watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16625 Lượt

nó, giống như người ta bị say xe hay say sóng do đi thuyền.
Bà Hoa nắm lấy tay của nó bà âu yếm hỏi nó.
– Cháu cảm thấy trong người thế nào, cháu chờ một chút, Khoa sẽ đưa cháu đi bệnh viện ngay bây giờ…??
Vân cố mỉm cười và trấn an bà Hoa.
– Cháu không sao đâu, cháu chỉ cần nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay ấy mà…!!!
Bà Hoa thấy Vân bị xốt như thế này mà nó vẫn còn bướng nên bà gắt.
– Cháu nên đi khám đi thì hơn, cháu tưởng bệnh cảm mà không chết người hả, không lẽ cháu không đọc báo hay là xem phim, người ta nói chỉ cần để quá, nó mà biến chứng ra căn bệnh khác thì khổ…??
Vân sợ nhất là không khí của bệnh viên, hơn một tháng ở trong ấy, nó cảm thấy như một cái nhà tù, nó nghét mùi thuốc và sự ngột ngạt của những con người bệnh tật. Vân nhắm mắt lại vì sợ, tại sao nó cứ bị ốm đau như thế này.
Khoa bước xuống, thấy nó nằm dài ra đấy. Anh quan tâm hỏi han nó.
– Cô không sao chứ…??
Vân cười khẩy bảo Khoa.
– Tôi không sao, cảm ơn anh vì đã quan tâm…!!!
Khoa tức khí nghĩ, con nhỏ kiêu kỳ kia, tôi quan tâm và lo lắng cho cô, cô không cám ơn tôi và cảm động vì lòng tốt của tôi thì thôi sao cô dám mai mỉa tôi là thế nào. Khoa cố nén giận lại để không quát Vân, vì dù sao con nhỏ cũng vì anh nên mới thành ra thế này.
– Cô đứng lên đi tôi sẽ đưa cô đi khám…!!!
Vân nhất quyết không đi đâu cả, nó nghĩ đơn giản chỉ là do nó đói quá mà thôi.
– Không cần đâu, tôi chỉ muốn có cái gì bỏ vào bụng thôi, híc, cả ngày hôm nay tôi không có cái gì để ăn cả…!!!
Bà Hoa kinh ngạc hỏi nó.
– Cháu đã làm gì mà cả ngày hôm nay không ăn uống gì là sao…??

Vân cười khổ bảo bà Hoa.
– Dạ, không có gì chỉ là cháu mải đi chơi quá nên bị lạc đường…!!!
Bà Hoa phì cười, bà bảo Hồng.
– Cháu nấu cái gì ngon ngon cho con nhóc này nhé, nó không muốn đi khám bệnh thì mình gọi bác sĩ đến đây cũng được…!!!
Bà Hoa dặn dò Hồng vài câu, bà bảo Khoa.
– Sao cháu còn đứng đó, còn không mau gọi bác sĩ Hùng tới đây đi, bà nói cho cháu biết nếu Vân mà bị làm sao bà sẽ không tha cho cháu đâu …!!!
Khoa kêu khổ, anh lại bị bà mắng vì con nhỏ kia, bây giờ anh đâm ra ghen tị với nó. Bà chỉ gặp con nhỏ có một lần mà bà đã yêu thương và coi nó hơn cả anh.
Khoa ngán ngẩm, anh bấm số và gọi cho ông bác sĩ kia.
Mấy ngày sau đó Vân bị bà Hoa ép ở nhà bà để tiện cho việc chăm sóc.
Vân không thể nào từ chối tấm lòng của bà Hoa được nên đành nhắm mắt lại để chấp nhận. Vân phải gặp và nhìn thấy Khoa hàng ngày là cực hình và là nỗi ám ảnh của nó vì anh ta nhìn nó rất lạ, ngoài cái thái độ lạnh lùng và pha chút châm biến ra thì không còn gì nữa.
Vân hiểu anh ta không muốn mình tới đây sống, mà trong lòng của nó có muốn đâu, nó chỉ cầu mong mình nhanh khỏi để về nhà cho nhanh.
Nắm chán ở trên giường, Vân ngồi dậy, tìm cho mình được một bộ quần áo. Vân bắt đầu thay ra, chỉ mới cởi được cái ngoài, nó giật mình quay lại vì…
Khoa ngồi ở trên phòng của mình, anh tự hỏi là con nhóc kia đã ngủ chưa, anh cần phải nói chuyện thẳng thắn với nó về vấn đề này nếu không mai sau lại bị hiểu lầm hay có rắc rối xảy ra thì khổ, anh nghĩ nên làm điều này từ trước thì hơn.
Anh bước sang phòng bên cạnh, cầm cái nắm cửa, anh thấy nó vẫn còn mở, nên nhẹ nhàng bước vào. Anh nghĩ con nhỏ bị cảm chắc là nó đang ngủ, mình không nên gõ cửa làm gì, anh sợ phá giấc ngủ của nó.
Khoa mở to mắt ra và cái mặt của anh đỏ lên khi anh nhìn thấy hình ảnh này của Vân. Khoa vội quay mặt đi, anh khẽ gắt.
– Cô thay đồ nhanh lên…!!!
Vân giật mình, nó cuống quýt mặc vội cái áo, mặt của nó cũng đỏ như một trái cà chua. Vân vừa ngại, vừa xấu hổ và vừa tức giận. Vân quát.
– Cái đồ biến thái kia, anh đang làm gì thế hả, anh chê tôi vào phòng người khác mà không biết gõ cửa, thế còn anh, anh cũng có khác gì tôi đâu…!!!
Khoa quay mặt lại, anh nhìn nó từ đầu xuống chân. Anh cười khẩy bảo nó.
– Xin lỗi cô nhé vì làm cho cô buồn, lúc này tôi chẳng nhìn thấy được gì của cô cả, mà nếu cô có nhìn thấy thì tôi cũng không có hứng thú gì với cô đâu vì tôi chỉ coi cô là một con nhóc và…!!!
Anh thở dài bảo nó.
– Với cái tính cách đanh đá và chanh chua như của cô thì ai mà dám động…!!!
Vân điên tiết, hắn xông vào đây, không những không xin lỗi mình, hắn còn dám chửu xéo mình là sao.
Vân tiện tay đẩy Khoa ra ngoài cửa, nó hét.
– Anh cút về phòng của anh đi và tôi hy vọng anh đừng bao giờ bước chân đến đây nữa…!!!
Khoa tiện tay cầm luôn lấy áo của nó, anh khẽ giật ra một cái, hàng cúc đầu tiên của nó bung ra.
Cả Vân và Khoa đều đỏ mặt, Vân vội buông Khoa ra, nó ôm lấy ngực của mình và quay lại đằng sau để đóng cúc áo. Cái vai của nó rung lên vì giận và vì xấu hổ.
Vân tức quá liền dơ tay lên để đánh cho Khoa một cái tát nhưng anh nhanh hơn, anh cầm lấy tay của nó và đẩy nó ngã xuống giường.
Vân sợ hãi và không hiểu tên kia định làm gì nó. Khoa cười khẩy, anh ngồi lên người của nó, hai tay của anh giữ chặt lấy hai tay của nó, anh bảo.
– Cô đanh đá vừa thôi và cũng đừng có làm cao quá, nói cho cô biết tôi không bao giờ nghĩ đến cô dù chỉ là một chút…!!!
Vân nghe anh ta khinh bỉ mình, nó cũng cười khẩy bảo Khoa.
– Tôi cũng vậy, nếu hai chúng ta không coi nhau ra cái gì thì may quá rồi còn gì…!!!
Vân trừng mắt lên nói tiếp.
– Tôi yêu cầu anh xuống khỏi người tôi ngay nếu không tôi hét to lên cho cả nhà nghe thấy bây giờ…!!!

Khoa nheo nheo mắt trêu nó.
– Sao thế không phải là cô thích tôi và mong muốn tôi làm như thế này à…!!!
Vân định kêu lên thì Khoa đã bịp miệng của nó lại. Vân bí thế không biết làm thế nào cả, nó dùng cái tay còn lại để đẩy Khoa xuống.
Khoa thích thú khi được trêu đùa nó như thế này, anh mỉm cười bảo nó.
– Thế nào hả em yêu, cố gắng làm gì chỉ cần em nói là em xin lỗi anh và hứa từ này không được ăn nói hỗn với anh nữa thì anh sẽ buông tha cho em…!!!
Vân làm sao mà nói khi cái miệng của mình bị Khoa bịp lại. Khoa giả vờ thở dài bảo Vân.
– Em ngoan cố quá đấy anh đã cho em một cơ hội rồi mà em không biết nắm lấy, kiểu này xem ra anh phải xử em mới được…!!!
Bà Hoa cũng muốn kiểm tra xem Vân đã đỡ chưa, bà bưng cho nó một tô cháo nóng mà Hồng vừa nấu xong.
Bà thấy cánh cửa hơi hé mở, bà liền bước vào.
Bà Hoa xửng xốt khi thấy cảnh Vân nằm dưới còn Khoa ngồi lên trên. Bà vừa mừng vừa buồn cười, bà nghĩ bọn trẻ bây giờ khiếp quá, chúng nó chỉ mới tìm hiểu nhau thôi mà đã làm như thế này rồi.
Bà ngập ngừng không biết mình có nên lên tiếng hay không, nhưng nghĩ thế nào bà liền bước ra và khép luôn cửa lại. Bà cười thầm ở trong lòng, như thế này càng may, chúng nó càng nhanh tiến tới bà càng nhau có cháu dâu, đây không phải là điều mà bà mong ước bấy lâu nay hay sao.
Vân không tài nào đẩy Khoa ra khỏi người mình, nó nhục nhã quá, nước mắt của nó xắp trào ra và cái mặt của nó bí xị lại vì bị bắt nạt.
Khoa thích chí hỏi Vân.
– Thế nào hả em yêu, em đã suy nghĩ lại lời đề nghị của anh chưa…??
Vân đã hãi quá nên nó gật gật cái đầu. khoa thấy nó hình như xắp khóc thì phải, anh thấy mình cũng đùa hơi quá. Khoa liền buông tay ra khỏi miệng của Vân và anh cũng bước xuống đất luôn.
Vân bàng hoàng và sợ cứng cả người, hu hu hu, thật là hú vía, chúa ơi, con vừa bị cái gì thế này, hic, từ sau con sẽ đóng cửa lại thật cẩn thận khi con ở trong phòng.
Hai tay của Vân nắm thật chặt vào cái láp giường, mũi của nó nhăn lại. Vân đang tính cách trả thù tên kia cho bõ tức, hắn dám làm nhục mình và đe dọa mình, được lắm đã vậy thì anh đừng trách tôi độc ác.
Vân ngồi dậy, nó đi thẳng ra cửa. Khoa nhìn nó ngạc nhiên anh tưởng nó sẽ quát mắng hay chửu anh vài câu cho bõ tức chứ, sao nó lại hầm hầm bỏ đi và không thèm bảo anh thế nào. Khoa chột dạ nghĩ, hay là nó đang toan tính gì ở trong đầu, anh hốt hoảng cũng bước theo nó ra khỏi phòng.
Đúng là Vân đang có một kế hoạch, nó gõ cửa phòng của bà Hoa.
Bà Hoa cười thật tươi khi nhìn thấy nó.
Vân cũng cười đáp lại bà.
– Bà ơi cháu có chuyện cần nói…!!!
Bà Hoa đã chứng kiến cảnh của hai đứa nên bà khẽ che miệng mình lại vì cười. Bà Hoa nghĩ chắc con nhỏ sang đây để nói cho bà biết tình cảm của hai đứa.
Bà Hoa vừa dứt suy nghĩ thì Vân bảo.
– Bà ạ, cháu đã suy nghĩ lại lời đề nghị của bà rồi, cháu xin lỗi nhưng cháu không thể nào sống ở đây được…!!!
Bà Hoa giật mình, không lẽ bà đoán sai.
– Cháu bị làm sao thế, không lẽ hai đứa lại cãi nhau à…?/
Vân lắc đầu, nó cương quyết bảo bà Hoa.
– Cháu biết bà thương cháu nhưng cháu thấy mình sống ở đây không tiện cho lắm, bà yên tâm cháu sẽ thường xuyên tới thăm bà…!!!
Bà Hoa dù sao vẫn thích nó tới đây sống hơn, bà cố gượng ép bảo nó.
– Cháu không thể nào suy nghĩ khác được hay sao…??
Vân nắm lấy tay của bà Hoa, nó nói với bà bằng cái giọng kính yêu.
– Cháu thương bà như bà ngoại của cháu ở nhà, nhưng chuyện này cháu xin bà đừng ép cháu…!!!
Bà Hoa thấy Vân sắp khóc đến nơi, bà hốt hoảng bảo nó.
– Thôi được rồi, nhưng nếu cháu thay đổi quyết định của mình thì cháu có thể dọn đến đây bất cứ lúc nào…!!!
Vân sung sướng quá, nó liền ôm lấy bà Hoa, nó vừa cười vừa bảo.

– Dạ, cháu

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT