống bên một gốc cây đa .
Đột nhiên có một đám học sinh nữ đến . Dẫn đầu chính là cô gái hôm nọ đã cảnh cáo nó .
Nó đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhẹ dọng nói – cô là ai, dẫn theo bọn choi choi đến đây làm gì ?
- mày không nhớ tao , mày thích chết à – cô ta tức giận.
– chị Hạnh đập cho nó một trận đi – một đứa đàn em của Hạnh lên tiếng .
– không phải tao thích chết mà là mày chán sống nên với động vào tao, hôm nay tôi không có tâm trạng tiếp chuyện mời cô đi cho .- nó vẫn điềm tĩnh đôi mắt nhắm nghiền .
– cái con ranh này , chúng mày đánh nó cho tao – Hạnh hô to.
Thế là cả lũ bọn chúng xông lên , nó vẫn nằm im không tỏ vẻ gì , không đánh ,không chống đỡ , không tỏ vẻ đau đớn mà lại bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.
- cái con ranh này , đánh tiếp chúng mày- Hạnh tức giận.
Sau khi đánh nó một hồi chán chê ,bọn chúng bỏ đi để lại cho nó một cái cười khinh bỉ .
Nó vẫn ngồi đấy , đôi mắt vẫn nhắm nghiền , không có vẻ đau đớn mà lại có vẻ thư thái dễ chịu .
Nó cũng không thèm lên lớp nữa chỉ nhắn tin cho Thiên Nam bảo rằng sẽ đi chơi một lúc chiều về . Ban đầu Nam cũng không đồng ý nhưng sau một hồi năn nỉ nó đã được đi .
Nó ngồi trên chiếc ghế đá , hai hàng mi khép lại , hứng từng đợt gió thổi bay mái tóc , thắm vào những vết đánh .
Bỗng nhiên :
– chào cô bé , lâu không gặp -
. . . . . . . . . . . . . . . .
.
- chào cô bé , đã lâu không gặp , nhớ cô bé quá – giọng cuả một tràng trai lên tiếng ở đằng sau lưng nó .
Hai hàng mi dài cong vút từ từ khẽ mở ra , nó quay người lại .
Trước mặt nó là một tràng trai với thân hình vạm vỡ chuẩn không cần chỉnh . Mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh lãng tử , nàn da dám nắng trông rất khoẻ khoắn , đôi môi đỏ chúm chím như con gái . Nói chung đây là một chàng trai rất đẹp.
– anh về đây làm gì? ,anh đang ở Mỹ mà – nó khẽ nhíu mày hỏi .
– cô bé ở đâu thì anh ở đó thôi – anh chàng tỏ vẻ cười cợt .
– anh Khánh à , thực sự tôi đã nói với anh rồi anh không hiểu lời tôi nói à – nó tỏ ra bực mình .
– tôi đã nói em rồi , tôi sẽ không bao giờ từ bỏ , nhất định sẽ có một ngày em yêu tôi – anh ta dõng dạc nói .
– tôi đã nói với anh rồi , tùy anh thôi , tôi mệt rồi tôi đi trước đây .
Nó đứng dậy bước đi . Nó bước qua Khánh thì bị đôi bàn tay rắn chắc giữ lại .
– buông ra – nó hằn giọng .
– em có tâm sự phải không? – hắn vẫn điềm đạm .
– tôi có hay không cũng không liên quan đến anh – nó vung tay ra khỏi tay hắn .
Nó bước đi để lại một kẻ đau khổ .
” tại sao em lại không chấp nhận anh , em biết anh có thể bỏ tất cả để đổi lấy em mà , anh đã theo em về tận đây nhưng đến một lời tử tế em cũng không dành cho anh , tại sao vậy? Tại sao??? “.
” xin lỗi anh, xin lỗi anh rất nhiều, Trình Khánh , tôi thật sự không thể chấp nhận tình cảm cuả anh , tôi không thể , tình yêu cuả anh dành cho tôi ,tôi sẽ khắc sâu trong lòng ,mãi mãi không bao giờ quên anh , nhất định “.
Tình yêu làm cho người ta hạnh phúc, nhưng cũng mang lại đau khổ .
Nhưng trải qua tình yêu thì con người mới không uổng phí sống.
Hôm nay buổi học kết thúc trong nhàn chán . Ba cô bạn biết ngủ là ưu tiên hàng đầu cuả nó . Không may mà phá giấc ngủ cuả nó thì đừng hỏi tại sao mình die .
Lê và Phương nói hôm nay hai bang Đrem và bang Sie sẽ quyết đấu tranh địa bàn ở quán bax Jkiy nên dủ nó với Trang đi coi .
Nó cũng muốn đi coi vì bang Drem là bang cuả Thiên Nam .
Nó cùng ba cô bạn đi make up .
Giờ đây bốn cô gái mỗi người một phong cách .
Nó giờ đây từ một vẻ đẹp thánh thiện sang một vẻ đẹp sắc xảo đúng chất đàn chị . Nó mặc một chiếc quần màu đen bóng bó sát , chiếc áo phông trắng rộng thùng thình , khoác ngoài là là chiếc áo gilê đen lửng , mái tóc đen mượt đã được thay thế bằng mái tóc vàng xoăn nhẹ , nó mang một đôi giầy cao gót màu đen tuyền . Giờ đây thực sự khó mà nhận ra nó khi mới nhìn qua .
Lê thì mang một chiếc áo màu đen lệch vai , để hở một bên vai trắng ngần, chiếc quần bò lửng xanh bó sát cộng với đôi bốt cao cổ, dáng người thanh mảnh nhưng không kém phần lăng động , mái tóc màu vàng được gạt sang một bên kết hợp với chiếc mũ lưỡi trai đen.
Phương thì mặc chiếc áo ôm sát ngực màu trắng và một chiếc áo thân lửng màu nâu ,chiếc quần bò màu tro , đôi giầy bệt màu trắng trông rất lăng động hoạt bát . Mái tóc hàng ngày giờ được buộc bổng lệch xang một bên .
Trang thì mặc một chiếc áo cổ cao màu xám , mái tóc đen được thả tự nhiên, chiếc quần bò đen lửng với đôi giầy bệt màu xám trông cũng rất hài hoà từ đầu đến chân .
Cả 4 người đều lên 4 chiếc xe mui trần lao vun vút trên đường .
Nó_chiếc xe màu đen.
Lê_ xanh dương.
Phương_trắng .
Trang_ đỏ .
Cả 4 cô gái tất cả đều có chung đích đến đó là cánh đồng hoang ở phía Bắc ngoại ô .
Tại cánh đồng hoang :
– chào sao đến muộn thế chú em ,anh đợi chú cũng lâu lắm rồi đấy , chú làm anh phải đứng ngoài nắng này ảnh hưởng hết sắc đẹp rồi ,cái này chú phải bồi thường cho anh nha – tên đại ca cuả bang sie lên tiếng .
– đại ca đứng em che ô suốt mà có tí nắng nào vào đâu – thằng đứng cạnh tên đại ca ngây thơ lên tiếng .
. . .Bép . . .
Thằng đại ca không khách khí cho tên kia một cái dép vô mặt .
– thằng kia mày có muốn tao đá mày một phát tung tăng ra kia ngồi với con cún không hả? – thằng đại ca nghiến răng nói .
– em biết lỗi rồi ạ , xin lỗi đại ca mong đại ca tha thứ – thằng đàn em hối lỗi.
-Muốn dậy bảo đàn em thì nắm tay nhau về nhà mà dậy , chỗ này không phải chỗ cho con nít chơi đâu , về nhà mà uống sữa cô gái Hà Lan đi – Vương Anh cười đểu .
– thằng kia mày thích chết à , ai là con nít hả , từ trước đến nay tao chưa bao giờ uống sữa cô gái Hà Lan , tao chỉ toàn uống sữa Mộc Châu thôi .
Câu trả lời cuả thằng đại ca bang Sie khiến không ai không mỉm cười .
Ở xa xa chỗ đó cũng có 4 cô gái đứng cùng 4 chiếc ôtô mui trấn đang cười nghiêng ngả . Đột nhiên có một thằng con trai chạy đến .
– 3 chị đến rồi ạ , mà . .đây. . .là . . . .- Minh cúi chào 3 đứa nó rồi quay xang Trang thắc mắt .
– bạn – nó giờ quay trở lại đúng chất cuả một thủ lĩnh .
– dạ – như hiểu ý Minh chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu .
– thế nào rồi- nó lạnh lùng hỏi . Giờ đây thì chắc chả ai nghĩ nó là cô bé hiền lành , thánh thiện Thiên Linh nữa .
– dạ, theo như em điều tra , bên Sie có đàn em gấp đôi Đrem , không những thế chúng còn mai phục , rất khó để nhận biết nếu không tinh ý .- Minh trình bầy tình hình .
Nó gật đầu vẻ hiểu rồi nói .
– gọi tiếp viện đi -
nó đeo lên một chiếc kính đen bản to che nửa khuân mặt rồi nhanh chóng tiến lại gần hai bang kia . 3 người kia cũng đi theo nó.
– ở đây náo nhiệt ghê , tôi cũng muốn góp vui , thế nào ? – nó tỏ vẻ diễu cợt.
Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên quay ra nhìn nó.
– này cô em chỗ này là chỗ cuả đàn ông con trai chứ không dành cho hạng nữ nhi yếu đuối đâu , về đi cô em, hay đến với anh .anh sẽ bảo vệ cô em- thằng đại ca bang Sie lên tiếng .- cảm ơn lòng hảo tốt cuả đó ,nhưng hình như sáng nay mày chưa uống sữa Mộc Châu hay sao mà đầu óc lại có vấn đề, mơ tưởng hão huyền –
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




