watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16617 Lượt

như trong trí nhớ của cháu có một thứ gì đó hiện lên nhưng cháu không tài nào phán đoán nổi đó là cái gì. Đầu của cháu trống rỗng mỗi khi cháu bị đau đầu, cháu nghĩ là đã có chuyện gì xảy ra với cháu nhưng cháu đã quên mất…!!!
– Bác không hiểu cháu đang nói gì. Những thứ mà cháu nói trìu tượng quá…!!!
– Ngay chính cả bản thân cháu cũng không hiểu nổi thì làm sao bác hiểu. Đó chỉ là những suy nghĩ của riêng cá nhân cháu thôi. Cháu xin lỗi…!!!
– Không có gì. Bác gợi ý thế này nhé. Tại sao cháu không nói chuyện với bố mẹ và bà nội của cháu. Họ sẽ cho cháu được một câu trả lời thỏa đáng…!!!
– Cháu đã hỏi rồi nhưng họ chẳng nói gì cả. Họ chỉ bảo là cháu tưởng tượng ra mà thôi…!!!
– Vậy có lẽ điều đó là đúng thì sao. Cháu làm việc và tiếp xúc với nhiều người quá nên bị ảnh hưởng…!!!
– Cháu nghĩ không có chuyện đó đâu ạ vì chuyện này không chỉ xảy ra một lần mà đã hơn một năm nay rồi…!!!
– Đã lâu như thế rồi kia à…??
Duy thở dài nói.
– Vâng…!!!
Ông Chung động viên Duy.
– Bác nghĩ khi ở đây cháu nên tận dụng thời gian nghỉ ngơi và giải phóng bản thân đi. Cháu đừng có nghĩ đến công việc nữa nếu không cháu sẽ bị gục ngã vì suy kiệt mất…!!!
– Cảm ơn ông. Cháu nghĩ mình cũng nên nghỉ ngơi và đi du lịch ở đâu đó…!!!
Ông Chương góp ý.
– Cháu nghĩ được như thế là tốt. Mai là chủ nhật con bé Vân không phải đi làm. Cả nhà chúng ta sẽ cùng đi…!!!

– Vâng. Cháu sẽ lo thu xếp vụ này…!!!
– Thế là ổn rồi…!!!

Đào định đi khám phá xung quanh khách sạn nhưng con nhỏ phải mất vài phút nghe điện thoại.
Mặc dù không yêu và không thích Đào nhưng trong kế hoạch này Tuấn Anh nghĩ hắn không thể hoàn thành một mình vì vậy hắn gọi điện cho Đào. Hắn muốn thương lượng với con nhỏ.
Nhìn số di động hiện trên màn hình. Đào căm phẫn nghĩ.
– Hắn lại định giở trò gì nữa đây. Không phải hắn đã đạt được mục đích khi lấy mình ra làm trò đùa rồi hay sao…??
Đào muốn cúp máy luôn đi cho xong nhưng Tuấn Anh cứ gọi liên tục mãi. Con nhỏ cáu tiết hỏi.
– Anh muốn gì…??
Tuấn Anh gọt ngào nói.’
– Đây là cái cách em nói chuyện với anh đấy à…??
– Đúng thế thì sao…??
– Em biết ăn nói trả cheo với anh từ bao giờ thế…??
– Điều đó anh phải rõ hơn tôi chứ…??
– Em vẫn còn tức tối chuyện anh không đáp lại tình cảm của em à. Lẽ ra em phải cảm ơn anh vì anh đã trả lại em về bên Duy…??
– Anh trả tôi lại bên anh ấy bằng cách nào. Anh ấy bây giờ chẳng còn nhớ tôi là ai cả…??
– Anh nghĩ đó là một lợi thế. Duy bây giờ giống như một trang giấy trắng. Em chỉ cần cố gắng làm lại từ đầu là xong…!!!
Đào lặng thinh suy nghĩ. Ý kiến của Tuấn Anh không phải là không đúng mà ngược lại anh ta cho Đào một gợi ý hay. Nếu Duy nhớ lại, anh chàng có khi căm hận Đào hơn mà thôi. Đào lẩm bẩm.
– Đúng rồi nên bắt đầu một tình yêu mới, hãy gạt bỏ quá khứ và đau khổ ngày xưa đi.
– Tôi phải làm gì…??
Tuấn Anh nhếch mép lên. Con cá mà hắn đang giăng câu đã cắn mồi.
– Đơn giản thôi. Em hãy ở gần bên hắn, động viên hắn như ngày xưa…!!!
– Anh tưởng là đơn giản lắm hay sao. Bố mẹ và bà nội của anh ấy cấm tôi không được tiếp cận gần anh ấy…!!!
– Vấn đề đó cô khỏi cần phải lo. Vì chỉ cần cô đóng vai trò là một người bạn của tôi là xong…!!!
– Tôi không hiểu ý của anh…!!!
– Hiện giờ cô đang ở đâu…!!!
Đào nhìn ra ngoài cửa sổ. Thân người đứng dựa vào tường. Đào chán nản nói.
– Tôi đang ở Việt nam và đang sống ở khách sạn của gia đình anh…!!!
Tuấn Anh vui mừng hỏi.
– Có nghĩa là cô đã sang bên đó trước tôi. Tôi cũng sẽ bay sang bên ấy vào sáng mai. Có gì tôi sẽ bàn chi tiết cụ thể với cô sau…!!!
– Tại sao lần này anh lại muốn giúp tôi. Không phải anh lại định âm mưu làm gì anh ấy đấy chứ…??
– Thế cô có muốn có được Duy lại không nào…??
– Tất nhiên rồi…!!!
– Vậy, cô cần gì phải biết kế hoạch của tôi. Cô chỉ cần biết là tôi trả lại cho cô một Duy nguyên vẹn là được rồi…!!!
– Anh nói gì tôi không hiểu…!!!
– Cô không hiểu cũng chẳng sao. Cứ thế mà làm đi. Cô đợi tôi ở đấy. Sáng mai chúng ta sẽ gặp lại nhau sau. Chào cô…!!!
Đào vứt điện thoại di động xuống giường. Con nhỏ nói cho chính bản thân nghe.
– Mình có mạo hiểm quá không khi đồng ý hợp tác với hắn. Chắc lần này hắn lại muốn làm một điều gì đó bất lợi cho anh Duy. Mình phải làm gì bây giờ…!!!
Đào đi đi lại lại ở trong phòng. Con nhỏ nói tiếp.
– Nhưng nếu mình không hợp tác với hắn. Mình không tài nào nghĩ ra được một cách nào hay cả. Bằng chứng là hơn một năm nay mình vẫn dậm chân tại chỗ…!!!
– Thôi mình cứ thử hợp tác với hắn nếu phát hiện ra hắn đang lừa rối mình thì mình rút lui cũng chưa muộn. Nếu từ chối ngay từ đầu thì có vẻ mình hơi ngốc…!!!

Với một quyết định ngu ngốc ở trong đầu. Đào khép cửa phòng con nhỏ bắt đầu kế hoạch điều tra của mình. Với một khách sạn có quá nhiều phòng như thế này mà đi điều tra từng cái một thì biết bao giờ mới xong. Đào quyết định hỏi một chị lao công ở đây.
– Chị làm ơn cho em hỏi phòng của cậu chủ Duy ở chỗ nào ạ…??
Chị lao công hững hờ hỏi.
– Cô là ai và cô hỏi cậu ấy làm gì…??
Đào nhũn nhặn nói.
– Dạ. Em là bạn của cậu ấy…!!!
– Nếu là bạn sao em không gọi điện thoại mà phải đi tìm như thế này…??
– Chị nói đúng. Nhưng em lỡ đánh mất điện thoại rồi. Cậu ấy chỉ bảo điện chỉ ở đây còn số di động thì không cho…!!!
– Có đúng em là bạn của cậu ấy không…??
Đào mỉm cười thật dễ thương. Con nhỏ cầu xin.
– Chị làm ơn đi mà. Em thật sự là bạn của cậu ấy. Nếu chị không tin chị có thể kiểm tra số phòng của em. Vì em đăng ký ở đây tới tận một tháng lận…!!!
Đào thoáng thấy bóng dáng của bà Jenny đang đi cùng với một người phụ nữ khoảng hơn 30 tuổi. Đào sợ bị bà Jenny phát hiện con nhỏ đang ở đây. Đào gấp gáp nói.
– Em cảm ơn chị nhé. Em sẽ lục tìm lại trong va li của mình vậy. Chào chị…!!!
Đào đi gần như là bỏ chạy lên một cái cầu thang gần ở đó. Đào chờ cho bà Jenny đi qua hành lang. Đào rón rén đi theo sau. Đào thấy bà Jenny cùng người phụ nữ kia đi thẳng đến cuối hành lang. Hai người được một anh chàng vệ sĩ mở cửa cho.
Trên môi của Đào nở một nụ cười sung sướng vì cuối cùng con nhỏ cũng biết được Duy đang ở phòng nào.
Vân, Khoa và bà Liên cả ba đang làm lễ tại một ngôi chùa cách nhà của Khoa không xa. Không khí trang nghiêm và khói nghiên nghi ngút khiến cho Vân cảm thấy lạnh hết cả mình. Từ nhỏ cho đến bây giờ con nhỏ chưa bao giờ đặt chân đến một ngôi chùa nào.
Nhìn Khoa lúng túng cầm ba nén hương cắm vào một cái bát nhang thật to được đặt ở giữa sân của ngôi chùa. Vân không dám cười, con nhỏ khẽ huých nhẹ vào sườn của Khoa. Vân nhắc.
– Sao anh không cắm nhang vào bát hương đi…!!!
Khoa giật mình bối rối nói.
– À…anh quên mất…!!!
Khoa làm theo Vân. Bà Liên là một người sùng đạo nhất là đạo phật, bà đến đây vì thành tâm. Gia đình của bà tuy mỗi người chọn một tôn giáo khác nhau nhưng có một điểm chung là họ dễ hòa đồng lại làm một.
Vân và Khoa đi dạo xung quanh ngôi chùa. Nhìn những bậc thang cao vút. Vân hỏi Khoa.
– Anh có muốn trèo lên trên kia không. Em muốn ngắm toàn bộ khung cảnh ở đây…??
Khoa ngán ngẩm nói.
– Em không sợ mệt hay sao…??
– Có gì mà mệt. Leo bậc thang cũng giống như tập thể dục thôi mà…!!!
– Đó là em muốn đấy nhé. Đừng có kêu anh khi em bị mỏi chân…!!!
– Dạ. Em biết rồi anh hai…!!!
Khoa gắt.
– Anh đã nói là anh không muốn làm anh trai của em rồi cơ mà…!!!
– Tại sao. Anh không thích em à…??
Khoa trả lời Vân ngay lập tức.
– Tất nhiên là anh thích em…!!!
– Nếu anh thích em tại sao anh không muốn em làm em gái của anh…??
– Em hỏi anh nhiều quá rồi đấy. Em chỉ cần biết rằng anh thích em nhưng không phải theo kiểu anh trai thích và yêu quý em gái mà là mang một ý nghĩa khác…!!!
Vân ngu ngơ chẳng hiểu gì cả. Con nhỏ bây giờ vẫn vô tư chưa bị ai quấy nhiễu tâm tư ngoại trừ đôi lúc hình bóng và nụ cười của Duy hiện lên trong trí óc. Vân gãi đầu hỏi.
– Anh có thể giải thích cho em được không…??
Nhìn điệu bộ khổ sở vì không hiểu của Vân. Khoa vừa bực vừa buồn cười. Anh chàng lắc đầu nói.

– Em không cần phải nôn nóng như thế đâu vì sớm muộn gì em cũng biết thôi…!!!
– Anh nói thật chứ mà trong bao lâu…??
Khoa giục.
– Em có muốn đi hay là không…??
Vân reo lên.
– Tất nhiên là muốn rồi…!!!
Con nhỏ bỏ chạy lên trước. Khoa đứng lặng nhìn theo. Anh chàng lẩm bẩm.
– Cô ấy trẻ con và dễ thương quá…!!!
Vân chạy được hơn mười bậc thang rồi mà Khoa vẫn còn đứng ở đấy. Vân thách.
– Ai mà lên sau làm con rùa nhé…!!!
Vân do ham vui nên con nhỏ quên một điều đã hứa với Duy đó là gọi điện cho anh chàng. Duy chờ Vân suốt gần một buổi chiều mà không nhận được một tin tức gì từ con nhỏ, gọi điện không, tin nhắn cũng không nốt.
Duy cáu tiết lẩm bẩm.
– Con nhỏ này làm gì mà không thông báo cho mình một tiếng nhỉ. Thôi thì mình đành gọi

Trang: [<] 1, 82, 83, [84] ,85,86 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT