watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16663 Lượt

ở đây. Vân tiu nghỉu hỏi Duy.
– Anh định không thả cho tôi đi thật à…??
Duy cười cười bảo Vân.
– Đúng thế, và có khi cô sẽ phải ở luôn với tôi trong căn phòng này cũng nên…!!!
Vân quát.
– Anh quá đáng vừa thôi, tôi đã xuống nước năn nỉ anh mà anh không buông tha cho tôi là thế nào…!!!
– Cô làm ơn hạ bớt cái giọng của mình xuống, nếu không tôi lại trừng phạt cô bây giờ…!!!
Vân nhìn đồng hồ, đã quá giờ làm việc vào ban chiều. Vân nhăn mặt lại vì khổ, kiểu này đành phải gọi điện xin lỗi Khoa và nói dối là mình bị ốm nặng nên phải ở nhà vậy.
Khoa đã bắt đầu làm việc được một lúc lâu rồi mà cô nhân viên của mình vẫn chưa tới. Khoa gồng mình lên vì tức, con nhỏ chết tiệt này càng ngày càng vô phép tắc. lúc nữa nó về đây mình phải trị cho nó một trận, nếu cứ để cho nó nhờn mình mãi thì còn gì là quan hệ cấp trên với cấp dưới nữa.
Khoa giật mình vì có điện thoại bàn. Anh chàng cầm lên nghe.
– A lô, chào sếp. Em là Vân đây…!!!
Khoa cáu quá nên quát phủ đầu Vân luôn.

– Cô đang làm cái gì thế hả còn không mau về công ty để bắt đầu làm việc đi…!!!
Vân khẽ liếc nhìn Duy khi thấy anh chàng đang khoanh tay và đang quan sát mình. Vân gãi gãi đầu.
– Em xin lỗi sếp, nhưng sếp có thể cho em nghỉ hôm nay được không, tại vì nhà em có chuyện nên em không thể nào đi làm được…!!!
Khoa cười khẩy hỏi Vân.
– Cô lại viện cớ chứ gì, nói thật cho tôi biết đi cô đang lang thang hay vui chơi ở đâu hả, tại sao những mệnh lệnh và yêu cầu của tôi không có tác dụng với cô là thế nào…??
– Xếp thông cảm, hôm nay em bận công chuyện thật mà…!!!
Khoa đập bàn cái dầm. Vân mặc dù chỉ nghe trên điện thoại di động của mình thôi mà cũng giật cả mình.
– Xếp không thể nào thông cảm cho em được hay sao, người ta bận người ta mới xin phép nghỉ sao sếp cứ bắt bí người khác mãi thế…!!!
– Cô mà bận cái gì, tôi cho cô mười phút cô phải về ngay công ty cho tôi…!!!
Vân kêu khổ, bị nhốt như tù nhân ở đây thì đi cái nỗi gì, trừ phi mình có phép thuật hay cái tên ác quỷ kia tha cho mình.
Duy tước chiếc điện thoại trên tay của Vân. Anh chàng tươi cười nói ở trong máy.
– Chào anh, tôi là chồng chưa cưới của cô ấy. Anh làm ơn cho cô ấy nghỉ vì hôm nay gia đình của cô ấy lên thăm để bàn chuyện của hai chúng tôi nên cô ấy không thể nào đi được đâu…!!!
Vân kinh ngạc và căm hận tên Duy này, tại sao hắn phải quảng cáo cho Khoa biết hắn là chồng của mình chứ, đồ độc ác, không biết Khoa sẽ nghĩ gì về mình đây. Tại sao cái số của con lại đi gắn với hắn làm gì.
Khoa thấy lùng bùng hết cả lỗ tai. Anh chàng không tài nào tin ngay được. Con nhỏ Vân có tí tuổi đầu mà cũng đòi kết hôn là sao. Khoa cảm thấy đây đúng là một trò đùa của số phận.
– Xin lỗi tôi không hiểu cậ u nói gì vì chuyện cô ấy nghỉ thì có liên quan gì tới chuyện kết hôn của cô ấy đâu…!!!
Duy khiêm tốn giải thích. Anh chàng nhướng cao người lên vì Vân đang muốn giật lại cái điện thoại của mình.
– Tại sao lại không liên quan, chiều nay gia đình hai bên họp mặt với nhau. Nếu mà vắng Vân thì chúng tôi làm sao bàn chuyện kết hôn được. Anh là một ông sếp tốt chắc sẽ không phá hỏng hạnh phúc và chuyện riêng tư của nhân viên chứ…??
Khoa cười khẩy bảo anh chàng Duy.
– Cậu hãy nói với Vân là cứ nghỉ đi, còn chuyện công việc tôi sẽ bắt cô ấy làm bù sau cũng được…!!!
Duy nheo nheo mắt trêu Vân.
– Cám ơn anh rất nhiều. Chào anh, chúc anh một ngày làm việc vui vẻ…!!!
Khoa thẫn thờ đặt cái điện thoại của mình xuống bàn. Trong lòng của anh chàng tự nhiên đau nhói và trái tim của anh chàng đang rung lên.
Cả buổi chiều hôm ấy Khoa như người mất hồn. Khoa không tài nào tập trung vào làm việc được như mọi khi, đôi mắt của Khoa cứ liếc nhìn chiếc bàn mà Vân hay ngồi. Bây giờ anh chàng cảm thấy nhớ cô nàng Vân.
Khoa không hiểu tại sao hôm nay của mình lại bị như thế này. Khoa cảm thấy bồn chồn lo lắng và hay cáu giận vô cớ. Khoa chán nản vì không thể nào làm được cái gì. Anh chàng gọi điện cho bà Liên và thông báo cho bà biết là mình sẽ về nhà sớm. Đây là lần đầu tiên Khoa rời công việc để về nhà khi giờ tan ca thì phải mấy tiếng nữa mới tới.
Khoa tự hỏi có phải do Vân đi lấy chồng nên Khoa buồn bã như thế này không…??
Vân cáu tiết quát Duy.
– Anh có biết là mình bất lịch sự lắm không hả, tại sao anh lại dám cướp đồ của người khác và xen vào chuyện riêng tư của người khác là thế nào…??
Duy không trả lại điện thoại cho Vân ngay mà anh chàng còn mở máy ra kiểm tra một hồi. Duy chăm chú nhìn vào màn hình, anh chàng mỉm cười. Vân thấy lạ liền bước đến xem. Cô nàng đỏ mặt, rồi tiện tay giật ngay lại.

Cô gái phục vụ phòng mang thức ăn lên cho hai người. Vân vừa nhìn thấy là xà xuống ăn, vì cô nàng đã đói lắm rồi nên không còn ngại ngùng gì hết.
Duy ngồi trên chiếc bàn cạnh giường ở góc phòng. Anh chàng nhìn cô vợ của mình đang ăn ngon lành, anh chàng phì cười. Anh chàng nghĩ.
– Cô vợ của mình cũng dễ thương và trẻ con quá. Nhưng mà xem ra mình và cô ấy sẽ có nhiều chuyện để làm với nhau đây…!!!
Duy ngồi đối diện với Vân. Anh chàng nheo nheo mắt hỏi Vân.
– Thế nào vừa miệng với cô chứ…??
Vân mỉm cười nói.
– Cũng ngon. Khi nào tôi ăn xong, anh sẽ thả tôi ra chứ…??
Duy cầm một đôi đũa lên. Anh chàng gắp cho Vân một cọng rau, miệng anh chàng trả lời Vân.
– Sao cô vội thế, mà bố mẹ và gia đình của chúng ta vẫn chưa đến đây cơ mà. Tôi làm sao mà yên tâm để thả cô đi được, nhỡ đâu cô trốn đi mất tiêu thì sao…!!!
Vân đang ăn ngon miệng, tự nhiên cô nàng hết muốn ăn. Vân thở dài buông đũa, rồi uống một ít nước ở trong ly. Vân đứng dậy, chầm chầm bước đến bên cửa sổ. Vân mở rộng cánh cửa bằng gỗ cho gió lùa vào phòng. Làn gió thổi tung mái tóc và bộ quần áo trên người của Vân. Vân nhắm mắt lại, rồi hít một hơi thật sâu, cô nàng đang cảm thấy bối rối và lo lắng. Vân trốn nhà đi mà không có được sự cho phép của gia đình nên Vân không biết sẽ phải đối diện với người thân của mình như thế nào.
Duy đã đứng đằng sau của Vân từ khi nào rồi. Anh chàng đứng im không nói gì. Duy quan sát từng sắc thải biểu cảm trên nét mặt của Vân. Đây là khoảng lặng duy nhất giữa hai người kể từ khi gặp nhau. Họ chỉ ở bên nhau có mấy tiếng ngắn ngủi nhưng hai người đã có nhiều ấn tượng sâu đậm về nhau.
Dù họ có ghét nhau thì chuyện đính ước giữa hai người là sự thật, họ phải tìm cách để giải quyết chuyện này nếu không muốn mai sau phải hối hận hay tiếc nuối.
Duy quan tâm hỏi Vân.
– Cô đang suy nghĩ gì à mà sao cô lại thần người ra như thế…??
Vân buồn buồn bảo Duy.
– Tôi đang lo vì tôi không biết phải đối diện với gia đình của mìn như thế nào. Anh cũng biết rồi tôi đã trốn đi mà không được phép của họ…!!!
Vân siết chặt lấy cái rèm cửa, rồi quay phắt lại quát Duy.
– Tất cả cũng tại anh. Nếu không phải lấy anh thì tôi đâu đến nỗi biến thành một đứa con bất hiếu và nếu không phải tại anh thì tôi đâu bị gian giữ ở đây. Anh còn không mau thả tôi ra…!!!
Duy hai tay đút vào túi quần, hắn đứng sát vào người của Vân.
– Xin lỗi cô nhưng mà tôi không có lỗi gì trong chuyện cô bỏ nhà ra đi hay cô bị giam giữ ở đây. Nếu muốn trách cô hãy trách mình ngốc thì hay hơn…!!!
Vân bực cả mình, liền đẩy Duy lùi về phía sau. Cô nàng chống hai tay vào sườn rồi ra lệnh cho Duy.
– Đề nghị anh tránh xa tôi hai mét, anh mà lại gần tôi thì đừng trách tôi độc ác…!!!
Duy thích thú cười thật to.
– Cô nghĩ là mình có thể làm gì được tôi. Cô thử nói cho tôi nghe xem nào…!!!
Vân liền vớ lấy một cái gối thật to ở trên đầu giường rồi dơ lên đầy đe dọa.
– Anh cứ thử bước lại gần tôi xem. Tôi sẽ đánh cho anh bầm dập lên thì thôi…!!!
Duy càng cười to hơn. Anh chàng ôm lấy bụng của mình, vừa cười anh chàng vừa bảo Vân.
– Cô có biết là nếu đánh cái gối mà cô đang cầm có thể làm cho người khác bị thương thì bọn con gái như các cô sẽ không bao giờ chơi đùa với nó…!!!
Vân quan sát khắp phòng để tìm vật khác, nhưng cô nàng vội ngừng ngay cái ý nghĩ độc ác ở trong đầu. Vân run run đặt trả cái gối ở chỗ cũ. Cô nàng khoanh tay trước ngực rồi vênh mặt lên.
– Tôi không cần nó tôi cũng có thể xử được anh, anh đừng có khinh thường và đánh giá thấp bản lĩnh của tôi…!!!
Duy lại quan sát Vân từ đầu xuống chân. Vân co rúm người lại vì anh chàng Duy này đang nhìn Vân với một ánh mắt thèm thuồng cứ như một con sói đang nhìn một con thỏ.
Duy thấy Vân sợ hãi như vậy, Duy lại phá ra cười thật to. Anh chàng nói.
– Dù sao phụ nữ vẫn là phụ nữ, cô nên van xin hay cầu khẩn tôi thì hơn vì cô càng cố tỏ ra mạnh mẽ tôi càng phải làm cho cô yếu đuối hơn…!!!

Hoàng và Vũ lôi nhau đi ăn. Hai anh chàng vừa lái xe vừa nói chuyện rôm rả. Vũ ngán ngẩm bảo Hoàng.
– Mày có tin là tao vì con nhỏ Vân mà gặp toàn chuyện xui xẻo không hả…??
Hoàng thích thú hỏi Vũ.
– Ủa, mày gặp nó khi nào mà tao không biết…??
– Gặp ở siêu thị của tao. Và điều nực cười hơn, tao được nó nhận làm chồng chưa cưới…!!!
Hoàng phá ra cười thật to, anh chàng sung sướng vỗ vai thằng bạn thân.
– Tao xin chúc mừng mày. Cầu cho mối duyên tình của hai người được nên

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT