watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16620 Lượt

hay sao…!!!
Khoa bối rối uống một ngụm nước. Anh chàng lấp liếm nói.
– Anh chỉ muốn em lấy được người mà em yêu…!!!
Vân do không hiểu được tâm ý của Khoa nên con nhỏ gật gù bảo.
– Em cũng hy vọng thế nhưng bây giờ nói chuyện này là hơi sớm vì em vẫn còn nhỏ quá…!!!
Trong lòng của Khoa không có lúc nào nhẹ nhõm như lúc này. Anh chàng gần như đã hiểu toàn bộ câu chuyện. Vậy là không phải Vân yêu sớm và không phải Vân muốn kết hôn với Duy. Khoa cười tươi nói.
– Sao em không ăn tiếp đi. …!!!
Vân buông đũa xuống bàn. Con nhỏ từ tốn bảo.
– Em no rồi. Anh cứ dùng tự nhiên đi nhé. Em phải vào nhà vệ sinh một chút…!!!
– Ừ. Em đi đi…!!!
Vân đứng dậy. con nhỏ đang tìm nhà vệ sinh. Khoa ngồi một mình, anh chàng đang tính toán phải thể hiện tình cảm của mình với Vân như thế nào. Nếu trực diện quá Khoa sợ sẽ bị Vân từ chối vì theo Khoa bây giờ Vân giống như một tờ giấy trắng con nhỏ vẫn chưa viết một chữ nào lên đấy. Khoa cần thời gian để làm việc đó nhưng nếu kéo dài quá Khoa sợ mình sẽ bị lép vế trước Duy. Đằng nào Khoa cũng sợ.
Đào lang thang mãi đến khi mỏi chân rồi thì thôi. Con nhỏ thấy Duy đi, con nhỏ cũng thuê một chiếc xe tắc xi đuổi theo. Bây giờ Đào đã biết Duy ở đâu và đang làm gì. Con nhỏ nhìn cái khách sạn hai sao to đùng trước mặt. Đào ngập ngừng nửa muốn vào nửa lại không dám.

Đào muốn gặp lại Duy nhưng Đào lại sợ phải gặp mặt bà Jenny vì bà đã cấm Đào tiếp cận với Duy. Đào đừng nhìn khách sạn như bị thôi miên. Mấy vị khách và mấy cô nhân viên đi qua đi lại trước mặt của Đào làm cho con nhỏ chóng cả mặt.
Đào hỏi một chị lao công.
– Chị ơi làm ơn cho em hỏi. Bà chủ và cậu chủ khác sạn này đang ở đây chứ ạ…??
Chị lao công nhìn Đào từ đầu tới chân. Chị ta nói.
– Em là ai và em hỏi họ làm gì…??
– Em là bạn của cậu chủ khách sạn này. Em hỏi chị vì em không chắc là cậu ấy có ở đây không thôi…!!!
– À. Chị hiểu rồi. Cậu chủ và bà chủ đều ở đây cùng với gia đình vợ chưa cưới của cậu ấy…!!!
Đào tái hết cả mặt. Con nhỏ lắp bắp hỏi tiếp.
– Vợ chưa cưới và gia đình của cô ta cũng ở đây sao…??
Thấy thái độ sợ hãi và ấp úng của Đào. Chị nhân công nghi ngờ hỏi.
– Em bị làm sao thế…??
Đào lấp liếm.
– Em không sao cả. Chỉ là đầu của em hơi bị choáng váng một chút thôi. Chị làm ơn nói cho em biết đi…!!!
– Thì chị đã nói cho em biết rồi đấy. Họ đều ở cả đây…!!!
– Em cám ơn chị…!!!
– Không có gì…!!!
Chị nhân công bỏ đi. Đào đứng chết lặng một chỗ. Con nhỏ không thể gặp mặt Duy ở đây nữa rồi. Đào gồng mình lên nghĩ.
– Mình cứ vào khách sạn này thuê ở. Họ làm gì có quyền đuổi mình vì mình đến đây với tư cách là một vị khách cơ mà. Đúng rồi cứ thế mà làm…!!!
Đào chạy vội ra đường. Con nhỏ vẫy gọi một chiếc xe tắc xi. Đào bảo anh chàng tài xế.
– Anh làm ơn chạy đến địa chỉ này cho em…!!!
Anh chàng tài xế cầm lấy tờ giấy mà Đào đưa. Anh ta gật đầu nói.
– Được rồi. anh sẽ đưa em đến đó…!!!

