watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16608 Lượt

ở đây đều có màu vàng nhạt, ngay cả nước sơn của khách sạn cũng thế. Vân ngước nhìn chùm đèn được treo ở giữa trần nhà. Con nhỏ sống ở khách sạn này như một nàng công chúa lạc vào cung điện. Lẽ ra Vân phải vui nhưng con nhỏ không thể nào vui nổi.
Cuộc sống của Duy và Vân khác nhau xa quá, có thể nói Vân là một con chuột sa vào hũ gạo nếp. Vân không muốn bị người ta khinh rẻ và chê cười là một con nhỏ ham giàu. Vân bối rối nghĩ.
– Mình không nên để ý đến điều này thì phải vì dù sao mình và anh ta đâu có ý định lấy nhau…!!!
Tiếng động ngoài cửa làm cho Vân giật mình. Con nhỏ đứng bật dậy. Cuối cùng người thân của Duy cũng tới. Vân hồi hộp không biết họ có thích con

nhỏ hay không.
Anh chàng vệ sĩ mở cửa cho mọi người bước vào phòng. Hành lý đã được hai anh chàng khuân vác mang ở phía sau. Vân nhìn gười phụ nữ đầu tiên đi vào. Con nhỏ đứng ngây ra để ngắm từng người thân của Duy. Ấn tượng của Vân về bà nội của Duy rất tốt còn gia đình bác họ của Vân làm cho con nhỏ cảm thấy bất an.
Vân khiếp sợ trước ánh mắt soi mói và nhìn mình chằm chằm của một người phụ nữ tóc vàng đứng cạnh bà nội của Duy. Vân không hiểu bà ta có ý gì mà phải nhìn và đang đánh giá mình kỹ thế.
Con nhỏ đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Vân kinh ngạc vì chàng trai trẻ đứng cạnh người phụ nữ đó cũng đang nhìn con nhỏ với ánh mắt tò mò và pha chút chiêm ngưỡng . Vân ngơ ngác không hiểu gì cả. Con nhỏ tự nhiên thấy mình bị nhìn ngắm và đánh giá như một con thú cưng. Vân bối rối không biết phải sử xự như thế nào cho đúng. Bà Hồng Trà là một con người tế nhị. Bà nhận thấy tình thế khó xử của Vân. Bà mỉm cười hỏi.
– Cháu là Vân đúng không…??
Con nhỏ lễ phép trả lời.
– Dạ. Cháu chào bà…!!!
Duy bước hẳn vào trong phòng. Anh chàng giới thiệu từng người cho Vân biết. Vân cúi đầu lễ phép chào lại từng người. Con nhỏ thấy Tuấn Anh cứ nhìn mình mãi không thôi. Con nhỏ cảm thấy khó chịu và bực mình vì thái độ nhìn Vân chằm chằm không biết ngượng ngùng của anh ta. Vân nghĩ.
– Tên kia đúng là một kẻ bất lịch sự. Mới ngày đầu tiên gặp nhau mà đã không có được sự tôn trọng nhau rồi thì mai sau đúng là khó sống hòa thuận với nhau đây…!!!
Vân cố lờ anh ta đi. Con nhỏ tìm cách thoát khỏi không khí ngượng ngập này. Vân cúi đầu nói.

– Cháu xin phép được ra ngoài một chút…!!!
Bà Hồng Trà mỉm cười dễ dãi nói.
– Ừ, cháu đi đi…!!!
Vân quay người đi ra hướng cửa chính. Khi Vân lướt qua người Tuấn Anh để đi ra cửa. Anh ta khẽ nhếch mép lên và nháy mắt với Vân một cái. Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn.
Bà Jenny để ý từng hành động và cử chỉ của Tuấn Anh đối với Vân. Bà thở dài khi nhìn thấy hành động cuối cùng của Tuấn Anh đối với Vân khi con nhỏ đi ra cửa. Bà nghĩ.
– Xem ra thằng này sang đây là để tranh giành Vân với Duy thật rồi, không đúng phải nói là cướp đoạt những gì mà Duy đang có mới đúng. Thằng Tuấn Anh đúng là một con người thủ đoạn và độc ác y như mẹ của nó vậy…!!!
Đào thấy trái tim đập thật nhanh khi nhìn vào ánh mắt hoang dại của Tuấn Anh. Con nhỏ lẩm bẩm.
– Tên này đúng là có một ánh mắt chết người. Hắn chắc phải là một kẻ đào hoa có hạng. Cứ nhìn ánh mắt của hắn, đôi môi mỏng, cách hắn ăn diện là biết…!!!
Trong trí não của con nhỏ đang phát một thông điệp.
– Hãy tránh xa hắn ra…!!!
Điều đó vang lên không chỉ một lần. Vân ngạc nhiên vì chưa bao giờ con nhỏ rơi vào tình trạng này cả.
Vân đứng dựa vào thành lan can nhìn xuống sân. Bàn tay nghịch mấy chiếc lá và khẽ vuốt nhẹ lên tấm thảm màu xanh của những cây dây leo trên tường. Vân thích khung cảnh và cách trang trí của khách sạn. Đào lên tiếng hỏi.
– Mình có thể nói chuyện với bạn một chút được không…??
Vân quay sang nhìn. Vân kinh ngạc vì cô gái này chính là cô gái đi cùng với Khoa vào sáng hôm qua. Không biết cô ta đang làm gì ở đây.
– Được. Chị muốn nói chuyện gì…??
Đào bước lại gần Vân. Con nhỏ kín đáo quan sát Vân từ đầu đến chân. Đào ghen tị vì Vân xinh đẹp hơn Đào nhiều và có vẻ lanh lợi hơn.
– Em năm nay bao nhiêu tuổi…??
Vân không hiểu sao chỉ vừa mới gặp nhau cô gái này đã muốn hỏi tuổi của Vân làm gì. Con nhỏ đáp.
– Em 17 tuổi, còn chị…!!!
– Chị 18…!!!
– Chị hỏi tuổi của em làm gì…??
– Chị chỉ tò mò thôi. Em có thể trả lời chị câu hỏi này được không…??
– Được. Chị cứ hỏi đi nếu đó không phải là câu hỏi riêng tư…!!!
– Em đừng lo vì câu hỏi này của chị không phải là riêng tư đâu. Em có thể cho chị biết em và Duy có quan hệ gì được không…??
Vân nghĩ.
– Thế mà bảo là không riêng tư. Cô gái này là ai mà muốn biết mối quan hệ của mình với Duy. Mình phải hỏi cho rõ mới được…!!!
– Chị có thể cho em biết chị hỏi em như vậy làm gì được không…??
Đào bối rối không biết trả lời Vân như thế nào cho phải. Con nhỏ không thể nói là người yêu cũ của Duy và chính là người đã gây ra tai nạn làm cho Duy bị mất trí nhớ. Vì nếu nói cho Vân biết thế nào Vân cũng hỏi lại Duy. Duy đâu còn nhớ nữa nên con nhỏ sẽ bị biến thành trò hề và trở thành một kẻ nói dối. Nếu mà mẹ của Duy biết nữa thì lại càng thêm to chuyện. Cuối cùng con nhỏ nói.
– Chị là bạn của Duy nên quan tâm hỏi em vậy thôi…??
– À, ra thế…!!!
Vân cảm thấy lạ vì sáng hôm qua trông Duy chẳng có biểu hiện gì là quen biết với Đào cả mà ngược lại Duy dửng dưng như không, chỉ có mình Đào là người nhìn Duy.
– Sao chị không đến chỗ của bọn em chơi…??
– À…!!!
Đào khổ sở vì phải nói dối.
– Chị thấy không tiện lắm nên không dám đến…!!!
– Em thấy có gì là không tiện đâu. Căn phòng đó lúc nào cũng chào đón chị. Chị là bạn hay người quen của anh Khoa…??
– Chị là em gái họ xa của anh ấy…!!!

– Em làm gì mà đến công ty của anh ấy sáng nay…??
– Em là nhân viên của anh ấy…!!!
Đào kinh ngạc nhìn Vân thật kỹ. Con nhỏ mỉm cười hỏi lại.
– Em đang đùa chị đúng không. Vì trông em trẻ quá, em mới có 17 tuổi thì đi làm thế nào…??
– Tuổi tác thì có gì quan trọng đâu chị. Em thấy có những người mới 15 tuổi mà đã mở được công ty đấy thôi. Như anh Duy chẳng hạn mới có 18 tuổi mà đã tốt nghiệp đại học rồi…!!!
Trái tim của Đào nhói lên. Con nhỏ quay lại chủ đề lúc nãy.
– Em có thể cho chị mối quan hệ của em và Duy được không…??
Vân chưa kịp trả lời. Tuấn Anh đã nói thay.
– Cô ấy là vợ chưa cưới của Duy…!!!
Ngay từ lần gặp đầu tiên. Vân đã không thích và không ưa Tuấn Anh rồi. Con nhỏ ghét nhất là những tên đàn ông mặc áo phông đỏ, quần bò trễ cáp và ghét nhất ánh mắt hoang dại và si mê khi nhìn người khác của hắn. Đàn ông gì mà có đôi môi mỏng và có một chiếc nốt ruồi nhạt nhỏ ở mép, đúng là kẻ ăn nói lươn lẹo.
Lối hành lang mà Vân, Đào và Tuấn Anh đang đứng là một lối đi hẹp. Nhiều người qua lại khiến cho không gian thêm chật chội. Con nhỏ không muốn làm phiền người chung quanh nên bảo.
– Em xin phép hai người. Em có chuyện cần làm…!!!
Đào vẫn đứng chết lặng khi nghe Tuấn Anh nói Vân là vợ chưa cưới của Duy. Con nhỏ bàng hoàng hết cả người. Nhìn ánh mắt âu yếm và cử chỉ gần gũi của hai người vào sáng hôm qua và sáng hôm nay. Đào hiểu ra rằng đó cũng là ánh mắt khi xưa Duy nhìn mình. Không lẽ niềm tin và hy vọng vào tình cảm của Duy đến đây là hết.
Tuấn Anh đứng chắn trước mặt của Vân. Anh ta không muốn cho Vân đi. Vân bực mình hỏi.
– Anh đang làm gì thế…??
– Muốn nói chuyện với em…!!!
– Nhưng tôi đã nói là tôi bận rồi mà…!!!
– Em bận gì…??
Vân bực mình thật sự. Sao tên này vừa mới gặp mặt đã gây sự với mình rồi. Vân chán nản nói.
– Anh muốn gì…??
– Anh cũng đã nói với em rồi. Anh muốn nói chuyện với em…!!!
– Nhưng tôi không muốn nói chuyện với anh…!!!
– Tại sao…!!!
– Tôi nhất thiết phải trả lời anh hay sao…!!!
Vân lách người qua bên trái. Con nhỏ bước đi thật nhanh. Trước khi đi Vân còn quay lại le lưỡi ra trêu Tuấn Anh nữa. Tuấn Anh đứng lặng nhìn theo. Anh ta lẩm bẩm.
– Con nhỏ này cũng thú vị đấy. Mình bắt đầu có hứng với nó rồi…!!!
Đào run run hỏi lại Tuấn Anh.
– Những điều mà anh nói lúc nãy có đúng không…??
– Anh đùa em làm gì. Con nhỏ đó đúng là vợ chưa cưới của Duy…!!!
– Em phải làm gì bây giờ hả anh. Vì hình như Duy đã thích con nhỏ đó rồi…!!!
Tuấn Anh nhếch mép lên nói.
– Căn cứ vào đâu mà em nói thế…!!!
– Em nhìn thấy Duy đưa con nhỏ đó đi làm vào sáng hôm qua và họ đi ăn với nhau vào sáng nay…!!!
– Nếu cậu ta làm thế vì bị gia đình bắt buộc thì sao…!!!
– Anh chẳng hiểu gì hết. Duy còn mỉm cười và nói chuyện vui vẻ với cô ta nữa. Anh biết Duy vốn là một con người lạnh lùng dù có bị bắt ép thì anh chàng cũng không thể diễn đạt và tự nhiên như thế được…!!!
Tuấn Anh trầm ngâm không nói gì. Trong lòng hắn một niềm vui sướng bùng lên vì nếu Duy thích Vân thật thì may cho hắn quá, hắn sẽ làm cho Duy đau khổ hệt cái cách mà hắn đã làm khi cướp Đào từ tay của Duy trước đây. Trò chơi này sẽ nhạt nhẽo nếu như Duy không có chút tình cảm nào với Vân. Lúc đó dù hắn có cướp được Vân cũng như không. Cái hắn muốn nhìn thấy là bộ dạng thảm bại

Trang: [<] 1, 87, 88, [89] ,90,91 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT