watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16650 Lượt

đào hoa của mày thật sung sướng, nhiều lúc tao ước được như mày mà không được…!!!
Vũ cười khẩy bảo Hoàng.
– Mày có câm đi không hả, mày đến đây là để mời tao đi ăn, hay tới đây để móc họng tao…!!!
– Xin lỗi mày, nhưng tao chỉ nói sự thật thôi mà, mày có thấy là không hề có đứa con gái nào bám đuôi của tao trong khi tao cũng đẹp trai, tài giỏi và nhà cũng giàu có như mày, tại sao chúng nó chỉ bám theo mày mà không bám theo tao…!!!
Vũ được nước

nói luôn.
– Hay là chúng nó biết mày bị bóng nên sợ hãi tránh xa…!!!
Hoàng uất quá liền lấy tờ giấy ở trên tay đập bốp vào đầu của Vũ. Anh chàng quát thật to.
– Thằng kia sao mày dám ăn nói với tao như vậy hả, mày có tin là tao bóp mày chết luôn ở đây không…??
Thấy cái mặt tím tái vì giận của Hoàng. Vũ buồn cười quá, anh chàng lại càng trêu già.
– Dạ, em biết lỗi rồi. Em hứa từ sau sẽ không dám trêu anh nữa. Nhưng mà anh cũng phải nói sự thật cho thằng em này biết để còn giúp cho anh nếu không mẹ của anh lại hỏi em tại sao đến giờ này anh vẫn còn độc thân và không bám theo ai thì em biết trả lời như thế nào…!!!
– Nếu thế mày chỉ cần bảo mẹ tao là tao lỡ yêu mày rồi nên không muốn có ai khác…!!!
Vũ cùng giả vờ hùa theo.
– Ấy chết anh đừng làm thế, anh mà làm như vậy mẹ của em lại lên cơn đau tim rồi chết luôn thì sao…!!!
Hoàng bực cả mình, anh chàng liền đứng giậy, rồi ôm lấy cổ của Vũ, Hoàng khẽ bóp lại rồi dọa.
– Mày im miệng ngay lập tức cho tao, nếu không tao cho mày đi viện bây giờ…!!!
Kể từ khi Vân mất tích đến giờ bố mẹ và ông của Vân ra sức tìm kiếm nhưng vô vọng. Hàng tuần họ vẫn nhận được hai lá thư của Vân gửi về nhà, trong thư con nhỏ chỉ bảo nó vẫn khỏe và đang sống rất tốt, ngoài ra nó không hề nói cho họ biết là nó đang ở đâu để cho họ đi tìm.

Thu vẫn hay tới nhà của Vân chơi, con nhỏ được Vân nhờ nhắn lại tình hình của mình cho gia đình của nó biết.
Bố mẹ và ông của Vân có lo lắng cho Vân cũng không làm gì được, vì bây giờ Vân giống như một con chim bay ngang trời làm sao mà bắt được nó và làm sao xác định nó đang bay theo phương nào để đi theo.
Bà Nhung đã tụt đi mấy ký, hàng đêm bà vẫn khóc vì nhớ thương đứa con gái. Ông Chung nẫu cả ruột khi nhìn thấy vợ như thế này, ông an ủi bà Nhung.
– Em đừng có đau buồn quá mà thành bệnh thì khổ. Anh tin là nó sẽ về nhà với chúng ta thôi…!!!
Bà Nhung mắt đỏ hoe bảo chồng.
– Em cũng mong như anh lắm nhưng chúng ta đã đợi nó được gần nửa tháng rối mà có tin tức gì của nó đâu…!!!
Bà Nhung cầm mấy lá thư mà Vân gởi về, lòng bà đau như cắt. Bà ôm lấy mặt của mình, bà nói trong tiếng nấc.
– Em thấy chúng ta thật độc ác, con bé còn trẻ người non dạ, biết nó có chống trọi được với phong ba bão táp của cuộc đời hay không…??
Ông Chung thở dài, ông ôm lấy vợ của mình. Bàn tay của ông khẽ vỗ nhẹ lên lưng của vợ.
– Anh tin là nó có thể vượt qua được, em không thấy là khi còn ở nhà nó cũng đã có chí khí tự lập từ nhỏ rồi hay sao…!!!
Vân tuy sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có nhưng con nhỏ chưa bao giờ cậy mình có của cải hơn người khác mà kiêu kỳ ngược lại con nhỏ rất chăm chỉ đi làm thêm và đi học thêm rất nhiều nên vốn sống của Vân tuy không nhiều nhưng cũng không quá ít.
Bà Nhung vẫn lo ngại.
– Em sợ lắm anh ạ, vì đường đời đâu có phải là đơn giản ngay cả những người được coi là lão thành và trải đời nhiều mà vẫn không thể nào vượt qua được cạm bẫy của cuộc đời huống chi là con bé Vân nhà mình…!!!
Ông Chung mặc dù lo lắng, buồn đau và nhớ thương Vân không kém gì vợ nhưng ông không thể nào biểu hiện ra sự yếu đuối như vợ của mình được vì ông cần phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho vợ.
Hai vợ chồng ngồi im lặng ở phòng khách, họ không nói với nhau cầu nào nữa vì hôm nay nhà đằng trai tới. Ông Chung ngán ngẩm bảo bà Nhung.
– Chúng ta biết ăn nói với họ như thế nào đây, không lẽ nói cho họ biết là con bé Vân nó trốn mất tiêu rồi…!!!
Bà Nhung lấy khăn lau nước mắt.
– Anh xem có còn cách nào khác đâu, giấy làm sao mà gói được lửa, thôi thì nói ngay từ đầu rồi họ muốn làm sao thì làm vì em chỉ cần đứa con gái của em khỏe mạnh quay về nhà thôi, còn kết quả là họ có chấp nhận nó làm con dâu hay không bây giờ với em không còn quan trọng nữa. Thậm chí mai sau không ai lấy nó em cũng sẽ nuôi nó cả đời…!!!
Ông Chung đang buồn rầu nghe bà vợ nói ông cũng phải phì cười.
– Anh chưa thấy bà vợ nào kỳ lạ như em, không lẽ em định để cho nó chết già mà không có ai hay sao…!!!
Bà Nhung giải thích cho ông chồng hiểu.
– Nào em có muốn con mình bị ế cả đời đâu nhưng trong trường hợp này em nghĩ thà là bị như vậy còn hơn…!!!
Ông Chung nắm lấy tay của vợ. Ông dịu dàng nói.
– Anh tin là mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp. Anh cùng sẽ làm như em, vì từ khi con Vân rời khỏi nhà anh nhớ thương nó quá, nhiều lúc anh ước giá mà không có cái hẹn ước kia thì có lẽ anh và em không phải sống trong đau khổ như thế này. Chúng ta chỉ có mỗi mình nó là con gái, nếu nó mà có mệnh hề gì chúng ta biết sống làm sao đây…!!!
Bà Nhung lại khóc nấc lên. Ông Chung ôm bà vợ vào lòng. Cả hai vợ chồng đều nén đau thương và tiếng thở dài để đi gặp gia đình chồng tương lai của Vân.

Cuộc gặp mặt giữa hai gia đình diễn ra trong không khí đầm ấm nhưng sự vui vẻ không hề hội tụ ở đây. Vì nhà gái cô dâu đã trốn mất, còn đằng trai chú rể cũng không hề tới.

Cả hai gia đình nhìn nhau mà cười khổ, họ hiểu hoàn cảnh của nhau nên không ai có lỗi hay phải xin lỗi trong trường hợp này.
Điều là kỳ ở đây là tại sao đằng trai lại đem theo cả luật sư đi theo cùng, họ còn chưa ra mắt nhà đằng gái sao lại mang theo ông này đi làm gì. Mặc dù thắc mắc ở trong lòng nhưng gia đình của Vân không tiện hỏi nên ngồi im xem họ muốn gì.
Ông luật sư chìa ra một tờ giấy đã được soạn sẵn và đã được đóng giấu ra trước mặt ông Chung.
– Đây là cậu chủ của tôi nhờ tôi soạn cái. Cậu ấy muốn ông bà đọc cũng như ký vào bản giao ước này…!!!
Ông Chung, bà Nhung sửng xốt chỉ có ông Chương là ngồi im. Trên môi của ông khẽ nở một nụ cười.
Bà Nhung và ông Chung đọc chung, họ đọc đến đâu họ đều mù mờ không hiểu đến đấy.
Bà Nhung kinh ngạc hỏi ông luật sư.
– Cậu chủ của ông làm như thế này là có ý gì, tại sao lại bắt bố mẹ của cô dâu ký vào cái giao ước vớ vẩn này. Chúng tôi tuy yếu thế hơn nhưng điều đó không có nghĩa là chịu để cho con gái của mình phải khổ đâu nên anh về nói lại với cậu chủ của ông là chúng tôi không đồng ý…!!!
Ông luật đẩy cái kính lên, ông từ tốn giải thích.
– Xin lỗi ông bà, nhưng những điều này đều có lợi cho ông bà, vì cậu chủ của chúng tôi là người từ xưa tới nay làm việc gì cũng rất cẩn thận. Cậu chủ của tôi chỉ muốn mọi chuyện phải được rõ ràng ngay từ đầu tránh trường hợp mai sau cả hai bên đều bị tổn thương…!!!
Bà Nhung bực hết cả mình, anh chàng con rể tương lai này đúng là quá đáng hết sức cậu ta tưởng cậu ta là ai mà dám khinh thường đứa con gái yêu quý của bà. Bà Nhung liền đứng dậy.
– Tôi nghĩ là chúng ta không còn gì để bàn với nhau nữa, vì chúng tôi không chấp nhận cuộc hôn nhân này…!!!
– Bà nên suy nghĩ lại đi thì hơn vì cậu chủ của chúng tôi cũng không muốn mọi chuyện diễn ra theo hướng này nhưng tôi đại diện cho cả bà chủ là mẹ của cậu ch ủ tôi và cả cậu chủ của tôi nữa…!!!
Bà Jenny Phạm tươi cười bảo bà thông gia tương lai.
– Bà chị cứ bình tĩnh chúng ta phải vì con cái để bàn luận chuyện tương lai của hai đứa…!!!
Bà Nhung vẫn còn tức liền hỏi bà thông gia.
– Bà nói như vậy là ý làm sao, tôi không hiểu ý của con trai của bà…!!!
Bà Jenny Phạm thở dài bảo bà Nhung.
– Khổ lắm bà ạ, thằng con trai của chúng tôi nó cũng như đứa con gái của bà, nó không chấp nhận chuyện gia đình hai bên sắp xếp cuộc hôn nhân này. Tôi đã phải dùng hết cách nó mới đồng ý nhưng với một điều kiện là nó được làm những gì mà nó muốn với cô dâu của mình…!!!
Bà Nhung càng nghe càng điên tiết.
– Bà nói như vậy là bà khinh thường gia đình của tôi quá, tôi không thể nào và không bao giờ đồng ý cuộc hôn nhân mà gia đình đằng trai khinh thường gia đình đằng gái…!!!
Ông Chung cũng bực mình không kém gì vợ của mình, sao bà thông gia lại có thể nói ra được những lời như thế chứ, ít ra bà ta cũng phải nhún nhường hay ăn nói biết điều một chút. Đằng này bà ta lại nói như thế là gia đình của ông may mắn lắm mới được làm thông gia của gia đình họ vậy.
Ông Chung cười mát hỏi.
– Tôi không hiểu ý tứ của bà, bà bảo là vì hạnh phúc của con cái nhưng tôi thấy gia đình của bà đang bắt chẹt gia đình của tôi thì phải…!!!
Bà Jenny Phạm vội cãi lý.
– Anh chị lại hiểu lầm ý của tôi rồi. Anh chị cũng hiểu giới trẻ bây giờ cái gì chúng nó cũng muốn được tự do làm những gì mà mình thích nhất là trong chuyện yêu đương và thành lập gia thất. Đứng trên tư cách làm cha làm mẹ, chúng ta ai chẳng muốn con cái mình được hạnh phúc nhưng chúng ta đi ép chúng nó như thế này thì không phải lắm…!!!
Ông Chương bây giờ mới lên tiếng.
– Cô có thể nói rõ ràng hơn được không, vì chúng tôi vẫn chưa hiểu được thông suốt cho lắm…!!!
Bà Jenny Phạm

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT