|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
có tiền như Vân là gì. Duy khâm phục Vân vì một con nhóc mới có 16, 17 tuổi lại có thể tự lo cho mình trong những ngày sống xa ra đình. Con nhỏ này không những có thể tự kiếm ra tiền mà kiến thức về xã hội của nó cũng không đến nỗi tệ lắm. Duy nghĩ.
– Cô vợ của mình cũng là một con người có bản lĩnh và có tính cách. Mình biết với những cô gái như thế này nếu phải sống chung cả đời thì sẽ có nhiều chuyện xảy ra nhưng cuộc sống phải có cá tính và bản lĩnh mới vượt qua được…!!!
Lầu hai của nhà hàng được trình bày sang trọng và ấm cúng. Tuy là lần đầu đến đây nhưng Vân đã thích nó mất rồi. Con nhỏ khẽ mỉm cười nói thì thầm với Duy.
– Anh nhìn nơi này có giống nơi nào mà anh đã từng đến hay không. Còn tôi chỉ được trông thấy nó ở trên báo trí và phim ảnh thôi…!!!
Duy phì cười vì con nhỏ này không biết dấu diếm sự ngu ngơ của mình mà nói thẳng ra như thế. Anh chàng thông cảm vì không phải cô gái nào cũng có may mắn được sinh ra trong một gia đình giàu có và không phải
cô gái nào cũng thích đua đòi hưởng lạc.
Khoa hăng say làm việc nên quên cả thời gian. Bà Liên đã lên phòng ngủ từ khi nào rồi. Hôm nay trời mưa nên không khí mát mẻ giúp bà dễ chìm sâu vào trong giấc mộng.
Khoa mệt mỏi vươn vai. Anh chàng thở phào vì công việc cuối cùng cũng đã hoàn thành xong. Tuy chưa thật sự hài lòng lắm với những thông tin mà Khoa thu thập được nhưng anh chàng cũng đã nắm được sơ qua tình hình của công ty bên đối tác.
Khoa tắt máy tính. Chiếc điện thoại reo vang làm cho Khoa giật mình. Khoa không biết ai lại gọi cho mình vào lúc này. Bạn bè của Khoa không có nhiều lắm vì anh chàng suốt ngày lao đầu vào công việc nên không rảnh lúc nào để đi ăn hay đơn giản uống cà phê với ai đó.
Dung – cô nàng thư kí của Khoa đang ngồi tại một nhà hàng. Cô ta muốn mời Khoa đi ăn cùng nên gọi điện hỏi thăm Khoa. Khoa vừa nhìn thấy số máy di động hiện trên màn hình, anh chàng đã thấy ngán ngẩm hết cả mình. Khoa mặc dù không muốn nghe nhưng như thế thì bất lịch sự quá nên Khoa đành nén lòng cầm máy lên.
Khoa thờ ơ hỏi Dung.
– Cô gọi cho tôi có gì không…??
Dung mừng ra mặt, cô ta hôm nay ăn mặc thật đẹp. Nhìn cách trang điểm và diện đồ của cô ta lúc này giống như cô ta đang định đi dự tiệc hay ăn mừng lễ cưới của ai đó. Cô ta muốn lúc nữa Khoa đến phải nhìn thấy được một vẻ đẹp kiêu sa và sắc nước hương trời của cô ta. Dung phải mất gần mấy tiếng đồng hồ chỉ để trang điểm và làm tóc. Cô ta phải chọn đi chọn lại mấy bộ quần áo của mình mới có được kết quả như thế này.
Dung thu hút nhiều ánh mắt của các chàng trai bên cạnh. Mấy anh chàng cứ liếc mắt ngưỡng mộ nhìn Dung mãi. Cô ta cười thầm vì hôm nay người mà cô ta muốn nhìn cô ta như thế chỉ có Khoa mà thôi. Cô ta hy vọng Khoa sẽ không từ chối lời mời đi ăn cơm của cô ta.
– Anh có thể đi ăn cùng với tôi được không…??
Khoa nhìn đồng hồ đã hơn tám giờ, nghĩa là vẫn còn sớm. Nhưng mặc kệ là sớm hay muộn Khoa cũng không muốn liên quan gì tới Dung vì cô ta không phải là mẫu người phụ nữ mà Khoa thích. Trong trái tim của anh chàng hình bóng của Vân đang dần len lỏi vào. Khoa thở dài nói.
– Tôi xin lỗi nhưng lúc nãy tôi đã ăn cơm với gia đình rồi nên cô hãy đi ăn một mình đi nhé…!!!
Dung thất vọng thấy rõ. Đôi môi đang nở một nụ cười thật tươi đã tắt ngấm. Khuôn mặt rầu rầu. Cô ta thấy mình thật uổng công trang điểm và làm đẹp để đến đây. Dạ dày của cô ta đang sôi lên, cô ta không dám ăn uống gì mà ngồi đợi Khoa ở đây, lẽ nào anh không thể vì nể tình Dung phải vất vả và đặt bao nhiêu thành ý để đến đây hay sao.
Dung van nài.
– Anh không thể đi ăn cùng với tôi được hay sao. Tôi đã phải đợi anh gần cả buổi tối rồi. Anh đi ăn với tôi như quan hệ đồng nghiệp và bạn bè bình thường thôi mà sao cũng khó quá thế hả anh…??
Khoa nhắm mắt lại. Anh chàng nghe giọng nói não nề và buồn bã của Dung. Khoa thở dài bảo.
– Thôi được rồi, nhưng tôi nói trước là tôi đã ăn rồi nên chỉ ngồi chơi với cô được thôi…!!!
Dung mừng quá, đôi môi lại nở một nụ cười thật tươi. Giọng nói của cô nàng reo vui.
– Anh mau đến đây nhé. Anh có biết nhà hàng của Pháp mà ngày trước chúng ta đã hẹn ăn cùng với đối tác hay không…??
Khoa từ tốn trả lời.
– Tôi biết nhà hàng đó rồi. Cô sẽ tới đó trong vòng mấy phút thôi…!!!
Dung lễ phép nói.
– Dạ, anh mau đến nhé. Em đợi anh…!!!
Khoa cúp máy. Anh chàng thay cái áo phông mặc ở nhà bằng một cái áo cánh và mang thêm một cái áo khoác ở ngoài màu xanh nhạt.
Khoa mở cửa tủ, anh chàng thở dài vì không biết ăn mặc như thế nào cho phù hợp. Vì nếu sang trọng quá thì anh chàng không muốn. Anh chàng sợ Dung hiểu lầm hành động của mình. Còn nếu anh mặc như một thằng hề, anh chàng lại sợ mọi người xung quanh chê cười. Khoa bực cả mình, anh chàng lẩm bẩm.
– Thôi thì chọn đại một bộ bình thường coi như là đang đi dạo phố thôi vậy…!!!
Sau khi tươm tất trong một bộ quần áo mà Khoa cho là hợp lý nhất cho buổi hẹn ăn cơm này. Khoa lấy chìa khóa ô tô, khép cửa phòng của mình lại. Khoa đi xuống lầu. Khoa định chào bà nội rồi mới đi nhưng ngó xung quanh phòng khách và căn bếp, Khoa không nhìn thấy bà đâu cả. Khoa đoán bà nội có lẽ đã yên giấc rồi.
Khoa gặp Hồng ngoài sân. Anh chàng dặn.
– Nếu bà tôi có hỏi tôi đang đi đâu thì cô bảo là tôi ra ngoài một chút nhé…!!!
Hồng gật đầu nói.
– Cậu chủ cứ đi đi. Khi nào bà dậy tôi sẽ chuyển lại lời của cậu cho bà…!!!
Khoa không nói gì nữa. Anh chàng tự mở cổng, tiếng khóa kêu lạch cạch làm cho Khoa cảm thấy tim của mình cũng đang kêu lên như thế. Khoa không hiểu tại sao một cảm giác hồi hộp và lo lắng đang tràn ngập lên ở trong lòng.
…
Do con đường bị ách tắc nên Khoa đến hơi muộn so với thời gian ước hẹn. Khoa bực cả mình, anh chàng không ngờ buổi đi hẹn ăn cơm đầu tiên với Dung lại gặp nhiều trở ngại như thế này. Chiếc xe ô tô của Khoa bị chen vào giữa, từng đoàn người nối đuôi nhau tạo nên một bầy cừu trong một trang trại chăn nuôi.
Khoa lẩm bẩm.
– Bây giờ nếu ai bị mất ngủ. Thay vì đếm xem có bao nhiêu cừu, họ nên đếm xem có bao nhiêu chiếc xe đang lưu thông ở trên đường vào lúc này còn hơn. Mình nghĩ ngay cả những người bị mất ngủ nặng cũng dễ dàng yên giấc vì xe cộ không biết đếm bao nhiêu cho xuể…!!!
Chiếc xe hơi của Khoa nhích lên từng centimet một. Khoa đau cả đầu vì tiếng ồn của xe cộ và vì không gian chật chội toàn người là người như thế này. Khoa tự hỏi là không biết bao giờ người ta mới mở rộng thêm con đường lưu thông cho xe cộ đi. Nhìn số lượng xe càng ngày càng nhiều mà con đường không giãn nở được ra bao nhiêu, ngay cả vỉa hè giành cho người đi bộ, xe máy và xe đạp cũng chen vô khiến cho Khoa thêm mệt mỏi và không hy vọng có thể đến nhà hàng Pháp mà Dung đang đợi sớm.
Khoa nghĩ.
– Có lẽ mình nên gọi điện cho cô ta và bảo cô ta chờ mình thêm ít phút nữa. Vì con đường bị kẹt cứng xe như thế này thì mình làm sao mà đến đó nhanh được. Mình định bảo cô ta về nhà đi cho xong nhưng cô ta đã phải ngồi chờ mình gần cả buổi tối mình là đàn ông thì phải hành động làm sao cho xứng, không thể giống một kẻ thất hứa như đàn bà được…!!!
Khoa bấm số máy di động của Dung. Anh chàng nói luôn khi biết Dung bắt máy.
– Tôi xin lỗi cô nhưng hiện giờ tôi đang bị kẹt xe nên không thể nào đến đó sớm được đâu. Nếu cô không phiền thì ngồi đợi tôi, còn nếu đói quá thì ăn trước đi…!!!
Dung hơi thất vọng vì Khoa nói như thế. Cô ta hy vọng Khoa phải nói những lời khác kia. Nhưng mà không sao chỉ cần Khoa đến là được rồi. Dù có phải chờ Khoa cả đêm, cô ta cũng vui lòng làm điều đó. Nếu có ai rơi vào tình trạng mời Khoa đi ăn và đi chơi không biết bao nhiêu lần mà không được, chắc là sẽ hiểu tại sao Dung lại vui lòng chờ đợi.
– Anh cứ từ từ mà đi vì em cũng không đói và không vội lắm đâu…!!!
Khoa nhìn xung quanh, anh chàng vội lái xe vì anh công an đã cho phép tuyến đường của Khoa được phép đi. Khoa từ tốn bảo Dung.
– Chào cô vì tôi phải lái xe nên không nói chuyện được với cô nữa đâu…!!!
Dung ngọt ngào nói.
– Vâng, chào anh…!!!
Hạnh phúc ngập tràn trong lòng và trên khuôn mặt của Dung. Chỉ mới được Khoa đồng ý đi ăn cùng cô nàng đã vui như bắt được vàng rồi, nếu mai sau Khoa nói lời yêu có lẽ cô nàng sẽ bị ngất vì sung sướng mất.
Ánh mắt long lanh. Dung khẽ nhấp một ngụm cà phê, bàn tay nhẹ nhàng khoắng ly cà phê của mình. Dung mỉm cười ngọt như đường. Dung hít thật sâu, cô ta đang chuẩn bị tinh thần để nói chuyện với Khoa khi anh chàng tới đây.
Dung bẽn lẽn mãi và hay mỉm cười làm cho mấy chàng trai xung quanh phải ngơ ngẩn ra mà ngắm. Họ ngất ngây vì trông cô nàng xinh đẹp và đáng yêu quá. Họ lẩm bẩm.
– Không biết con nhỏ kia đang đợi ai mà cô ta có vẻ vui mừng và háo hức thế nhỉ. Mình có nên sang làm quen với cô ta hay không…??
Vân và Duy chọn một bàn gần cửa sổ như đã định. Vân đưa mắt nhìn xung quanh. Nhìn những vị khách đang nói chuyện và ăn uống rôm rả với nhau. Vân bật cười, con nhỏ vui tươi hỏi Duy.
– Tôi không biết cảm giác của anh khi đi ăn nhà hàng và ăn với gia đình như thế nào nhưng với tôi mỗi cái đều có cái hay của nó…!!!
Duy cũng đưa mắt nhìn xung quanh một lượt. Duy mỉm cười đáp lại lời của Vân.
– Với tôi ăn ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