Duy chờ mãi mà Vân vẫn không chịu gọi điện cho mình. Anh chàng lẩm bẩm.
– Con nhỏ này định chời trò mất tích với mình hay sao. Được rồi mình đành phải gọi cho nó vậy…!!!
Duy bấm số điện thoại di động của Vân. Vân đang ở trong nhà vệ sinh nữ của nhà hàng và đang rửa tay ở trong bồn. Chiếc túi quần ngọ nguậy vì điện thoại rung. Vân lau khô tay rồi mới dám lấy điện thoại ra khỏi túi.
– Anh gọi cho em có gì không…??
– Còn làm gì nữa. Tôi hỏi thăm cô chứ còn làm gì…!!!
Vân cười toe toét hỏi.
– Anh không có việc gì làm hay sao…??
– Cô tưởng tôi chỉ ngồi không thôi à. Tôi không nên goi điện cho cô đúng không…??
– Không phải thế. Em chỉ tò mò thôi…!!!
– Được rồi. Cô đang làm gì đấy…??
– Em đang ăn cơm chưa…!!!
– Một mình hay với ai…!!!
– Cùng với anh Khoa…!!!
Vân vừa mới dứt lời. Duy tức giận gắt.
– Cái gì. Tôi đã dặn là cô phải tránh xa đàn ông ra kia mà…!!!
– Em biết thế. Nhưng anh ấy là sếp của em. Chúng em chỉ là bạn thôi…!!!
– Tôi không cần biết anh ta là gì của cô. Cô nên nhớ bây giờ cô đã có hôn ước với tôi rồi…!!!
– Vâng, em nhớ rồi. Anh còn gì dặn dò nữa không…??
– Tôi chỉ cần cô nhớ được đó là tốt rồi. Tôi không còn yêu cầu nào khác nữa…!!!
– Chiều nay em bận việc nên có lẽ buổi tối em mới về được…!!!
– Cô bận gì…??
Vân định nói là đi lễ chùa cùng với bà cháu Khoa nhưng con nhỏ sợ bị Duy la nên nói chớ đi.
– Dạ, chỉ là việc của công ty thôi. Có gì em sẽ gọi điện lại cho anh sau…!!!

– Cô nhớ phải gọi điện thông báo cho tôi đấy. Nếu để tôi phải gọi cho trước một lần nữa là cô không yên với tôi đâu…!!!
– Khổ quá. Anh làm gì mà cứ như là quản gia của em thế. Em phải có tự do của mình chứ…!!!
– Đó là việc của cô. Chào cô…!!!
– Vâng. Chào anh…!!!
Vân đút điện thoại vào túi quần. Con nhỏ cáu giận nghĩ.
– Tên này càng ngày càng quá đáng. Mình chỉ là bạn của hắn thôi. Sao hắn dám quản lý từng hành động của mình thế chứ. Hắn đúng là một tên độc tài…!
Quay lại chiếc bàn lúc nãy. Vân hỏi Khoa.
– Anh đã dùng bữa xong chưa…??
– Xong rồi. Em muốn về công ty luôn hay là đi loanh quanh đâu đó…??
Vân mỉm cười đáp.
– Lâu rồi em không đến thăm bà nội của anh. Em muốn mua cho bà một món quà…!!!
Khoa lắc đầu nói.
– Điều đó không cần thiết đâu em. Em làm thế có khác sáo quá không vì dù sao bà nội và anh đã coi em là người nhà rồi còn gì…!!!
– Em chỉ là nhân viên của anh thôi. Còn người nhà của anh, em không dám nhận đâu…!!!
Khoa buồn rầu hỏi.
– Em coi anh là người ngoài sao. Vậy trong lòng của em. Anh là gì…??
Vân thấy câu hỏi của Khoa rất khó trả lời. Vì Vân chưa bao giờ nghĩ về điều này. Tại sao hôm nay Khoa lại thay đổi thái độ với Vân như thế.
– Điều này có quan trọng với anh lắm không…??
– Tất nhiên là quan trọng rồi. Em hãy thật lòng nói cho anh biết…!!!
– Em xin lỗi vì em chưa bao giờ nghĩ đến điều này và em cũng không nghĩ anh sẽ hỏi em…!!!
– Tại sao…??
– Đơn giản thôi. Vì ngày nào mà chúng ta chẳng cãi nhau, em làm gì còn thời gian mà nghĩ chứ…!!!
– Nếu thế từ nay em hãy nghĩ dần đi là vừa…!!!
– Tại sao…??
Khoa bật cười bảo Vân.
– Em đang lặp lại câu hỏi của anh đấy. Nhưng dù làm gì thì em hãy nghĩ về câu hỏi của anh nhé. Anh mong em hãy trả lời cho anh biết vào một ngày không xa…!!!
Khoa gọi chị phục vụ, anh chàng trả tiền ăn. Vân nói.
– Em không muốn làm phiền sếp đâu. Phần em thì hãy để em trả…!!!
Khoa bực mình nói.
– Anh đã nói là để a nh mời em rồi còn gì. Sao em cứ làm khó anh mãi thế…??

Vân tiu nghỉu nói.
– Anh làm khó em thì có…!!!
Khoa đưa tiền cho chị phục vụ. Anh chàng gắt.
– Từ sau em mà còn khách sáo với anh như thế là không yên với anh đâu…!!!
– Sao ai cũng thích bắt nạt em thế nhỉ. Cái số của em đúng là không ra gì…!!!
Nhìn cái miệng phồng lên của Vân. Trông con nhỏ phụng phịu dễ thương như trẻ con. Khoa xoa đầu Vân và bảo.
– Đi thôi cô nhân viên khó tính của tôi…!!!
Vân cãi.
– Ai bảo anh là em khó tính. Anh phải nói là em cực kỳ dễ tính mới đúng…!!!
Khoa khoanh tay lại. anh chàng nhìn Vân từ đầu đến chân. Khoa lắc đầu nói.
– Trông em chẳng có điểm nào là dễ tính cả. Từ cách nói hay cãi lại người khác, tranh luận lúc nào cũng đòi phần thắng và đôi khi gàn bướng không chịu nổi. Em xem em dễ tính ở điểm nào…!!!
– Đấy chỉ là bề ngoài của em thôi. Còn bên trong thì lại khác…!!!
– Khác ở điểm nào…!!!
– Khác ở điểm nào thì anh phải tự tìm hiểu lấy chứ. Tại sao em phải nói cho anh biết…!!!
Khoa chụp ngay lấy cơ hội. Anh chàng gấp gáp hỏi.
– Em sẽ cho phép anh làm điều đó chứ…??

Vân chột dạ khi nhìn ánh mắt tha thiết và nồng cháy của Khoa. Con nhỏ cụp ngay mắt xuống và ngượng ngùng nói.
– Em không biết…!!!
Khoa dịu dàng hỏi.
– Em mà không biết thì ai biết. Không lẽ anh phải hỏi cha mẹ em…??
Vân thấy càng ngày Khoa càng dồn Vân vào thế bí. Con nhỏ biết nếu còn tranh luận với Khoa nữa thì thế nào Vân cũng bị thua và càng thêm xấu hổ.
– Chúng ta đi về thôi…!!!
Vân bỏ đi thẳng ra cửa. Con nhỏ đi gần như là chạy. Khoa lắc đầu nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn xinh sắn của Vân. Khoa nghĩ.
– Mình nhất định phải giành được trái tim của cô ấy…!!!

Đào chạy biến lên lầu. Con nhỏ không kịp chào bà Liên nữa. Lấy chiếc va ly để ở gậm giường. Đào xếp tất cả quần áo và mọi thứ ở trong phòng tắm mà đêm hôm qua Đào lôi ra vào va ly. Xong đâu đấy con nhỏ nặng nề lôi nó xuống lầu.
Bà Liên từ trong bếp đi ra. Bà kinh ngạc hỏi.
– Cháu định đi đâu mà mang cả hành lý theo thế…??
Đào ngập ngừng nói.
– Cháu xin lỗi như cháu nói vào đêm hôm qua. Cháu sang đây trước là thăm bác và thăm anh, sau cùng cháu cần giải quyết chuyện riêng tư của cháu…!!!
Bà Liên tò mò hỏi.
– Cháu cần phải làm gì mà dọn luôn cả hành lý theo. Cháu ở đây cũng được cơ mà…!!!
– Cháu biết là thế nhưng nếu không đem hành lý theo không được…!!!
– Tại sao. Cháu

Trang: [<] 1, 79, 80, [81] ,82,83 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT