watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16597 Lượt

nó không muốn đợi chờ nữa, nó liền hỏi chị ngồi bên cạnh.
– Chị à, chị có biết giám đốc của cái công ty này là ai không, mà sao anh ta lại sa thải nhiều người thế…??
Chị kia nhìn Vân thương hại, chị bảo.
– Em đi xin việc mà không tìm hiểu về công ty hay giám đốc của công ty à…??
Vân cười hối lỗi, nó nói.
– Em xin lỗi nhưng đúng là em không biết gì về cái công ty này thật…!!!
Chi kia nhìn nó như người lạ hay ở nước khác tới, sao trên đời này lại có một con bé đi xin việc mà ngay cả giám đốc của mình là ai và công ty đang kinh doanh hay làm gì mà nó cũng không biết là thế nào nhỉ, ít ra nó cũng phải tìm hiểu trên báo chí và trên mạng chứ.
– Đây là lần đầu tiên chị mới gặp một người đi xin việc như em đấy, sao em không tìm hiểu trước khi tới đây…??
Vân nghĩ mình làm quái gì có thời gian, mà nếu có thì mình cũng đâu có hứng.
Nó không quan tâm nó được nhận hay không vì ở tuổi của nó, nó chỉ muốn những công việc bán thời gian thôi, còn công việc yêu cầu khả năng làm việc cả ngày này nó chào thua, lúc nãy nó định bỏ về rồi, chẳng qua là do bác bảo vệ nói khích nó nên nó mới vào đây.
Cuối cùng cũng tới lượt của Vân, nó chán nản đứng dậy để bước vào trong, nó không muốn phỏng vấn một chút nào, nhưng mà có hề gì, nếu nó không thử thì trò chơi đâu còn thú vị nữa, nó bĩnh tình đi vào, nó mở cửa, và nó nhìn thấy chỉ có mỗi mình nó và một người nữa đang viết cái gì đấy, thấy có cái ghế nó ngồi xuống.

Nó chờ vì nó không vội, nó mặc cho anh cắm cúi viết cái đó, nó nhìn thấy ở bên cạnh có nước uống, nó liền đứng dậy, nó tự rót cho mình một ly, nó bưng đến chỗ cũ nó ngồi xuống, nó đâu hay những hành động vừa rồi của nó bị tên kia quan sát từ nãy giờ.
Anh ta buông bút xuống, hai tay bắt chéo ở trước mặt, anh ta nhìn nó hỏi.
– Cô bé có bị đi lạc không, đây là công ty chứ có phải là nhà trường đâu mà cô tự nhiên quá vậy…??
Vân uống xong một ngụm nước, nó nghếch mặt lên hỏi.
– Vậy anh nghĩ tôi đang làm gì ở đây, tôi tới đây là để xin việc mà lẽ nào tôi lại không được tự nhiên ở đây…??
Anh ta tròn mắt ra mà nhìn nó, anh ta lắc đầu vì trông nó còn trẻ quá, kiểu này chắc cô bé chỉ mới học cấp ba là cùng, anh bảo nó.
– Thôi em nên về đi học đi là hơn, anh không muốn tốn thời gian với em…!!!
Vân chán nản bảo.
– Anh nói đúng, tôi cũng nên về với công việc của mình, ở đây tôi thấy ai cũng khinh người, vừa trông thấy mặt người khác là đã vội đánh giá khả năng của người khác rồi thì còn làm ăn thế nào nữa, chào anh tôi về…!!!
Anh chàng giám đốc nghe nó nói mà phát bực, anh ta tức khí hỏi.
– Sao cô dám chê bai người khác là thế nào, cô không biết ăn nói à, ít ra cô cũng phải lịch sự một chút chứ…??
Vân cười mát bảo.
– Vậy còn anh thì sao, vừa mới gặp người ta là anh đã xỏ xiên người ta rồi, nói thật cho anh biết tôi cũng không cần công việc này đâu, tôi tới đây vì tò mò và cũng vì để cho vui thôi…!!!
Khoa bị xốc anh chưa thấy có con nhóc nào như con nhóc này, sao nó dám đem thời gian của người khác ra làm trò đùa là thế nào, anh phải gọi bảo vệ đuổi nó ra đường, thật là chịu hết biết với con nhỏ này.
Vân tức khí nó xổ ra một tràng tiếng Đức, nó chửu luôn anh chàng, chưa hết nó còn chửu luôn anh bằng cả tiếng hoa nữa, mặc dù nó nói nhỏ nhưng anh ta lại nghe được.
Anh ta kinh ngạc nghe nó nói, anh ta hỏi nó.
– Cô biết bao nhiêu thứ tiếng…??
Vân thờ ơ bảo.
– Tôi biết bốn thứ tiếng, bây giờ tôi đang học thêm hai thứ tiếng khác nữa, mà anh hỏi chuyện này làm gì vì nó có liên quan tới anh đâu…???
Khoa cầm lấy hồ sơ của nó, anh mở ra xem, anh kinh ngạc vì nó viết hay quá, xem ra con nhóc này giỏi thật, đúng là không nên trông cái mặt non choẹt của nó mà vội đánh giá là nó không biết gì.
Anh bảo nó.
– Cô có thể nói được những ngôn ngữ nào, ngoài ra cô còn có thể làm gì khác nữa không…??
Vân không hiểu anh ta hỏi nó như vậy làm gì, vì anh ta đâu có ý định thuê nó làm việc ở đây đâu, nhưng nó vẫn trả lời.
– Tôi có thể thông thạo các thứ tiếng như Anh, Pháp, Đức, Hoa, còn các thứ tiếng khác tôi chỉ biết sơ sơ, tôi cũng có thể đánh máy, lái xe, chơi piano, và nhảy nếu cần…!!!
Anh ta quan sát nó xem nó nói có đúng sự thật không, còn nó đứng lên, nó bảo Khoa.
– Phiền anh trả lại hồ sơ cho tôi để tôi còn đi về…!!!
Khoa nói.
– Nếu cô giúp tôi trong việc này, và nếu nó thành công thì tôi sẽ thuê cô, thế nào cô có đồng ý không…??
Vân ngán ngẩm bảo.
– Kể cả anh nói như vậy tôi cũng không có hứng làm việc cho một ông chủ như anh…!!!
Nó liền lấy lại hồ sơ, và định bước ra cửa.
Khoa cười nói.
– Nếu cô không dám thử thì tôi cũng không ép, tôi cứ tưởng cô là một con người táo bạo lắm, không ngờ cô lại nhát như thế, thôi chào cô…!!!
Vân khựng lại, anh ta bảo sao, mình mà nhát ư, được làm thì làm, nó liền quay lại bảo.
– Được, tôi đồng ý giúp anh, nhưng tôi nói trước nếu thất bại thì anh cũng đừng có mà trách tôi…!!!
Khoa nhếch mép lên anh bảo Vân.
– Đây coi như là thử việc cho cô, chúng ta đi ngay bây giờ…!!!
Vân kinh ngạc, nó hỏi Khoa.

– Anh nói sao, đi ngay bây giờ à, ít ra anh cũng phải cho tôi thời gian để chuẩn bị chứ, sao phải gấp gáp thế, không phải anh cần phỏng vấn thêm hay sao…???
Khoa cầm cái áo vét của mình, anh lôi Vân đi, vừa đi anh vừa bảo.
– Việc đó tôi sẽ giao cho người khác, còn cô thì mau theo tôi…!!!

Vân bị lôi lên một chiếc xe ô tô, anh ta đưa cho nó một cái máy tính xách tay, anh ta bảo nó khi xe đang đi trên đường.
– Cô hãy đánh máy lại chính xác lại những gì mà tôi nói…!!!
Anh ta bắt đầu nói những gì mà anh muốn chuẩn bị cho cuộc ký kết với đối tác sắp tới, Vân không hề nhìn anh ta, nó thấy anh ta dừng lại không nói nữa, nó bảo.
– Anh cứ nói tiếp đi vì tôi đang ghi lại những gì mà anh nói đây…!!!
Anh ta thấy nó đánh máy đã lâu như vậy rồi mà không cảm thấy mỏi tay hay sao, anh ta liền hỏi.
– Cô không cần nghỉ ngơi à, vì từ nãy giờ cô đã đánh máy liên tục rồi…??
Vân cười bảo.
– Có là gì nếu so với bài tập piano của tôi, đánh máy này cũng giống như luyện một bài hát dài mà thôi…!!!
Khoa kinh ngạc, anh thích thú nhìn nó say sưa gõ trên bàn phím, khi đã xong xuôi, nó đọc lại tất cả cho anh nghe.
Anh cười bảo nó.
– Đúng là không sai chút nào…!!!
Nó hỏi.
– Anh có cần tôi in cái này hay gửi fax cho ai không…??
Khoa nhìn nó, anh nghĩ con bé này cũng chuyên nghiệp đấy, anh bảo.
– Cô in ra cho tôi và gửi bản báo cáo này về cho công ty…!!!
Vân không nói gì, nó lưu lại và ấn núi print trên màn hình xong đâu đấy nó gửi fax về cho công ty của Khoa.
Trên đường đi anh giải thích cho nó hiểu.
– Công ty sẽ ký hợp đồng với một đối tác người Đức, nhưng nhân viên của tôi không có ai giành tiếng này cả nên tôi mới đăng báo và tìm tạm một người thay thế cô thư ký, tôi muốn cô làm phiên dịch cho tôi trong chuyến thương thuyết làm ăn này…!!!
Vân kinh ngạc bảo.
– Anh có đùa và liều quá không, thứ nhất tôi là một kẻ mù tịt về kinh tế, thứ hai mặc dù tôi có thể nói và dịch giỏi nhưng tôi là một Amateur trong chuyện này, tốt nhất là anh nên cho tôi xuống vì mặc dù tôi không thích cái cách anh xài xể người khác tôi cũng không muốn vì tôi mà anh chuốc lấy thất bại…!!!
Khoa cười mát hỏi Vân.
– Cô mà cũng biết quan tâm tới người khác à, tôi không biết nhưng nếu không thử thì làm sao mà biết kết quả được, cô đừng khinh khả năng của tôi, mặc dù tôi không giỏi chuyện này cho lắm nhưng tôi cũng biết đôi chút về nó, nên cô yên tâm đi nếu lúc đó cô đơ ra thì tôi sẽ tự lo cho bản thân mình…!!!
Bên phía công ty của Khoa chỉ có anh và Vân, còn bên kia có ba người, họ bắt tay nhau, Vân nhìn họ mà choáng váng, thật ra nói chuyện với người nước ngoài hay là đi chơi và sinh hoạt hội nhóm với họ, nó cũng không lạ gì, vì ở quê nó là vùng du lịch mà nên nó hay giúp những vị khách này đi thăm quan khắp nơi.
Nó cố trấn tĩnh tinh thần, nó tự nghĩ mình hãy coi họ như những vị khách du lịch kia thôi, nó nhắm mắt lại và hít một hơi dài, nó cố mỉm cười.
Cuộc nói chuyện và đàm phán diễn ra, công ty của Khoa sản xuất và xuất khẩu rượu bia, thị trường ở Đức là nơi đầu tiên mà anh nhắm đến khi đem sản phẩm của mình giới thiệu ra nước ngoài, nếu cuộc làm ăn này thành công sẽ có lợi cho những vụ làm ăn sau của anh.
Anh nghĩ mình cũng hơi liều khi đi thuê một con bé non choẹt này làm phiên dịch cho mình, anh có hơi sợ và hơi hối hận, nhưng mà không sao, vì anh tin vào khả năng của mình, không phải có nhiều vụ đều do anh tự giải quyết hay sao, nếu Vân giúp cho anh được là tốt nếu không anh sẽ có cách khác.
Nhưng cuộc đàm phán diễn ra tốt đẹp hơn so với anh tưởng, Vân đã làm rất tốt vai trò của mình, nó mỉm cười thật tươi, nó hay thêm những câu dịch dí dỏm vào làm cho phía đối tác bên kia cười suốt, ông ta hài lòng về vụ làm ăn này.

Sau khi kí kết hợp đồng xong, ông ta nói tiếng anh với Khoa.
– Cô thư ký của anh tuyệt lắm, cô bé đó nói tiếng Đức và hiểu nó y

như người bản xứ, và cô bé cũng nói với cái giọng mượt mà rất thu hút người nghe, xem ra anh đã tìm được một người tuyệt vời đấy nhỉ, chúc mừng anh và hy vọng chúng ta có thể hợp tác làm

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT