|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đi.
-Ba….!!
-Có chuyện gì nào? – Ba cô nhẹ giọng hỏi khiến ông gần như thì thầm.
-Con có chuyện cần gặp bạn…. – Cô nói giọng không đc vui lắm.
-Bạn trai à?
Cô lắc đầu nguầy nguậy phản đối:
-Có chết mới vậy. Con thà đâm đầu xuống đất lấy con giun còn hơn lấy anh ta….
Ba cô cười :
-Vậy thì vào phòng đi. Con gặp người con ghét như thế làm gì?
-Không. – Cô cương quyết.
Nhưng Ba cô đã đẩy cô vào phòng và lặng lẽ khoá cửa.
Cô đập cửa:
-Ba!!!!!!!!!!
Sau một hổi đau tay, cô k hề khêu gợi đc chút tình thương huhu…
Gác chân lên bàn, cô nảy ra một ý…..
…….
Hồ Lyary…
-Cô đến muộn 20’ đó! – Cậu nói vẻ bực bội.
-ơ…. Không nhìn tôi thảm hại thế này sao?
Cậu liếc nhìn đôi giày màu nâu xỉn ( mà hình như nguyên mẫu của nó là màu trắng), quần soóc rách lỗ chỗ không biết là kiểu cách hay bang chủ Cái bang mới hiện thân,……. Tóm lại, trông cô thảm thương lắm.
Nhưng cậu liếc nhẹ một cái rồi nói:
-Mặc cô. Đồ lặn của cô đâu?
-Trốn đc ra đây đã là một kỳ tích rồi ông nội ạ! – Cô bĩu môi.
Cậu định bước lên trước thì cô gọi với vẻ phẫn nộ:
-Ê, anh không hỏi tại sao tôi bị thế này à?
Cậu quay lại vẻ mặt thản nhiên có chút dửng dưng và khó chịu:
-Tại sao tôi phải hỏi thế? Cô muốn kể thì tự nhiên. Tôi sẽ không bịt tai lại đâu.
-Hứ! Không thèm. – Cô nói vậy nhưng đằng sau câu ấy thì lầm bầm đủ kiểu:
+ Cái tên chết tiệt! Mình đã cố công leo cả cửa sổ tầng hai xuống gặp hắn thế mà hắn đối xử với mình…..
+ Mình trèo cửa sổ bất chấp nhảy xuống chỗ gai góc mà hắn không thèm hỏi một câu….!!
Cậu quắc mắt lại nhìn cô:
-Cô đến đây vì muốn gặp tôi hay vì tiền mà cô phải tỏ rõ ấm ức hả?
-……
Tuy cô yêu tiền nhưng thông cảm ai mà chẳng có lòng tự trọng. Và một rất tiếc là lòng tự trọng của cô cũng gần như đc quy đổi bằng tiền.
Cô nhìn cậu một lúc rồi cười:
-Ý tôi là …. cậu có thể….?
-TĂNG GẤP BA. Đc chưa?
-OK! – Cô gật đầu.
Thế mới đáng chứ! Lặn xuống hồ nước trong đêm có nguy cơ cô sẽ thành tảng băng vì thế….. cái giá cũng phải đág chứ!
Mặc bồ độ lặn lên người, cô choàng mắt kính lên mắt.
Cậu bc ra, cô liền nấc dài trong cổ họng.
“thật men-lỳ!!!!!!!!! WOW “
Đây là câu duy nhất hiện lên trong đầu cô hiện giờ.
Cậu nhếch môi cười lạnh :
– Cô có thể ngắm tôi, nhưng làm phiền đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ghê rợn đó.
Cô tức phụt khói:
-Cái tên điên làm như mình là thiên thần không bằng ấy.
-Star??
——-Hết chapter 10/2—-
CHAPTER 10
Cô không thèm trả lời mà hỏi:
-Mấy phút?
-Ai lên trước người đó thua.
-OK!
“ Tùm” – “ Tùm”
Hai tiếng động mạnh gần như cùng lúc, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của màn đêm.
Cô nhìn khẽ làn nước màu xanh đang dập dềnh bên mình, cô dường như chẳng còn trọng lực. Cơ thể bất giác cảm thấy thoải mái vô cùng.
Một phút…..
Hai phút……….
Ba phút…..
Bốn phút……
Năm phút…..
Sáu phút………..
Bảy phút……..
Đột nhiên cậu cảm thấy hơi khó thở. Cậu cười rất đẹp, hàm răng trắng mờ ảo hiện lên trong màn nước….
Bấm cái chuông ở cổ…”tít”
……
-Có kẻ ăn trộm!!!!!!!!! Có ăn trộm! Chúng ở dưới hồ! Mau bắt lấy!
-Bắt lấy kẻ ăn trộm!
-Mau Mau!
-Nhanh lên nhanh lên! Chúng ở dưới đó!
Cô nghe thấy tiếng huyên náo ở trên thì chưa vội phân biệt đã sợ hãi. Nhỡ mà papa cô biết đc thì cô đi tong.
Cô vội vàng trồi lên mà không hề suy nghĩ:
-Không phải! Tôi không phải ăn trộm!
Vừa nói xong, cô nhìn rồi dụi mắt.
Là Prince đây mà. =_=
Cô nhìn cơ thể mình đã ở trên mặt nước thì….
.
.
.
.
.
.
Cô hét lên:
-Anh chết đi!!!!!!!! Prince! Sao anh dám bán đứng em anh hả???
Vừa nói cô vừa lấy tay hất mạnh nước vào người Prince với vẻ thô bạo.
Prince che mặt nói thản nhiên như cô tiên:
-Vì đại nghĩa, hy sinh chút tình thân thì đã là gì??!!
Cô nghe xong thì nhìn thấy Lucifer thong thả trồi lên với khuôn mặt đắc thắng khó tả.
Cô chỉ vào mặt Lucifer phẫn nộ:
-Anh ăn gian! Anh chơi xấu!
Cậu bình thản nhún vai:
-Có cấm chơi xấu à?
-…..
Cô cứng họng, bàn tay đơ lại giữa không trung.
Cậu cầm lấy bàn tay ấy nói:
-Hợp tác vui vẻ, My GF!
-Ặc! – Cô sặc nước hỏi lại vẻ lắp bắp- Cái… Cái gì?
-Ồ! Cô muốn nghe lại à? MY GF! – Cậu làm bộ độ lượng nói lại.
Cô nhất thời tức giận tung một cú chưởng vào ngay khuôn mặt đẹp trai của cậu…
.
.
.
Prince vỗ vai cô em gái đang đơ tập 2 và phán một câu:
-Em tiêu rồi, Mun ạ!
Cô trơ mắt nhìn anh trai và nhìn lại cậu đang vùng vẫy trong nước….
Cái sự ấy báo một điềm chẳng lành rồi!
Cậu mặc những giọt nước lạnh buốt đang chảy xéo lên mặt và cổ mình mà ném cho cô đôi mắt giận dữ và sát khí tựa như Thần Chết .
Cô lùi lại, cười cụt ngủn:
-Ha.. a… ha… hơ….
Cậu cười đáp lại một cách rất khó chịu và điều này làm cô thêm rợn người.
Khi cậu mắng đương nhiên là cậu tức, khi cậu im lặng là cậu giận dữ và khi cậu cười như thế này thì có lẽ sấm chớp và mưa bão sắp đến rồi! Híc!
Cậu hỏi gằn:
-Cô có biết mình đã làm gì không hả?
-Tôi……
Cô vừa lấy hai ngón tay chống lại với nhau vừa len lén nhìn cậu. Eo ơi! Mắt gì mà ghê thế!
Cô chạy tới đon đả, không biết kiếm cái khăn ở đâu ra liền lấy nó mà lau lau lên tóc cậu, miệng nói:
-Tôi, tôi không… cố ý! Anh đừng giận ha?
Cậu bất ngờ giật ngược tay cô, cô loạng choạng ngã xuống hồ nước, chống cả hai tay hai chân lên trời lun í.
Nhanh như cắt cậu rút máy ảnh mà chụp mấy pô “hớ hênh” của cô rồi lạnh lùng buông một câu trước khi bỏ đi:
– Sáng mai hãy cúp tiết đến cửa hàng lần trước để Jenifer trang điểm cho cô. Nếu cô trễ mà Jenifer báo cho tôi thì cứ trễ 5’ tôi trừ của cô 200K. Nhớ đấy! Cứ như hôm nay thì cô bị trừ nhiều lắm rồi đấy!
– Tên bệnh hoạn! – Cô rủa rồi lầm bầm- Tên chết tiệt! Tên điên! Tên không có nhân tính! Chết đi!
Cậu quay lại nói:
-Trừ 500K.
-Cái gì?
-Tội nói xấu chủ nhân!
-Anh là chủ nhân của tôi hồi nào???
– Ồ! Từ lúc cô thua tôi. – Cậu nhún vai hờ hững nói.
-Chết tiệt! – Cô rủa.
-Từ nay cô cấm không đc nói tục.
Cô tròn mắt nhìn cậu như người ngoài hành tinh:
-Tại sao?
– Tự hiểu đi. À mà không cần hiểu, chỉ cần làm theo thôi!
Cậu phủi tay bước lên thì cô té nước vào người cậu và bất mãn nói:
-Anh thật nhỏ nhen đó! Hứ!
Cậu không nói gì.
Nhìn bóng dáng cậu từ đằng sau cô bỗng thấy một cái gì đó cô độc và mệt mỏi…. Như một con người mà đã bị đóng băng từ lâu…
……
-Giải quyết xong rồi à? – Prince hỏi.
-Ừ! Nhưng em gái mày khiến tao điên lên. Nhẽ ra tao không nên nghe mày. – Lucifer gãi mạnh đầu vẻ bất cần.
-Nhưng mày không thể thay đổi! Hàng đã giao không nhận lại.
-Tao chỉ “nhận tạm” thôi! – Lucifer nói rồi vẫy tay- Bye.
-Ừ. Mày về trc đi.
Prince cười ý nhị nói.
……
Nhìn thấy “bộ dạng ướt át” của cô, Prince hỏi:
-Bộ thằng đó nó dìm em xuống nc hay sao mà em ướt sũng thế này hả?
– Khỏi hỏi đi! – Cô khoát tay nghĩ thầm: “ Tội trạng của bạn anh kể ra thì 3 năm không hết. Mà anh cũng chẳng tin lời em nói thì kể cho tốn clo à?!”.
-Ừ! Tuỳ thôi.
-Em đag nghĩ sẽ nói với ba thế nào?
-Ba chưa dậy đâu! Với lại em vẫn leo tường đc mà!
-Dẹp đi cho em nhờ! Mệt rã rời rồi nè! – Cô bất mãn nói.
Prince đưa cho cô em gái cái áo khoác:
-Lạnh lắm đấy!
-Anh Minh dậy chưa? – Cô e dè hỏi.
-Nó đóng cửa phòng lại cũng chả biết đc. – Prince nói vẻ k-h-ô-n-g q-u-a-n t-â-m.
Cô nhìn anh trai bật cười:
-Không phải anh lại vẫn để bụng chuyện hồi nhỏ à ?
-Không có đâu! – Prince nói với cái giọng không thật lắm.
-Vậy á? Em lại nghĩ là anh đag giận đấy!
-Về thôi. Nói nhiều quá!
-Oáp! – Cô ngáp dài, rồi lim dim mắt.
Prince nói quan tâm:
-Anh bế em nhé?
-Cũng đc.
Ngay khi Prince nhấc bổng cô lên, cô thiếp ngay vì quá buồn ngủ…
Zzzzzzzzzzzzzzzzz…….
————Hết chapter 11/1———
CHAPTER 11
Đặt cô em gái xuống giườg thật nhẹ nhàng, Prince bước ra ngoài.
Không hiểu sao, anh lại cảm thấy cô em gái này tạo một sức sống kỳ lạ trong anh. Cứ tựa như thế gian này chỉ còn hai anh em là tồn tại vậy…..
……
Sáng hôm sau, cô thức dậy vì ánh ban mai lọt thẳng vào mắt cô (đủ biết là ngủ nướng đến thế là cùng).
“ Oáp”
Cô vươn vai, lấy một tay che mắt……
Nắng vàng nhảy nhót trên mái tóc nâu nâu của cô….
……
-Thy à! Con dậy chưa?
– Dạ… r..ồi ạ!
-Vậy thì ra đây ba bảo.
Mun trả lời:
-Con đánh răng xong rồi xuống đc k?
-À… Ừ! Vậy cũng đc.
……
Vừa đánh răng cô vừa thắc mắc, có chuyện gì mà tự nhiên ba cô lại có vẻ lúng túng như lại sắp nhờ vả gì đó ấy!
……
-Hi! Ba!
Ba cô mỉm cười đáp lại nhưng có vẻ không đc vui lắm.
-Ủa? Chuyện gì đây? – Cô ngây thơ hỏi khi thấy cả anh trai
và Trần Minh.
Prince ka ka thì ngẩng mặt lên nhìn cô một thoáng với vẻ căm hận tột độ, lửa giận ngùn ngụt, còn Trần Minh thì nhìn cô bằng đôi mắt hối lỗi một cách nghiêm trọng rồi vội vàng cúi gập mặt xuống.
Ba cô chỉ vào cái ghế đối diện ông ý bảo cô ngồi xuống.
Cô ngồi phịch xuống.
Ba cô trầm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




